SẦU XƯA thơ Chung Thủy
SẦU XƯA Biển đêm sâu thẵm khoảng trời đen Thấp thoáng ngoài khơi mấy đóm đèn Mù mịt chân mây tìm mõi mắt Mòn hơi mong đợi bóng con thuyền Sóng vỗ bờ xa chạnh nỗi niềm Sầu xưa gợi lại chút tình riêng Mong manh trăng vỡ tan trong nước Bọt biển lung linh … Tiếp tục đọc
CHỈ LÀ BÓNG ĐÊM thơ Chung Thủy
CHỈ LÀ BÓNG ĐÊM Lâu lắm rồi bình minh không ló dạng Áng mây đen che khuất ánh mặt trời Bao giông tố dập vùi đời cô phụ Chim lạc bầy cất giọng hót xa xôi… Giữa dâu bể ta một mình xuôi ngược Với hành trang là dĩ vãng chua cay Ngõ rẽ … Tiếp tục đọc
LẠC BẾN thơ Chung Thủy
LẠC BẾN Bao lá rụng vàng sân bao ý thơ Là có bao nhiêu đó nỗi mong chờ Yêu người! ta đã làm thân bến vắng Lặng lẽ đợi thuyền…hiu quạnh bơ vơ Thuyền đã nhỗ neo rời xa bến sông Nhấp nhô từng ngọn sóng dậy trong lòng Gió chuyển mùa thương thuyền … Tiếp tục đọc
CHỜ TÌM BẾN ĐỔ thơ Chung Thủy
CHỜ TÌM BẾN ĐỔ Với tình muộn ta là thân bến vắng Mãi ngóng trông gió ngược sóng đưa thuyền Với dâu bể ta như thuyền phiêu lãng Đã mòn hơi tìm bến đổ bình yên Giữa bão giông ta thấy mình nghiêng ngả Lạnh ngoài trời tê buốt tận trong tim Phiên khúc … Tiếp tục đọc
TÌNH CUỐI THEO MÂY thơ Chung Thủy
TÌNH CUỐI THEO MÂY Thân lá mong manh úa vàng rơi rụng Nắng chiều tàn theo bóng tối dần buông Thương tuổi hạ vẫn ngọt ngào vụng dại Hồn thơ mềm đón nhận sợi tơ vương Bao dâu bể phủ giăng đời cô phụ Bản trường ca vừa gãy khúc nửa chừng Mặn bờ … Tiếp tục đọc
TÌNH SẦU, LÁ CHẾT thơ Chung Thủy
TÌNH SẦU Ta với cõi lòng hoang vu trống vắng Với mười ngón tay rời rã trơ buồn Với vóc dáng gầy như khói như sương Với chút hồn thơ đậm đà da diết Ta trao gởi trăm ngàn lời tha thiết Sao anh dững dưng ngoảnh mặt lạnh lùng Lòng muộn phiền nghe … Tiếp tục đọc
ĐÌU HIU thơ Chung Thủy
ĐÌU HIU Sóng đẫy đò xa bến nước chiều Tà dương khuất dạng giữa cô liêu Bao lần đón đợi đò ngược gió Là bấy nhiêu lần dạ hắt hiu Không biết làm sao để lãng quên Bản tình ca thuở mới vừa quen Đếm thầm lá rụng bên thềm vắng Mà tưởng … Tiếp tục đọc
GIỌT SẦU thơ Chung Thủy
GIỌT SẦU Khắc khoải từng đêm lạnh lẽo buồn Giọt sầu khơi dậy nỗi cô đơn Mỗi lần lá úa vàng rơi rụng Da diết âm thầm gợi nhớ thương Lặng đếm muộn phiền phai tóc xanh Sương giăng trắng xóa sợi tơ mành Dung nghi đọng vết hằn năm tháng Hoài vọng … Tiếp tục đọc
VẤN VƯƠNG thơ Chung Thủy
VẤN VƯƠNG Thật tình cờ một lần anh tìm đến Hoàng hôn như vương vấn sợi nắng chiều Ta bâng khuâng dấu che dòng nước mắt Len lõi vào hồn một thoáng hương yêu Nghe xao xuyến cõi lòng ta mở ngõ Ý thơ mềm theo hơi thở ngọt ngào Trái tim buồn … Tiếp tục đọc
THUYỀN CHỜ BẾN ĐỢI thơ Chung Thủy
THUYỀN CHỜ BẾN ĐỢI Nếu là thuyền ta miệt mài phiêu lãng Lững lơ trôi theo con nước xuôi dòng Nắng sớm mưa chiều lặng tìm bến đổ Mong bình yên lẫn trốn những mưa giông Nếu là bến ta mòn hơi trông đợi Sóng trùng dương đưa thuyền cũ vào bờ Bao … Tiếp tục đọc