NIỀM RIÊNG thơ Chung Thùy

NIỀM RIÊNG   Một lời thương gởi cho anh Với bao nhiêu nỗi niềm riêng nghẹn ngào Với ngần ấy chuỗi bể dâu Viết nên những đoạn thơ sâu lắng buồn Anh như ngọn gió tha phương Lang thang phiêu bạt vấn vương mây trời Ta như cánh nhạn lẻ loi Giữa cơn giông bão … Tiếp tục đọc

HOA MỘNG thơ Chung Thủy

HOA MỘNG Ta muốn anh là riêng của ta Có đôi môi hé đợi môi chờ Có trăng thẹn khép sau mây trắng Có gió vờn lay giọt sương khuya   Ta muốn anh là riêng của ta Mắt nhìn e ấp mắt đong đưa Ta nghe hơi thở anh nồng ấm Một chút hương … Tiếp tục đọc

NGHÌN TRÙNG XA CÁCH thơ Chung Thủy

NGHÌN TRÙNG XA CÁCH Anh đang ở chân mây hay đỉnh núi Mà dường như xa biền biệt cuối trời Ta không sợ chuyện cách ngăn hai lối Chỉ thương người ngày tháng vẫn mù khơi   Ta yêu anh nên thiết tha mong đợi Anh trở về trao gởi trọn nỗi niềm Ta mãi … Tiếp tục đọc

Hạnh Phúc – Khoảng Trống Mông Mênh thơ Chung Thủy

    Hạnh Phúc   Từng đêm vắng ta một mình hiu quạnh Chợt nghe như lòng ray rứt ngậm ngùi Ta yêu anh bằng cuộc tình sâu đậm Sau những truân chuyên hơn nửa kiếp người   Chút thương muộn đong đầy niềm mong đợi Anh sẽ về cho hạnh phúc lên ngôi Ta … Tiếp tục đọc

PHẬN BỂ DÂU thơ Chung Thủy

PHẬN BỂ DÂU Tự trách mình sao mãi thủy chung Dù cung thương phím lạc tơ chùng Đêm đêm trăn trở sầu hiu quạnh Ray rứt canh dài gợi nhớ nhung   Vẫn biết duyên xưa vở vụn rồi Xa vời theo từng áng mây trôi Bao nhiêu nước mắt rưng rưng chảy Tiếng khóc … Tiếp tục đọc

MƠ TƯỞNG thơ Chung Thủy

MƠ TƯỞNG Vẳng tiếng gọi buồn trong bóng đêm Nghe hồn lạc giữa giấc cô miên Có con bướm lượn qua thềm cũ Ngõ vắng rêu xanh chạnh nỗi niềm   Đã mấy chiều vàng vọt nhớ thương Người đi xa khuất nẻo mù sương Lặng thầm ru dỗ đời dâu bể Khắc khoải sầu … Tiếp tục đọc

SÓNG NỔI thơ Chung Thủy

SÓNG NỔI Tiếng gọi làm đau nhói trái tim Từ lâu ta đã cố tìm quên Xót xa đưa tiễn tình sau cuối Thầm lặng chôn sâu những muộn phiền   Người gọi…cho ta thoáng thẩn thờ Dường như sóng nổi giữa hồn thơ Niềm riêng lắng đọng trong tiềm thức Chợt vở òa theo … Tiếp tục đọc

CÓ PHẢI NGƯỜI GỌI…? thơ Chung Thủy

CÓ PHẢI NGƯỜI GỌI…?  Như giấc mơ tan vào khói mây Ta ngu ngơ dệt mộng trang đài Tuổi hoàng hôn thêm lần đưa tiễn Tình muộn màng vội tháp cánh bay   Những tưởng đò ngang xuôi mái qua Sông xưa bến cũ mõi mòn chờ Nào hay sóng đẫy đò trôi mãi Quên … Tiếp tục đọc

ẢO HUYỀN thơ Chung Thủy

ẢO HUYỀN Ai cảm thông ngàn nỗi khổ đau Cho ta vơi bớt chút thương sầu Bão giông tím lạnh đời cô phụ Một kiếp bọt bèo phận bể dâu   Ai sẻ chia từng chuỗi đắng cay Tháng ngày chôn kín những u hoài Nắng mưa mấy lượt buồn đơn lẻ Mấy lượt chim … Tiếp tục đọc

THOÁNG SUY TƯ thơ Chung Thủy

THOÁNG SUY TƯ Thuyền nhổ neo rời xa bến sông Lững lơ con nước chảy xuôi dòng Hững hờ chiếc lá vừa rơi rụng Vàng lối mòn xưa…tím lạnh lòng…   Cánh én cuối chiều lạc lõng bay Cô đơn lẻ bạn giữa trời mây Mênh mông những chuỗi sầu da diết Man mác nỗi … Tiếp tục đọc