BỤI ĐỜI THI SĨ – Trần Thoại Nguyên

BỤI ĐỜI THI SĨ Ô hô! Thượng Đế quàng xiên Đời nghiêng ngửa mộng người điên đảo hồn  Hoang tàn thế kỷ hoàng hôn Biết đâu Địa Ngục, Thiên Đường mà đi! (THIÊN SỨ CA, TTN, 1972) Bạn tôi ơi! Thi sĩ thời nay  Không uống rượu mà hồn vẫn say Bước điên đảo núi … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN 

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  SÀI GÒN MỘT CHUYỆN TÌNH BUỒN  Chuyện tình buồn kẻ ở người đi  Mùa thu về đôi ngã biệt ly! Tôi ở lại tang mùa thu chết  Sài Gòn mưa lệ ướt hoen mi! Dòng sông đời lặng lẽ trôi đi Em đã xa! Con nước vĩnh ly! Sài Gòn ơi! … Tiếp tục đọc

PHONG CÁCH CẢM NHẬN & BÌNH THƠ của GS Nguyễn Đại Hoàng Anh Dung Hoang – Trần Thoại Nguyên

PHONG CÁCH CẢM NHẬN & BÌNH THƠ của GS Nguyễn Đại Hoàng Anh Dung Hoang: Qua một bài thơ ngắn ngẫu hứng của Thi sĩ Bụi Đời TTN sau cuộc rượu với bạn thơ xóm quê mà thấu cảm hồn thơ phiêu lãng! TTN  Trần Thoại Nguyên – người đi trong sương mai  Tuỳ bút … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN – MƯA HỘI AN 

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  MƯA HỘI AN  Tặng Nguyễn Miên Thượng  Tôi Bụi Đời Thi sĩ lang thang  Bước rong rêu một thuở trần gian  Mòn gót giày xác xơ cuộc lữ Buồn đêm nay mưa xõa Hội An Bên chùa Cầu quán vắng cà phê  Cô nàng ơi! Mắt biếc tóc thề Cho tôi … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN – TÂY NGUYÊN EM!

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  TÂY NGUYÊN EM! Tôi đã về nắng gió Tây Nguyên Buôn Mê Thuột ơi! Mộng bình yên! Tôi lang bạt một thời trai trẻ  Cùng núi rừng xanh đất tình duyên.(*) Con đường đất đỏ vào rừng suối  Bướm tóc bay vàng lối cỏ xanh Và gió hát ngàn cây nắng … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN nguyen thoai ÁNH SÁNG VẦNG TRỜI ĐÔNG Tôi không mê chính trị  Những thủ đoạn âm mưu.  Nhưng sống chết Chân Lý Dẫu rực lửa oan cừu! Đây núi rừng Yên Bái  Máu Hùng thắm cỏ cây Mười ba gương Liệt sĩ Đầu rơi đoạn đầu đài! Một đầu rơi: “Việt … Tiếp tục đọc

CHÉN RƯỢU CHIỀU TÀ – Thơ Trần Thoại Nguyên

CHÉN RƯỢU CHIỀU TÀ Nhìn ảnh kỷ niệm đẹp hai bạn thơ thân yêu Châu Thạch và Zulu DC nâng chén rượu ngày tóc bạc, cảm hứng đề thơ tặng: CHÉN RƯỢU CHIỀU TÀ Tặng Châu Thạch và Zulu DC   Tuổi trẻ bay rồi thuở chiến tranh  Gặp nhau đây ước mộng không thành! Bộ … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN 

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  TÔI ĐẾN BÊN ĐỜI  Biết bao lần tôi ngắm mây bay Khẽ hát ngu ngơ cùng lá cây Lòng nhẹ như tơ rung gió thoảng Mắt hồn nhiên mộng giữa ban ngày  Tôi đến bên đời như sương khói  Tóc gió bay phiêu lãng bao mùa  Thân cát bụi trần gian … Tiếp tục đọc

TIẾNG KÊU CỨU HÒA BÌNH – Thơ Trần Thoại Nguyên

TIẾNG KÊU CỨU HÒA BÌNH  Hỡi nhân loại của trái đất hành tinh! Não trạng Vô Thần Cộng Sản đã ngấm ngầm dồn tụ trong tâm địa Putin! Nay nó đã thành Con Quỷ Dữ! Con Quỹ Dữ đang lồng lộn trên đất nước Nga Con Quỷ Dữ khát máu  Đòi ăn tươi nuốt sống … Tiếp tục đọc

CHỞ EM ĐI HỌC ĐẦU XUÂN  – TRẦN THOẠI NGUYÊN

CHỞ EM ĐI HỌC ĐẦU XUÂN  Nhớ lại, Tết năm 1969, tôi sinh viên Viện ĐH Đà Lạt về thăm quê ăn Tết vui Xuân cùng mẹ và em trai. Xóm quê tôi là vùng tranh chấp, tranh tối tranh sáng, ban ngày có lính Quốc Gia và ban đêm có du kích Cộng Sản … Tiếp tục đọc