Đừng Vì Nhớ Em thơ Lu Hà
Đừng Vì Nhớ Em Nhớ em lòng dạ cồn cào Mênh mông dặm thẳm rì rào biển khơi Sóng tình xao động bồi hồi Đường băng tuyết trắng ngậm ngùi xót xa Đêm Đông ảo não sương mù Đèn pha sáng rực chói loà mắt anh Quanh co khúc khuỷnh gập ghềnh Leo cầu vượt … Tiếp tục đọc
Rì Rào Thông Reo thơ Lu Hà
Rì Rào Thông Reo Sáng nay diễm lệ sương rơi Lắng nghe chim hót tỉ tê tâm tình Mênh mông trong khoảng trời xanh Như người dương thế bồng bềnh men say Nhớ nhau tâm dạ bồi hồi Vưà thương vưà giận ngậm ngùi thở than Trách người quân tử đa đoan Thả lời … Tiếp tục đọc
Không Thể Giận Anh thơ Lu Hà
Không Thể Giận Anh Em không giận mãi làm gì Đàn ông thiên hạ mấy người như anh Phong trần dầu dãi đầu xanh Trán nhăn tư lự trường tình lao đao Mấy phen yểu điệu má đào Trái tim đa cảm vận vào trần căn Phải chăng tiền định nhân duyên Kiếp này … Tiếp tục đọc
Thơ Tình Chùm Thứ Ba Mươi – Lu Hà
Thơ Tình Chùm Thứ Ba Mươi Sông Tương Sông Tương sóng vỗ nghẹn ngào Mưa tình nhân thế đầm đià chảy xuôi Đông Tây hai ngả ngậm ngùi Chưá chan giọt lệ biển khơi trập trùng Thương em anh mới có lòng Năm canh rầu rĩ má hồng phôi phai Sao em chẳng … Tiếp tục đọc
Thơ Lục Bát Chùm 106 thơ Lu Hà
Thơ Lục Bát Chùm 106 Độc Cầm Hoạ theo tâm trạng và cảnh trí thơ Huệ Thu: Một Chút Buồn Thôi Độc cầm réo rắt mây trôi Ngẩn ngơ cành liễu đất trời đổ mưa Phượng cầu Tư Mã tương tư Nỗi niềm ai oán sương mờ gió bay! Nhành mai xao xác hao gày … Tiếp tục đọc
Em Giận Anh Sao? thơ Lu Hà
Em Giận Anh Sao? Em giận mãi sao mà chẳng nói Hay còn vương vấn với thời gian Đàn ông ra thế ồ hay nhỉ Hừng hực lò than chóng nguội tàn? Thì hỡi em ơi, ở thế gian Phải đâu bóng xế buổi hoàng hôn Trái tim tươi thắm hoa màu đỏ … Tiếp tục đọc
Hãy Nói Đi Em thơ Lu Hà
Hãy Nói Đi Em Đợi mãi em hoài em gái ơi! Noel lưỡng lự chẳng nên lời Lòng anh hừng hực như than đốt Rơm củi lò hương đã bén rồi… Đừng trách tơ duyên phận hẩm hiu Nưả đời lận đận vẫn đòi yêu Thương em vương vấn dư dòng lệ Thổn thức năm … Tiếp tục đọc
Chùm Thơ Tình Thứ Hai Mươi Chín thơ Lu Hà
Chùm Thơ Tình Thứ Hai Mươi Chín Bồng Bềnh Vì Ai Tuyết dày bao phủ giang sơn Mây trời trắng đục ngút ngàn phong ba Cột đèn xanh đỏ hắt hiu Mênh mông dặm thẳm biết đâu mà tìm Hoang vu cảnh vật êm đềm Muà Đông xứ lạnh nỗi niềm chưá chan … Tiếp tục đọc
Bàng Hoàng Chiêm Bao thơ Lu Hà
Bàng Hoàng Chiêm Bao Khẳng khiu hoa tuyết trên cành Vô tri cũng thấy phận mình xót xa Mênh mông đồng trắng bao la Huống chi hiu quạnh lòng nào chả đau Con người cha mẹ sinh ra Cũng như đức Chuá thuở xưa máng lưà Trái tim đa cảm thêm sầu Tình người … Tiếp tục đọc
Muà Xuân Lại Về thơ Lu Hà
Muà Xuân Lại Về Mưa như dây bột trắng phau Hàng cây thánh giá ngẩn ngơ giưã trời Thiên thần cũng thấy lẻ loi Nhớ người tri kỷ ngậm ngùi thở than Ngâm mình bồn tắm chưá chan Tai nghe nước chảy nỉ non nỗi niềm Sờ tay thầm hỏi trái tim Nghẹn ngào thổn … Tiếp tục đọc