QUÊ EM MIỀN TÂY BẮC – tranducpho

QUÊ EM MIỀN TÂY BẮC Thương quê em chốn đèo heo hút gió Mái lá thưa không che nổi sao trời Đêm thức giấc nai lạc bầy tác gọi Nghe nao lòng như điệp khúc à ơi! Thương em bé ngủ vùi trên lưng mẹ Giữa trưa hè nắng đổ lửa trên nương Nơi dốc … Tiếp tục đọc

Mười Hai Cảnh Đẹp Quảng Ngãi – tranducpho

Mười Hai Cảnh Đẹp Quảng Ngãi   Ấn trời đóng ở trên sông (1)Uy linh hiển hiện khắp vùng nước nonĐầu rồng giỡn với sóng cồn (2)Bức tranh dã sử như còn huyền linh Liên Trì trăng xuống tẩm mình (3)Ngàn sen thơm nức hương trinh đất trờiLa Hà trận đá nơi nơi (4)Vẳng nghe … Tiếp tục đọc

Những Gánh Hàng Rong – tranducpho

Những Gánh Hàng Rong Tuổi thơ ơi, nơi phố nghèo lam lũ Dễ mấy ai quên được gánh hàng rong Sáng trưa chiều quà vặt đều có đủ Khúc mía, củ khoai, mỗi lúc đói lòng Những cái bong bóng xanh vàng tím đỏ Những chú tò he hình dạng khôi hài Là mơ ước … Tiếp tục đọc

Nhớ Thăng Long – tranducpho

Nhớ Thăng Long Nhớ Thăng Long nơi rồng thần vùng vẫy Đất hùng thiêng Lý Thái Tổ định đô Nước Đại Việt đã tự cường từ đấy Truyền cháu con cùng giữ vững cơ đồ Nhớ Thăng Long với Huyền Trân công chúa Vâng lời cha tiến vào đất Đồ Bàn Đem hạnh phúc của … Tiếp tục đọc

ĐIẾU VĂN ÔNG TỔNG – tranducpho

ĐIẾU VĂN ÔNG TỔNG   Đưa tiễn ông đi rượu mấy bầu Kẻ thì vuốt mặt, kẻ sờ râu Chia đôi Bản Giốc cho thằng Chệt Bán rẻ Nam Quan tới khựa Tàu Sống đã ô danh cùng lớp trước Chết còn mắc nợ của đời sau Mười lăm ngàn mét vuông biên ải Sử … Tiếp tục đọc

Tôi đã thấy – tranducpho

Tôi đã thấy Tôi đã thấy đoàn người khốn khổ Trừng mắt nhìn họng súng, dùi cui Để bảo vệ ngọn rau, tấc đất Dù nguy nan vẫn quyết không lùi Tôi đã thấy những người phụ nữ Trước đòn thù mà vẫn hiên ngang Không khóc lóc, van xin tha thứ Dẫu quanh mình … Tiếp tục đọc

Hành Tha Hương – tranducpho

Hành Tha Hương Những cuộc chia ly đầy ngấn lệ Những hồn thấp thỏm nỗi âu lo Tâm can quặn thắt, lòng đau xé Họ đã ra đi lúc gãy cờ! Cha đứng nghiêm trang chào lần cuối Quân kỳ vấy máu bạn hùng binh Nghe trong gió thoảng lời trăn trối Vì nước sá … Tiếp tục đọc

Người Dân Nước Nam – Thơ Trần Đức Phổ

Trần Đức Phổ Người Dân Nước Nam Chẳng dễ cúi đầu nước Việt ơi! Máu xương đã đổ biết bao đời. Gươm vàng thuở nọ bêu thây giặc Súng thép bây giờ giữ biển khơi Thà chết liệt oanh hồn chẳng tủi Há thèm sống nhục hận sao vơi? Tinh thần dũng cảm chưa mòn … Tiếp tục đọc

NỐI VÒNG TAY LỚN* tranducpho

NỐI VÒNG TAY LỚN* Các anh đến từ bến bờ xa lắc Nối vòng tay với đất nước Việt Nam Hận thù xưa như ngọn đèn dần tắt Và tin yêu đã bộc phát nẩy mầm Các anh đến như trai hùng biển cả Trắng, đen, vàng…đều khí khái như nhau Không cúi đầu trước … Tiếp tục đọc

Sự Im Lặng Của Bầy Cừu – tranducpho

Sự Im Lặng Của Bầy Cừu Ở vùng thảo nguyên nọ Có một bầy cừu non Lông mịn màng, trắng muốt Đôi mắt thơ ngây, tròn Thảo nguyên rộng mênh mông Bốn mùa xanh lá cỏ Đàn cừu mãi chơi rong Thả hồn cùng mây gió Cả đàn rất hiền lành Chẳng bao giờ chạy … Tiếp tục đọc