LAN MAN VÀI CHUYỆN VỀ THỦY ĐIỀN (TRẦN VĂN MÀU)

LAN MAN VÀI CHUYỆN VỀ THỦY ĐIỀN (TRẦN VĂN MÀU)

*

Trưa nay, ngày cuối cùng của năm: 31.12. 2019 được đọc bài viết của tác giả Thái Quốc Mưu phân tích bài viết của “tác giả” Thủy Điền đăng trên Trang Đặng Xuân Xuyến thấy “vui vui” quá.

Mở đầu bài viết, ông Thủy Điền viết như thế này:

“- Bức ảnh Tác giả giống như một Thượng thư Bộ Lễ thời nhà Nguyễn

– Giọng điệu một nhà uyên thâm chỉ dạy cho lớp hậu sanh rất bài bản, ăn rệp từ trên xuống dưới, nghe rất sướng lỗ tai. Khiến ai không rõ vấn đề hay đọc lướt qua đều giật mình. Ồ! Cụ nầy là người học sâu hiểu rộng, trí tuệ cao cường.”

Công nhận Thủy Điền rất lưu manh, rất mất dạy. Sống ở đất nước văn minh (Đức) mà chả học được cái hay cái tốt đẹp của xứ người thì đủ hiểu cái đầu của Thủy Điền chỉ chứa chấp được những thứ bẩn thỉu kiểu “rau nào sâu đấy” mà thôi. 

Tự dưng tôi lại (mắc mưu) nổi hứng viết về Thủy Điền vì tôi đoán (chắc chả sai) Thủy Điền thèm nổi tiếng quá mới tấn công bôi nhọ bác Thái Quốc Mưu nên tôi lạch cạch bàn phím kiểu như tay Nguyên Lạc nhai đi nhai lại “cực chẳng đặng đừng” do đầu óc sơ cứng không thể nghĩ được câu gì hay hơn, mới hơn.

Đầu tiên, cũng bắt chước Thủy Điền mà phóng tác chân dung Thủy Điền qua tấm ảnh đại diện “anh ta” tung ra khắp 5 châu như kiểu Thủy Điền tả bác Thái Quốc Mưu nhưng không đểu giả, lưu manh như loại văn chương xó bếp của Trần Văn Màu.

1. Về Ảnh Chân Dung Của Trần Văn Màu:

Đàn ông đàn ang gì mà chụp ảnh lại để tay vào cằm, bẽn lẽn tạo dáng làm duyên cứ như mấy bà thím quá lứa lỡ thì vì quá xấu người xấu nết chả chó thằng đàn ông nào thèm tặc lưỡi nên thèm mùi đàn ông đến độ rửng mỡ, bất chấp dư luận. Tạo hình như thế cũng rất hay gặp ở mấy thằng lại cái, đàn ông chả ra đàn ông, đàn bà chả ra đàn bà, cũng chả được gọi là nửa nạc nửa mỡ, chả được gọi là thịt ba rọi mà nó cứ quái thai dị dạng, ngợm chả ra ngợm, ma chả ra ma… nó rất là riêng chỉ của mình Thủy Điền: một phần ngợm, một phần ma, một phần quỷ… may mà ăn cắp được khuôn mặt và dáng dấp của loài người mà Thủy Điền mới trà trộn vào được xã hội loài người nên thường cứ hay ngửa cổ tru lên những âm thanh lạ hoắc.

