NỤ HÔN ĐẦU TIÊN – TRẦN THOẠI NGUYÊN

NỤ HÔN ĐẦU TIÊN  Em băng qua mùa màng, xuyên qua tuyết lạnh Từ núi rừng xanh xa em về bên hiên Cùng gió sương ngàn từng môi xinh bung cánh  Anh cúi đầu, hôn em, nụ hôn đầu tiên… Ôi một sáng mai xuân dòng hương tinh khiết  Hương ngọt ngào trời đất rúng … Tiếp tục đọc

Thơ Trần Thoại Nguyen

CON NGỒI BÊN MẸ MÀ MẸ ĐÃ HÔN MÊ SÂU! Những trận bão dữ đã đi qua  Dấu vết tang thương vẫn chưa xóa nhòa. Con người hằng sống và mơ mộng Mặt đất lại đâm chồi cây lại cho hoa. Tôi về Quảng Ngãi sau mùa bão dữ  Mẹ tôi nằm bệnh viện giữa … Tiếp tục đọc

TANG THƯƠNG EO RUỘT MIỀN TRUNG

TANG THƯƠNG EO RUỘT MIỀN TRUNG Thương quá đỗi đất “địa linh nhân kiệt” Quảng Bình, Quảng Trị hứng chịu tai ương! Lũ chồng lũ, bão chồng bão khốc liệt  Cảnh quá tang thương eo ruột miền Trung! Nước lũ mênh mông trắng trời, ngập mái Nhà trôi, người chết theo lũ cuồn trôi  Ôi! … Tiếp tục đọc

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN  ĐÊM CÔ ĐƠN  Đêm buồn một mình anh Thức cùng vì sao xanh Nghe hồn chìm quên lãng Quên em. Quên thị thành Đốt thuốc thắp đêm sáng Đời le lói niềm vui Côn trùng tỉ tê tận Dương gian khúc ngậm ngùi. Anh, một mình anh thôi Đêm mênh mông … Tiếp tục đọc

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN  THI SĨ VÀ MỘNG ĐỜI HUYỀN ẢO

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN  THI SĨ VÀ MỘNG ĐỜI HUYỀN ẢO Có chàng Thi Sĩ mê hoa Một mai chết đi thành mộng Dòng đời thành suối thi ca Hồn chàng là hoa Sự Sống. Nầy đóa hồng nhung lung linh Nầy đóa quỳnh hương bung cánh Người đời sao quá vô tình Mãi mê … Tiếp tục đọc

ÔI VĂN CHƯƠNG NGHIỆP MỆNH TRANG ĐỜI MANG VIÊN LONG  – TRẦN THOẠI NGUYÊN

ÔI VĂN CHƯƠNG NGHIỆP MỆNH TRANG ĐỜI MANG VIÊN LONG MỚI SỚM MAI MỜI TRÀ MỈM CƯỜI TRƯỚC HIÊN HOA ĐẦU GIỜ CHIỀU VĨNH BIỆT BAY VỀ CÕI MỘNG XA! MANG VIÊN LONG AI ĐỌA LÀM THẦY GIÁO THÁO GIÀY NGỒI LÀM THỢ CHÌA KHÓA NUÔI ĐỜI VĂN ĐÓI GẦY BỞI BIẾN CỐ LỊCH SỬ … Tiếp tục đọc

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN HUẾ THUỞ ẤY 

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN HUẾ THUỞ ẤY Huế thuở ấy anh hiền và nhát quá Đi bên em chẳng nói được câu gì! Duới cầu Trường Tiền dòng nước lặng lẽ trôi đi Em e ấp nón bài thơ quai tím Mái tóc em dài bay bay tà áo tím Gió ngọt ngào hương đắm … Tiếp tục đọc

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN  BÓNG MẸ TRỜI QUÊ

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN  BÓNG MẸ TRỜI QUÊ Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo Bóng mẹ chiều nghiêng xa xứ nghèo  Ôi! Mẹ tôi một đời lận đận Tháng năm dài tay mẹ khẳng khiu! Như dòng sông bàng bạc trăng quê  Như đồng xanh ru mộng hàng tre Như cánh cò chiều hôm … Tiếp tục đọc

THƯA MẸ, CON LÀM SAO QUÊN!

THƯA MẸ, CON LÀM SAO QUÊN! Ngày xửa xưa con còn tấm bé  Cha biệt phương trời rừng núi xa. Con lớn lên trong tình yêu của mẹ Gian khổ tảo tần bao xót xa! Con làm sao quên mùa đông băng giá  Thân mẹ gầy run trong áo tơi. Đồng gần đồng xa đời … Tiếp tục đọc

NHÀ THƠ NGUYỄN DƯƠNG QUANG ĐÀ LẠT ĐÃ ĐI XA, VĨNH BIỆT CHÚNG TA! TRẦN THOẠI NGUYÊN

NHÀ THƠ NGUYỄN DƯƠNG QUANG ĐÀ LẠT ĐÃ ĐI XA, VĨNH BIỆT CHÚNG TA! (Lễ An táng lúc 8h30 ngày 03/5/2020 nhằm ngày 11/4 Canh Tý tại Nghĩa trang Đồi Du Sinh Đà Lạt)                  *** KHÓC NGUYỄN DƯƠNG QUANG!  Nguyễn Dương Quang! Nguyễn Dương Quang! Hôm nao … Tiếp tục đọc