TẬN CÙNG NỖI NHỚ – Thơ Chung Thủy
TẬN CÙNG NỖI NHỚ Mưa gió ngoài trời lạnh trong tim Chừng như khơi dậy chút niềm riêng Tưởng đâu giông bão từ xa đến Tan tác hồn thơ bởi muộn phiền Một buổi chia ly lắm đoạn trường Tình ca nửa khúc gợi đau thương Cho người tất cả tin yêu cuối Nên phải … Tiếp tục đọc
THÁNG BẢY TRỜI MƯA – Thơ Chung Thủy
THÁNG BẢY TRỜI MƯA Tháng bảy là tháng mưa Ngâu Có bầy Ô Thước bắc cầu qua sông Ngân Hà một dãy đợi mong Chức Ngưu nước mắt tương phùng tuôn rơi Trên trời Ngưu Chức liền đôi Riêng mình ta vẫn lẻ loi muộn phiền Biệt phòng dỗ giấc cô miên Nghe từng nỗi … Tiếp tục đọc
TIẾNG BUỒN TƯƠNG TƯ – Thơ Chung Thủy
TIẾNG BUỒN TƯƠNG TƯ Đêm đêm từng giọt tủi hờn Thấm vào tim đã cạn nguồn máu tươi Đau thương suốt cả một đời Nhiều như sao giữa bầu trời mênh mông Người làm cánh nhạn phiêu bồng Ta mòn mỏi đợi bên dòng thời gian Bao nhiêu lá rụng vàng sân Là bấy nhiêu … Tiếp tục đọc
NỖI NHỚ VÔ BỜ – Thơ Chung Thủy
NỖI NHỚ VÔ BỜ Người đi biền biệt chưa về Tự dưng có chút buồn tê tái buồn Sông kia vẫn chảy xuôi nguồn Như ta vẫn mãi vấn vương một người Lặng thầm đếm giọt sầu rơi Suy tư theo với mây trời lãng du Sương khuya bạc trắng mái đầu Mỏi … Tiếp tục đọc
ÂM THẦM Thơ Chung Thủy
ÂM THẦM Thời gian trôi dài thêm… thêm nữa Nỗi quạnh hiu tê buốt cõi lòng Mây lãng du ru tình ngủ muộn Gió se buồn gợi nhớ mênh mông Đêm thao thức sầu rơi trên mắt Giọt mặn nồng lay động trái tim Ta vẫn mãi làm thân bến đợi Thuyền ra … Tiếp tục đọc
LẶNG LẼ – Thơ Chung Thủy
LẶNG LẼ Vẫn cánh én dệt màu xuân rực rỡ Vẫn cành mai vàng nở giữa trời xuân Sầu vẫn đọng triền miên trong tiềm thức Ta một mình lặng lẽ mấy lần xuân Gió se lạnh trái tim buồn tha thiết Nhớ thiết tha nhân dáng bóng chim trời Ta … Tiếp tục đọc
TÌNH NHỚ…….Thơ Chung Thủy
TÌNH NHỚ Có phải thật ta tìm rồi một nửa Trong đêm buồn trăng rọi sáng vườn thơ Một nửa từ lâu tưởng chừng hư ảo Một nửa lòng riêng ta vẫn đợi chờ Ta mãi miết tựa nương thân tùng bách Tơ liễu mềm trao gởi chút tin yêu Thời gian dù còn … Tiếp tục đọc
CHẠNH LÒNG – Thơ Thủy Chung
CHẠNH LÒNG Một chút suy tư thoáng chạnh lòng Tâm tư khơi dậy những bâng khuâng Bao nhiêu dâu bể bao cay đắng Chìm lắng sâu vào nỗi nhớ nhung Từng tháng ngày qua se sắt buồn Từ khi đón nhận vạn sầu thương Tự dưng người đến như chim én Mang nắng Xuân về … Tiếp tục đọc
HẠNH NGỘ – Thơ Chung Thủy
HẠNH NGỘ Đem suy tư viết đầy lên trang giấy Gởi mênh mông theo mây gió khói sương Lời viết đi chìm sâu vào quên lãng Ta lãng quên theo trăm nỗi đoạn trường Bởi số kiếp lỡ làm thân bến đợi Héo mòn dần qua mấy lượt bão giông Từng giọt đắng sắt se … Tiếp tục đọc
BÓNG LẺ – Thơ Thủy Chung
BÓNG LẺ Bóng chiếc ngã dài trên lối đi Sương khuya rơi nhẹ ướt vai gầy Đèn đêm vàng vọt ru phiền muộn Giọt mặn mềm môi dỗ đắng cay Lạc lõng một mình góc phố quen Tình xưa mãi mãi vẫn không quên Quạnh hiu đếm bước lòng tê dại Giá rét len … Tiếp tục đọc