Tôi cũng nghĩ đến khuôn mặt gã “tình lang” của Thủy Điền nên cũng tả cái mặt ấy theo cách tả của Thủy Điền để mua vui, chắc cũng được dăm ba phút:

Đàn ông gì mà cái mặt dài ngoẵng, chả có tí thịt nào, cái mặt mà các cụ gọi là loại mặt sát sương, mặt như thế thì đểu lắm, ti tiện lắm. Đã dài ngoẵng, lại còn mặt sát sương, đã xấu tai xấu hại rồi lại còn mặt bị gấp khúc, gãy kiểu lưỡi cày nữa thì ối giời ơi cứ là trông cái bản mặt ấy thật dị hợm, xấu ơi là xấu, đểu ơi là đểu. Cái mặt vét hết mọi thứ xấu xa, đểu giả, ti tiện ở cộng đồng người như thế đích thực là cái bản mặt “tình lang” của Thủy Điền, cái bản mặt của gã tai dơi mặt chuột “khùng khùng điên điên”, “tri tuệ thiểu năng” không có nhân cách nhưng sự đểu giả, khốn nạn thì lại là kẻ có số có má trong giới lưu manh trộm cắp, đó là Nguyên Lạc, còn gọi là Nguyễn Lạc, hay Lac Nguyen trên mạng xã hội facebook – người mà “Tểu thơ đài cát” (không phải là tiểu thư đài các đâu nhé) Thủy Điền đang bẽn lẽn cắn móng tay chĩa cằm thả thinh cầu tình duyên với chàng “tai dơi mặt chuột”.

2. Sự Nghiệp Thơ Văn “Nẫy Nững” Của Trần Văn Màu:

a. Trước bác Thái Quốc Mưu, anh Đặng Xuân Xuyến cũng là nạn nhân của Trần Văn Màu chỉ vì anh từ chối đăng bài của Trần Văn Màu lên Trang Đặng Xuân Xuyến, thế là Trần Văn Màu “sáng tác” luôn bài ngớ ngẩn:

Anh Thầy Bói Hết Thời

Sau gần 2 năm, kể từ ngày làm nghề bán sách bói. Hắn thấy số sách sao còn đọng quá nhiều, chẳng ai mua, mà số nợ lớn mượn người quen trước đây để in sách đã sắp đến ngày phải hoàn lại. Hắn hốt hoảng và chợt nghĩ ra thế là mình đã bị phát hiện vì Copie ý tưởng của những nhà tiên tri khác nên thiên hạ đã tẩy chay mình một cách không nuối tiếc.

Hắn là một người tầm thường, nhưng được cái chịu khó mằn mò. Năm 18 tuổi khi tốt nghiệp bằng tú tài loại “Hạng thứ“ Hắn chẳng biết phải thi vào trường nào với trình độ hạn hẹp cho hợp lý và cuối cùng hắn thi vào trường Văn Khoa. May, hắn đậu và theo học 4 năm. Học xong, hắn được cấp bằng Cử nhân Văn chương. Thời ấy, ai có cái bằng Cử nhân Văn chương thì nghe cũng ghê gớm đấy, bao người đều cho hắn là một nhà trí thức to tác. Bởi thế, đi đâu hắn cũng hay vênh vênh cái mặt lên trời.

Đi vòng quanh làm quen với các nhà báo gần năm trời, hắn xin ông Tổng biên tập một nhật báo một chân phóng sự. Ông Tổng biên tập thương tình cho hắn vào làm và phân đi công tác vài, ba nơi. Hắn cũng thế, rất mừng và xông xáo trong công việc, nhưng sau mấy lượt mang tin tức về, ông Tổng biên tập chê hắn chẳng làm ra chuyện gì cả và cho thôi việc.

Thất nghiệp, hắn chẳng biết làm gì cứ mượn danh là Nhà báo rồi tìm tòi những cuốn sách Tử vi của các nhà Tiên tri tiền bói từ Việt nam đến Trung hoa để copie ý tưởng và viết lại thành sách của mình. chỉ thế mà hắn đã nhồi qua, xào lại mà đã được gần chục cuốn. Xong hắn và vợ hắn đi chạy vay tiền bà con khắp nơi để in sách và bán. Hắn nghĩ chỉ trong vòng 1 năm thôi hắn sẽ bán hết và có một số tiền to tướng. Thật đúng vậy, chỉ trong vòng mấy tháng đầu hắn bán sạch gần phân nửa cho đám người mê tính dị đoan. Rồi bỗng dưng sau những tháng ấy người mua bắt đầu giảm dần và cuối cùng đi đến triệt tiêu và từ đó sách bói của hắn không còn ai chiếu cố nữa. Mặc dầu hắn đã tìm mọi cách để cứu lấy nó, nhưng cũng bất thành.

