Lá thư ngày trước – Thơ Vũ Hoàng Chương
Lá thư ngày trước Tác giả: Vũ Hoàng Chương Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếpTình mười năm còn lại mấy tờ thưMộng bâng quơ hò hẹn cũng là hưNiềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnhChút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuyaGiấc cô miên rùng … Tiếp tục đọc
LÁ THƯ NGÀY TRƯỚC – Vũ Hoàng Chương
LÁ THƯ NGÀY TRƯỚC Vũ Hoàng Chương Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp Tình mười năm còn lại mấy tờ thư! Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư, Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh Rượu chẳng ấm, mưa hoài, chăn chiếu lạnh, Chút hơi tàn leo lắt ngọn đèn khuya. … Tiếp tục đọc
Phương xa – Vũ Hoàng Chương
Phương xa Tác giả: Vũ Hoàng Chương Nhổ neo rồi thuyền ơi! Xin mặc sóng, Xô về đông hay giạt tới phương đoài, Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng, Lòng cô đơn cay đắng họa dần vơi. Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bẩy đứa, Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh, … Tiếp tục đọc
Trả ta sông núi – Thơ Vũ Hoàng Chương
Trả ta sông núi by Su Su 21-02-2021 Trải bốn nghìn năm dựng nước nhà Sông khoe hùng dũng, núi nguy nga Trả ta sông núi bao người trước Gào thét đòi cho bọn chúng ta… Trả ta sông núi từng trang sử Dân tộc còn nghe vọng thiết tha Ngược vết thời gian, cùng nhắn nhủ: … Tiếp tục đọc
Mười hai tháng sáu
Mười hai tháng sáu Tác giả: Vũ Hoàng Chương Riêng gửi Kiều Thu Trăng của nhà ai? trăng một phương!Nơi đây rượu đắng mưa đêm trườngỜ, đêm tháng sáu mười hai nhỉTố của Hoàng ơi! Hỡi nhớ thương Là thế, là thôi, là thế đóMười năm thôi thế mộng tan tànhMười năm trăng cũ ai nguyền … Tiếp tục đọc
SAY ĐI EM – Vũ Hoàng Chương
Khúc nhạc hồng êm áiĐiệu kèn biếc quay cuồngMột trời phấn hươngĐôi người gió sươngĐầu xanh lận đận, cùng xót thương, càng nhớ thương…Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo?Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻoLòng trót nghiêng mà bước vẫn du dươngLòng nghiêng tràn hết yêu thươngBước … Tiếp tục đọc
Vũ Hoàng Chương: Phương xa
Vũ Hoàng Chương: Phương xa Hình minh hoạ, FreePik Nhổ neo rồi thuyền ơi xin mặc sóngXô về Đông hay giạt tới phương ĐoàiXa mặt đất giữa vô cùng cao rộngLòng cô đơn cay đắng họa dần vơi Lũ chúng ta lạc loài dăm bẩy đứaBị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinhBể vô tận sá … Tiếp tục đọc
ĐÀ GIANG – Thơ Vũ Hoàng Chương
Thơ Vũ Hoàng Chương Từ thi tập MÂY
VÂN MUỘI – Vũ Hoàng Chương
VÂN MUỘI HỒI THỨ I Một đêm mưa gió cuối thu. Hoàng Lang ngồi một mình trong căn nhà bài trí theo lối thôn giã [sic] và cổ kính. Vàng son đã phai mờ. Trên vách treo một bức họa cô gái thời xưa, áo hồng xiêm biếc. Trên văn kỷ, lửa nến lung linh. … Tiếp tục đọc
Vũ Hoàng Chương: Trích đoạn Hồi thứ I kịch Vân Muội
Vũ Hoàng Chương: Trích đoạn Hồi thứ I kịch Vân Muội Sao lòng ta đêm nay buồn không thể nguôi ? Niềm u uất dâng cao mà tháng ngày trôi xuôi… Há vì cơm áo chẳng no lành ?Há vì đời không ai mắt xanh ?Nhớ thuở xưa chưa có ta thì đường đi thênh thênh. Kịp … Tiếp tục đọc




