GOM CHÚT MỘNG THƯỜNG – thơ Võ Thạnh Văn
GOM CHÚT MỘNG THƯỜNG (3/3) (25) Ta mơ mái tổ đình Trên ruộng vườn quê nội Để quay quần tụ hội Thắp khói trầm hiển linh (26) Ta mơ tháp giáo đường Trầm ngâm như cổ miếu Nghe lại thời niên thiếu Tiếng chuông ngần giục sương (27) Ta mơ một sân chùa Vào đêm … Tiếp tục đọc
GOM CHÚT MỘNG THƯỜNG thơ Võ Thạnh Văn
GOM CHÚT MỘNG THƯỜNG (2/3) (13) Ta mơ chút tình người Trong muôn vàn tim nhỏ Một đêm chợt bừng nở Ngát thơm vườn mộng tươi (14) Ta mơ một trang thư Trên giấy hồng mực tím Ướp đôi môi chúm chím Nguyền son sắt nhất như (15) Ta thèm giọt thủy chung Từ miệng … Tiếp tục đọc
GOM CHÚT MỘNG THƯỜNG thơ Võ Thạnh Văn
GOM CHÚT MỘNG THƯỜNG (1/3) (1) Ta mơ ấm làn hơi Nồng nàn từ tim phổi Như mùa xuân gió thổi Qua từng góc vuông đời (2) Ta mơ những bàn tay Mười ngón thô dung dị Một đời không kiêu mị Để vun xới luống cày (3) Ta mơ đôi bàn chân Thơm như … Tiếp tục đọc