 Con nợ càng lúc càng siết chặt, hắn xuống giọng nài nỉ và trả dần được một số ít nhờ bán lúc ban đầu nên tình thế cũng nhẹ nhỏm đi phần nào. Nợ nần hay vay mượn thì cũng có giới hạn của nó, chỉ trong vòng vài tháng sau thì cơn ấy lại bộc phát lên và càng dữ tợn hơn, vợ hắn chịu không nỗi làn sóng con nợ đến đòi mỗi ngày, nên phải đành bỏ hắn và con thơ vác gói ra đi một cách âm thầm. Hắn bây giờ là gà trống nuôi con, tiệm sách đóng cửa, không thu nhập. Hắn thất sủng, cứ mặc kệ cho dòng đời. Ngày xưa phải nói hắn rất bô trai, còn hiện tại hắn như là một kẻ bụi đời, đầu trọc, ăn mặc lôi thôi tỏ vẻ như là một người nghèo túng từ bao kiếp. Với những ngày tháng sa cơ ấy, tuy vất vả, nhưng nhờ có số vốn văn chương, bói toán nên thỉnh thoảng cũng có dăm cô thất tình nhờ hắn xem về tình duyên, gia đạo, tương lai, vận mạng..v…v… nên hắn và thằng bé con cũng đắp đổi qua ngày.

Trong những lúc buồn, thất vọng, thiếu vắng vợ, bên con thơ, hắn khóc và ngẫm nghĩ về sự việc của mình đã làm rồi tự trách, mọi chuyện đổ vỡ ra đều cũng tại do mình cả. Trên đời nầy muốn được tồn tại là phải tự bản thân mình trước đã, phải do bộ óc sáng tạo riêng của mình, ta không nên vay mượn của kẻ khác, dù ở lĩnh nào cũng thế, cuối cùng rồi thiên hạ cũng sẽ vạch trần, vì đó là sự thật. Một khi là sự thật thì không ai có thể chối cải được.

Thủy Điền

26-08-2018”

Văn lủng củng, câu chữ ngô nghê của trẻ mới thành thạo nhận mặt chữ, được viết bởi tâm thế của một kẻ què quặt về nhân cách. Tôi thật xấu hổ khi chưa tìm hiểu về trình độ và nhân cách của Thủy Điền đã vội nhận lời gửi bài cộng tác với Thủy Điền Thi Văn nên lập tức gửi thư đề nghị Trần Văn Màu gỡ bỏ các bài của tôi trên trang Thủy Điền Thi Văn.

Trần Văn Màu sau khi đăng Anh Thầy Bói Hết Thời không thấy anh Đặng Xuân Xuyến phản ứng gì đã mỉa mai qua email gửi tôi ngày 28 tháng 8 năm 2018 như thế này: “đọc không hiểu nổi người ta nói gì kẻ ấy không phải là nhà văn và cũng không phải là nhà thơ mà kẻ ấy là kẻ tập tành hay nói đúng hơn là người dốt mà học làm trí thức.”. Ngày 11 tháng 9 năm 2018, Trần Văn Màu lại gửi email tới tôi mỉa mai anh Đặng Xuân Xuyến: – “thơ truyện của Đặng Xuân Xuyến thấp kém lắm, loại ngu dốt muốn tập tành học làm trí thức ấy không đứng ngang hàng với tôi (tức Trần Văn Màu) được”. Quả đúng như anh Đặng Xuân Xuyến nhận xét về Trần Văn Màu: – “Kẻ bất tài thường hám danh và thất đức. Quan tâm làm gì loại vớ vẩn đấy.”.

b. Sau đó Trần Văn Màu (Thủy Điền) viết nhăng cuội gửi đăng tùm lum các nơi về tôi như thế này:

