KHÓ GÌ QUÊN ĐƯỢC TÌNH – ĐỖ ANH TUYẾN

KHÓ GÌ QUÊN ĐƯỢC TÌNH   Gió chiều nay ủ rủ chẳng lay rèm Trong khoảnh khắc anh nhớ em da diết Lòng vẫn muốn nói những lời tha thiết Chợt bóng hình người mẹ khiến anh run.   Đâu chỉ em rưng rức giữa muôn trùng Anh sánh đặc máu trong tim vì nhớ … Tiếp tục đọc

LẠI YÊU NHAU – ĐỖ ANH TUYẾN

LẠI YÊU NHAU Nếu có lúc em nhìn về phía nắng Thấy bình yên sâu lắng đọng bên thềm Thì có lúc nhìn về phái bóng đêm Lại khao khát gặp được anh ở đó Và hoang vu Êm đềm nín gió Và cơn mưa thấm ướt cả thiên đường Và xôn xao chiếc lá … Tiếp tục đọc

ĐỐI DIỆN. – ĐỖ ANH TUYẾN

ĐỐI DIỆN   Ta vuốt mặt bóng đêm, dang tay che ánh mặt trời ngày cũng như đêm rạo rực ngọn lửa trong lòng bỏng cháy tiếng hát vang xa lảnh lót cất cao hòa với gió .. với mưa .. với đất trời vang cùng nhịp thở  vỡ tan những thăng trầm thời gian … Tiếp tục đọc

TỰ TÌNH (2) – ĐỖ ANH TUYẾN

TỰ TÌNH (2)   Ta cố tìm dĩ vãng Trong thực tại phũ phàng Ta một mình lang thang Ôm nỗi buồn sâu thẳm …   Thiên đường! … Ôi xa lắm! Cuộc đời lắm bể dâu Tìm vui trong chén sầu Lòng nghẹn ngào chua xót.   Trời xanh cao chót vót Có thấu … Tiếp tục đọc

NGƯỜI TÌNH MỘT ĐÊM. – ĐỖ ANH TUYẾN

NGƯỜI TÌNH MỘT ĐÊM                         – Với những người thích tình 1 đêm –   Nào, yêu ạ, thôi về đi em ạ Nào, môi hôn, nào tay nắm, nhịp tim rung Đã qua rồi, một đêm đẹp vô cùng Dù thủy chung chỉ vài giây ngắn ngủi     Em cứ về với cuộc đời … Tiếp tục đọc

KẺ THẮNG NGƯỜI THUA thơ ĐỖ ANH TUYẾN

KẺ THẮNG NGƯỜI THUA . Chưa bao giờ Tôi nghĩ sẽ đùa Người Chưa bao giờ Tôi nghĩ tình là canh bạc Nhưng Người nỡ cợt đùa khiến lòng Tôi tan nát …Người quay lưng bỏ Tôi lại đơn côi . Tôi muốn điên. Muốn xé nát khoảng trời Muốn vùng vẫy giữa muôn ngàn sóng … Tiếp tục đọc

THẾ THÁI NHÂN TÌNH – QUA THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN

THẾ THÁI NHÂN TÌNH – QUA THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN * Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến gửi tặng tập thơ CƯỠNG XUÂN đã lâu nhưng vì bận nên tôi chưa viết lời cảm nhận được. Hơn nữa, nhà phê bình Châu Thạch và nhà thơ Nguyễn Thanh Lâm giới thiệu tập thơ đã khá công … Tiếp tục đọc

“CHẤP CHỚI” – MỘT BÀI THƠ LẠ VỀ CẤU TỨ – ĐỖ ANH TUYẾN

 “CHẤP CHỚI” – MỘT BÀI THƠ LẠ VỀ CẤU TỨ * CHẤP CHỚI.                    Có người líu ríu theo chồng Buông lơi lời hát Bỏ ngày xuân ngăn ngắt Thúc nhịp trống dồn…  . Se sắt buồn Ơi người “xe chỉ luồn kim” Ơi người nhớn nhác … Tiếp tục đọc

SAY! EM! – Thơ ĐỖ ANH TUYẾN

SAY! EM! . Chiều nay em chẳng về trên lối ấy  Để cho anh thơ thẩn khắp phố quen  Tay cầm bình rượu người sặc mùi men  Mặc cho thiên hạ bao lời đàm tiếu.. Anh nhớ em … nhớ cồn cào … ai hiểu  Trong cơn say …anh khóc … khóc thật nhiều  Khắp nhân … Tiếp tục đọc

CÓ NHỮNG CHIỀU EM ĐẾN Thơ ĐỖ ANH TUYẾN

CÓ NHỮNG CHIỀU EM ĐẾN . Có những chiều em đến Sấm rền                                                  Chớp giật Lũ côn trùng co ro nép Hãi hùng…. Có những chiều em đến Nắng nhớ những ngày mưa dầm dề Phố trơ mắt biếc Liếc dọc ngó ngang Ngỡ ngàng…. Có những chiều em đến Mây buồn lang thang Cưỡi … Tiếp tục đọc