CHÉN RƯỢU CHIỀU TÀ – Thơ Trần Thoại Nguyên

CHÉN RƯỢU CHIỀU TÀ Nhìn ảnh kỷ niệm đẹp hai bạn thơ thân yêu Châu Thạch và Zulu DC nâng chén rượu ngày tóc bạc, cảm hứng đề thơ tặng: CHÉN RƯỢU CHIỀU TÀ Tặng Châu Thạch và Zulu DC   Tuổi trẻ bay rồi thuở chiến tranh  Gặp nhau đây ước mộng không thành! Bộ … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN 

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  TÔI ĐẾN BÊN ĐỜI  Biết bao lần tôi ngắm mây bay Khẽ hát ngu ngơ cùng lá cây Lòng nhẹ như tơ rung gió thoảng Mắt hồn nhiên mộng giữa ban ngày  Tôi đến bên đời như sương khói  Tóc gió bay phiêu lãng bao mùa  Thân cát bụi trần gian … Tiếp tục đọc

TIẾNG KÊU CỨU HÒA BÌNH – Thơ Trần Thoại Nguyên

TIẾNG KÊU CỨU HÒA BÌNH  Hỡi nhân loại của trái đất hành tinh! Não trạng Vô Thần Cộng Sản đã ngấm ngầm dồn tụ trong tâm địa Putin! Nay nó đã thành Con Quỷ Dữ! Con Quỹ Dữ đang lồng lộn trên đất nước Nga Con Quỷ Dữ khát máu  Đòi ăn tươi nuốt sống … Tiếp tục đọc

CHỞ EM ĐI HỌC ĐẦU XUÂN  – TRẦN THOẠI NGUYÊN

CHỞ EM ĐI HỌC ĐẦU XUÂN  Nhớ lại, Tết năm 1969, tôi sinh viên Viện ĐH Đà Lạt về thăm quê ăn Tết vui Xuân cùng mẹ và em trai. Xóm quê tôi là vùng tranh chấp, tranh tối tranh sáng, ban ngày có lính Quốc Gia và ban đêm có du kích Cộng Sản … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN – ĐỘNG TIÊN NÚI RỪNG

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  ĐỘNG TIÊN NÚI RỪNG Tặng Tâm Nhiên  Ta đến núi rừng xuân tịnh nhiên  Mênh mông cây lá thoảng hương thiền  Lặng nghe tiếng suối cùng chim hót  Chợt thấy hồn lâng lâng Cõi Tiên.  Tựa cây cổ thụ đứng nhìn mây Trời đất ôm tròn khoanh ngực tay! Đời người … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN 

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  GIẤC MỘNG ĐÊM MÙA ĐÔNG ĐẤT VIỆT  Tháng Chạp Mùa Đông bông cải lay  Quê nhà ơi! Mưa bão buồn đầy Ước mong chờ đợi thêm mòn mỏi Mẹ bây giờ đâu còn tương lai! Nửa thế kỷ lòng người ly tán Dân tộc ơi! Thiêm thiếp lặng chìm Có vị … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN 

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN  HOA CẢI VÀNG BÊN SÔNG  Tặng bạn xóm quê Hoàng Anh Tuấn Tháng Chạp đã trở về  Hoa cải vàng trời quê  Nhớ tuổi thơ đuổi bướm  Theo chị ra bờ đê. Hoa cải vàng bên sông  Chị tôi chưa lấy chồng Tháng ngày êm đềm lắm Tôi đi học. Chị … Tiếp tục đọc

TA VỀ – Tặng Tặng ZULU DC – Trần Thoại Nguyên

TA VỀ   Ta về đứng ngó phố phường  Thành hồ xa lạ bạn đường phiêu linh  Một mình khắc khoải hồn mình Gió miên man thổi lạnh tình vắt vai! Ta về quê cũ còn ai? Xóm thôn rét mướt tương lai mịt mùng Tiếng đàn xưa đứt ngang cung  Cả dân tộc khốn đốn … Tiếp tục đọc

LỆ TIỄN PHÙ DUNG MỘNG – Thơ Trần Thoại Nguyên

LỆ TIỄN PHÙ DUNG MỘNG Phù Dung sớm nở tối tàn Đêm đêm bươm bướm mơ màng khóc thương! Anh nằm mộng hồn vấn vương  Phù Dung ơi! Lệ đẫm sương đêm dài! Đàn trầm ngân khúc đường thai Hiu hiu trong gió u hoài biệt ly. Anh nằm mộng lệ hoen mi Sáng ra hôn … Tiếp tục đọc

Thơ TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÀ LẠT THU VÀNG Ô hô! Xuân Hạnh chửa hoang  Đẻ tôi nằm khóc hoang đường nửa đêm! (*) TTN  Đà Lạt, 1969. Đà Lạt một thời tôi tuổi trẻ  Bụi đời sương khói phố lang thang Những mùa thu gió cây hồ lạnh Đà Lạt ơi tôi nhớ thu vàng… Tôi nhớ mùa thu … Tiếp tục đọc