Làm Ơn, Lãnh oán

Gần cuối tháng tám, chiều, ngoài trời đang đỗ cơn mưa thật lớn. Mặt kính cửa sổ dội nghe trát tai, in lên những đóm trắng trong như pha lê, trông thật đẹp, buồn. Lão ngồi một mình trước màn hình Vi Tính định Mail một bài thơ vừa mới viết đến các báo điện tử bạn, nhờ họ đăng phổ biến giùm. Bỗng dưng có một cái Mail hiện lên trên màn ảnh nhỏ. Lão mở ra đọc, không biết trong Mail có chuyện gì mà thấy mặt lão xụ xuống, tay vò vò vầng trán và nói:

Mẹ, từng tuổi nầy mà còn dại hệt như đứa bé lên năm, tự dưng nghe lời cái ông bạn, bênh vực hắn, vội vả viết phê bình bậy bạ, chuyện chẳng đá động về mình mà phải lãnh một cú trả đủa quá to tát. Phải dè! Mình nói từ chối hắn khuất ngay từ đầu thì đâu có chuyện gì xảy ra. Thật là làm ơn mang oán vào người.

 Lão năm nay cũng xấp xỉ bảy chục cái xuân xanh, tứ chi bắt đầu run dần, nhưng trí nhớ còn khá tốt, còn bình luận, phê phán những bài văn, thơ người khác rất là độc đáo. Lão là một Cán bộ nhà nước quèn, sau ngày nghỉ hưu chẳng biết làm gì, sáng chè, chiều rượu, tối tập tành làm thơ. Thế mà mấy năm nay lão tự sáng tác cũng khá bộn và nhờ một số anh em gởi đến các báo diện tử khắp nơi và họ thấy được rồi cũng đăng ào ào. Chính vì lẽ đó lão hứng chí, luôn luôn vênh vênh cái mặt và lúc nào cũng tự xưng mình là một nhà thơ lão thành. Ngoài những thú vui và tiêu khiển ấy lão còn đam mê dị đoan hay xem tử vi, tướng số. Hàng tuần lão thường mò mẫm đến những vị nầy để xem vài quẻ. Qua nhiều lần giao lưu với các nhà tiên tri trên, nên lão quen được rất nhiều cụ.

 Một hôm có tờ báo đăng một bài văn với chủ đề đã kích những tình trạng hữu lậu còn tồn tại hay dùng những lối đoán mò để mị dân bằng hình thức bói toán, lừa đảo, lụm tiền của một số người ngây thơ nghe theo chúng.

 Khi bài báo được tung ra khắp nơi trên mạng, vô tình có một nhà tiên tri của thế kỷ 21 bắt gặp. Câu chuyện có nội dung dường như đụng chạm đến nghề nghiệp ông ta. Đương nhiên, ông ta lập tức tự ái và mắng cho cái tay viết bài ấy một trận và tìm cách trả thù. Nhưng một khi muốn trả thù mà đem bộ mặt Thầy bói ra thì không khác nào tự mình vạch lưng, chỉ thẹo cho người khác thấy. Nên nhà tiên tri nầy điện thoại đến nhờ lão giải quyết công việc giùm dưới hình thức bôi lọ và tẩy chay tên Tác giả bài viết.

 Ba chớp, ba nháng, lão chẳng biết sự việc như thế nào hơn nữa luôn nghĩ và tự cho mình là người trí thức, lão nhận ngay và ra tay viết mấy câu không đầu, không đít, toàn là mắng chưởi, chẳng có lời nào phê bình bài viết cả. Ý muốn hạ nhục tên Tác giả vừa mới viết bài ấy. Viết xong lão nhờ người lên mạng ngay, hầu xem thiên hạ coi có ai trùng ý tưởng và phe phái với mình không.

 Ai ngờ! Ngồi chống càm, chờ hoài, chờ mãi, chờ dài cần cổ không thấy ai, lão bất đầu thất vọng. Đúng một ngày sau tên Tác giả bài viết ấy đọc thấy và phản công lại lão bằng một bài tâm sự thật dài và gởi thẳng vào Mail của lão, chứ không qua trung gian một người khác như lão vừa mới làm.

 Bài tâm sự dài hơn nửa trang A4, Tác giả đã giải thích cho lão nghe cặn kẻ lý do tại sao ông viết bài ấy và phân tích cho lão hiểu rõ về mọi mặt, đồng thời chỉ rõ tầm tai hại của sự mê tính dị đoan đối với một xã hội hiện nay.

 Đọc xong bài phản kháng của Tác giả, lão tức giận vì thấy mình quá ngây ngô, nên ngồi lì đến nửa đêm bên ly rượu trắng, tay cứ xoa xoa vầng trán nhăn và tự trách mình. Sao già mà vẫn còn dại. Ngỡ mình đang làm ơn. Ai dè! Mình đang lãnh oán.

Thủy Điền

29-08-2018”

Trả lời email mà Trần Văn Màu gửi tôi ngày 28 tháng 08 năm 2018 tôi đã nói rõ tôi không phải là nhà thơ mà vì quý mến anh Đặng Xuân Xuyến nên khi anh ấy viết thư mời tham gia bài vở cho trang Đặng Xuân Xuyến thì tôi gửi những bài thơ vườn của tôi để góp vui cùng anh. Tôi đã thẳng thắn phê bình lòng dạ đen tối và độc ác của Trần Văn Màu khi viết về anh Đặng Xuân Xuyến.

Trong thư tôi đã nói rõ:

1. Anh Đặng Xuân Xuyến là Cử nhân Văn hóa chứ không phải là Cử nhân Văn chương. Anh công tác ở Viện Sử học mấy năm thì bỏ việc ở đó để thành lập Công ty Văn hóa Bảo Thắng chuyên về kinh doanh sách và xuất bản sách.

2. Theo nhà thơ Nguyễn Đăng Hành trong bài “Về chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại” thì anh Đặng Xuân Xuyến đã xuất bản nhiều đầu sách về các thể loại, trong đó có 15 đầu sách về mảng nghiên cứu Văn hóa Tâm linh. Cho đến nay chưa có bất kỳ chỉ trích nào của giới chuyên môn về sách của anh cả.

3. Theo chị Vũ Thị Hương Mai người em thân thiết của anh và cũng là cộng tác viên của trang Đặng Xuân Xuyến thì anh bị thoái hóa cột sống lưng rất nặng nên ảnh hưởng nhiều tới sinh hoạt hàng ngày, mà vợ anh lại kém anh mười mấy tuổi nên 2 người đã thuận tình ly hôn. Anh ở vậy nuôi con với thú vui: “”cày” trang Web / thả trời Thơ…” (Nguyễn Khôi – Gửi gã Khờ) bằng tiền cho thuê mấy ngôi nhà ở Hà Nội.

Vậy mà Trần Văn Màu lại đổi trắng thay đen, xuyên tạc sự thật để viết loại văn 3 xu: Anh Thầy Bói Hết Thời, Làm Ơn, Lãnh oán để xuyên tạc, bôi nhọ tôi và anh Đặng Xuân Xuyến. Thật đúng là dạng tiểu nhân bỉ ổi.

c. Bạn Nguyễn Quý Mậu trên facebook đã vè ca 2 câu đặc tả về “tình lang” của Thủy Điền như thế này:

Háo danh đệ nhất Lạc Nguyên

Cũng là một kẻ rất nghiền thó thơ

xong bạn Nguyễn Quý Mậu chú thích tấm ảnh đăng kèm:

Ảnh: đệ nhất thiên hạ ăn cắp thơ Nguyễn Lạc – Nguyên Lạc – Lac Nguyen

nhưng mà “ý trung nhân” của “cắn móng tay làm duyên” Thủy Điền lại nghiện cả món thích rao giảng đạo lý về phòng chống trộm cắp để giữ thể diện làm người cho thêm phần oách.

Thế mới có thơ rằng:

Trộm thơ lại thích dạy đời

Phận làm thằng mõ lại đòi mâm sơn

Còn về “nhà của các kiểu nhà tự phong” Thủy Điền cũng được bạn Nguyễn Quý Mậu đặc tả bằng 2 câu vè ca:

Thủy Điền thơ kém cả vè

Đi đâu cũng rặn “thơ vè” để khoe

được chú thích rất trang trọng như thế này:

Thủy Điền khoe có ngày hứng chí lên ông ấy làm một mạch được 30 bài thơ, viết thêm được 15 truyện ngắn tôi bảo ông ấy là thơ truyện như của ông ấy ngày tôi sáng tác được cả trăm bài còn người khác thì viết được cả nghìn bài thế là ông ấy hủy kết bạn và chặn nick của tôi.”

Đọc những dòng chú thích của bạn Nguyễn Quý Mậu tôi nhớ ngày 29 tháng 8 năm 2018, sau khi tôi thẳng thắn nhận xét về thơ văn của Thủy Điền qua email với Thủy Điền:

Anh không biết xấu hổ khi tự nhận mình là nhà văn nhà thơ à?!

Viết như anh thì đứa trẻ học cấp I trình độ ngu dốt cũng rặn bình quân ngày được mươi bài.

Đọc cái của nợ của anh làm gì cho phí thời gian.”

thì Thủy Điền cố đấm ăn xôi “khoe” với tôi qua email thế này:

1- Đúng, là tôi có mời anh tham gia với trang tôi thật. Nếu là người cao thượng là khi thấy người mời mình kém hơn mình thì đừng bao giờ gởi bài mà khi đã gởi tức là đã chấp nhận dưới cơ kẻ thấp hèn ấy và phải chịu lép vế dưới mọi hình thức duyệt bài của kẻ ấy. (Người nam chúng tôi hay dùng là chữ ngu đần)

2- Anh bảo tôi xấu hổ, tôi chả thấy mình phải xấu hổ điều gì, tôi viết văn, thơ là để phục vụ chung chung, ai muốn đọc thì đọc, ai không thích thì thôi, tôi đâu có bắt buộc ai đâu.

3- Qua quá trình thơ, văn anh viết đã được đăng trên báo chí theo tôi biết anh còn thua xa tôi cả ngàn cây số, thế anh phê bình tôi hơi sớm đấy.

4- Tôi là một Nhà văn, Nhờ thơ từng viết mấy ngàn bài thơ, mấy trăm bài truyện ngắn, 3 quyễn sách và còn nhiều thứ khác nữa thì chuyện viết một bài thơ lủng củng là chuyện không tránh khỏi. Điều nầy cũng không đáng nhận những lời phê bình của kẻ từng cầm bút như anh.

5- Tôi là nhà thơ, nhà văn bẩm sinh xuất thân từ Học viện Thủy Lợi và Trường Đại học Kỹ thuật Điện tại CHLB Đức mà ra tôi tự sáng tác và chưa bao giờ Copie hay ăn cắp một chữ hoặc học một chữ của thằng nào cả, anh đừng nằm mơ

d. Trở lại bài “Tiếng Lòng” của Trần Văn Màu.

Sao lại mất dạy khi khuyến khích sự dối trá thế này: “Việc ông Nguyên Lạc là thầy giáo hay không không thầy giáo là vịệc của ông ta, chúng ta không nên soi mói đến đời tư của kẻ khác. Đó là phép lịch sự tối thiểu của người có học.”. Y có biết thái độ bao che, thờ ơ với sự dối trá là nguyên nhân gây ra những tội ác, làm băng hoại đạo đức của xã hội? Y có biết xưa nay và mãi sau này thì cả gia đình và xã hội đều chú trọng việc rèn rũa đức tính trung thực cho các thế hệ tiếp nối? Chẳng lẽ gia đình y chưa bao giờ dạy y nguyên tắc tối thiểu để làm người là đức tính trung thực?

Thật ngu xuẩn khi Trần Văn Màu viết: “Bởi, thầy cô giáo là hạng trí thức mà hạng trí thức nầy hơn hẳn những hạng trí thức khác, cho nên họ rất tự hào.” như thế không chỉ xúc phạm các nhà giáo còn xúc phạm tất cả giới trí thức. Không có nhà giáo nào lại có tư tưởng bệnh hoạn như Trần Văn Màu là rẻ rúng các ngành nghề khác, các trí thức khác, chỉ những kẻ ngu dốt lại cố tỏ ra ta đây nguy hiểm như Trần Văn Màu mới có những phát ngôn thô thiển, mất lý trí như thế.

Câu chữ lủng củng hơn cả học sinh lớp 2 mà tự nhận mình là “người cầm bút” để eo éo: “Điều nầy không cho phép người cầm bút làm như thế.” rồi: “Tôi chỉ biết nâng bốc những điều hay, lẻ phải và đạp đổ những sai, trái trong cuộc sống mà thôi. Hầu cho xã hội càng ngày càng được tiến lên từng bước, cho nhân loại được sống trong thanh bình, hạnh phúc. Chứ hàng bao thế kỷ nay con người đã khổ nhiều quá rồi.” nghe buồn cười vì lủng củng, vô nghĩa, còn sặc mùi “Sơn đông mãi võ”, sặc cả mùi tiếu lâm của mấy thằng ngáo đá.

Trần Văn Màu còn lố bịch khoe trình độ học vấn: “Sở dĩ tôi viết những lời nầy là gì tôi là người từng thi đậu vào hai trường một lượt vào năm 1977. Đó là trường Sư phạm Long an và Trường Thủy Lợi 3 Tiền Giang. Nhưng tôi bỏ Sư Phạm và đi học ngành Thủy Lợi, ra trường và đi vượt biên cho đến hôm nay.”, còn đắc ý khoe khoang thêm: “Ngày ấy trường Sư phạm Long an thi 1000 Thí sinh nhưng chỉ lấy 100 Thí sinh mà thôi (Hồ sơ tôi còn lưu tại trường Sư Phạm Long an) – Còn Thủy Lợi thi 3000 Thí sinh chỉ lấy 300 Thí sinh mà thôi (Hồ sơ tôi còn lưu tại Bộ Đại học và Trung học Chuyên nghiệp ở Việt Năm)” mà không hề xấu hổ bởi tỉ lệ 1/10 là quá thấp, hơn nữa, như phản biện của nhà phê bình văn học Châu Thạch, ở miền Nam thời gian đó do hệ lụy của cuộc chiến ý thức hệ và “chính sách thi cử cộng điểm thành phần giai cấp” mà những người học giỏi cơ bản không được dự thi hoặc không được “chính quyền cách mạng” cho đi học Đại học nên những người được đi học Đại học trình độ cơ bản chỉ ở “thoát nạn mù chữ” như một cái tát giáng thẳng vào mặt kẻ ngáo đá Trần Văn Màu. Thế nhưng Trần Văn Màu vẫn ngộ nhận về “trí thông minh vượt trội” của y thị và ngô nghê tự tán thưởng những câu văn lủng củng tối nghĩa, sặc mùi “Sơn Đông mãi võ” đầy chất tiếu lâm của mấy thằng ngáo đá y thị viết ra: “Làm thơ, viết văn, viết báo là một điều rất khó, viết chơi chơi, giải trí trong phạm vi gia đình thì không nói gì. Nhưng khi lên báo, lên mạng ta nên thận trọng và tôn trọng ba triệu người con dân Việt đang sống rãi rác ở nước ngoài và một trăm triệu dân đang hiện diện ở Việt nam.”.

Ôi! Trần Văn Màu ơi là Trần Văn Thị Màu!

*

ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, 

huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình

Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn

.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: