Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 94 Tài Mệnh Tương Đố – Lu Hà

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 94

Tài Mệnh Tương Đố

“Video 33“

 

“Dao oan nghiệt thâm tình leo lắt

Dòng trâm anh hiu hắt trời mây

Thiên nga đàn hạc bủa vây

Tử thần lưỡi hái dọa đầy sát thân

 

Lối âm u tần ngần tiếng sáo

Bến sông tương thơm thảo ngàn thu

Hồn nghe gió thổi vi vu

Nửa phần nuối tiếc ngao du thế trần“

 

Kiều bị bất tỉnh, trạng thái nửa sống nửa chết vì bị mụ Tú cưỡng ép hăm dọa dùng roi đánh đập hành hạ nàng, nên kiều đã dùng dao tự cứa cổ mình linh hồn đã lạc đường tới cõi âm.

 

“Nàng bằn bặt gia nhân tấp nập

Mụ Tú bà lập cập thuốc thang

Trần duyên tha thiết gọi nàng

Vẫn còn nặng nghiệp dở dang đoạn trường

 

Cơn hấp hối vấn vương như để

Gặp một nàng ngọc thể tuyết sương

Đạm Tiên hẹn ở Tiền Đường

Chị em hết nợ sâm thương đôi đàng“

 

Kiều đã gặp Đạm Tiên và Đạm Tiên khuyên nàng hãy mau mau trở lại cõi dương gian trả hết nợ trần từ kiếp trước và kiều dần dần hồi tỉnh lại. Mụ Tú cũng hết lời khuyên giải dụ dỗ ngon ngọt hứa hẹn đủ điều, sẽ tìm con nhà tử tế gả Kiều đi, Kiều hãy coi mụ như mẹ nuôi.

 

“Tú bà mới dịu dàng khuyên giải

Kiều mơ màng tê tái xót xa

Thôi thì cũng bởi tại ta

Mụ gìa than thở dần dà tạm nguôi

 

Buồng xuân khóa mẹ nuôi con lớn

Đời còn dài kén chọn tùy con

Tìm người vàng đá sắt son

Gieo cầu đúng cửa héo hon nỗi gì?

 

Làm chi tội ngu si uổng mạng

Thiệt đời mình bỉ báng thị phi

Kề tai mụ cứ nằn nì

Giống như thần mộng suy vi tỏ tường

 

Qúy nhân báo chủ trương hội chủ

Tài mệnh kia tương đố ra sao

Về sau ta biết thế nào

Trời xanh lồng lộng dồi dào tiên tri

 

Tài Mệnh Tương Đố

“Video 34“

 

“Thời thơ ấu tử vi tướng số

Thày bảo ta duyên nợ trần gian

Anh hoa phát tiết tinh tràn

Sương pha áo gấm non ngàn bể dâu

 

Thân ngọc bội dãi dầu mưa nắng

Biển trầm luân cay đắng xót xa

Kiếp này trả nợ người ta

Bớt đi chồng chất sa bà kiếp sau”

 

Kiều càng tin vào lời thày tướng số đã tiên đoán về cuộc đời nàng vì anh hoa phát tiết ra ngoài mà phải chịu cảnh trầm luân khổ ải. Bởi tài mệnh đố kỵ nhau.

Tú Bà cũng cho Kiều ở một nơi yên tĩnh tránh tiếp xúc và tránh nhìn thấy cảnh trăng hoa ân ái giữa các kỹ nữ và khách làng chơi và kiều đã mủi lòng nghe theo lời mụ Tú dạy bảo cho là chí lý và nàng càng thấy phải sống để có ngày trở lại cố hương nhìn thấy cha mẹ và các em.

 

“Càng thấm thía vàng thau gạn lọc

Để cả nhà khó nhọc lo âu

Ở đời ai muốn thế đâu

Xương khô đồng nội đĩa dầu hư hao

 

Sợ ong bướm ra vào quấy nhiễu

Chốn lầu hoa phiêu diếu thướt tha

Lả lơi trăng gió lụa là

Trà khan thèm mật sa đà vòng tay

 

Được như thế là may thục nữ

Con cái nhà mẫu tử tương tri

Ngọt ngào mụ Tú thầm thì

Kiến bò miệng chén rầm rì thanh lâu

 

Cứ thong thả hạt ngâu thánh thót

Giót vào lòng mật ngọt tới xương

Kiều càng nức nở hoài thương

Tinh cha huyết mẹ cố hương sụt sùi

 

Lời quyết đoán bùi ngùi khuyến khích

Khóa xuân lòng Ngưng Bích thảnh thơi

Gần xa buồm trắng chơi vơi

Mênh mông cồn cát biển khơi chập chờn

 

Kiều thơ thẩn tủi hờn non nước

Quê hương người thao thức bơ bơ

Hai thân tựa cửa đứng chờ

Nắng mưa Lai Tử hững hờ nỡ sao?

 

Buồn cửa biển lao xao sóng vỗ

Đàn hải âu lố nhố xa xăm

Cặp đôi dưới ánh trăng rằm

Ngàn dâu xanh ngát con tằm nhả tơ

 

Buồn ngọn cỏ hồn thơ ngơ ngẩn

Man mát trôi lận đận cánh hoa

Thương mình ứa lệ nhạt nhòa

Xứ người cô quạnh thềm hoa não nùng

 

Cơn gió thoảng chập chùng biển cả

Nhớ tình quân ngọc đá chưa tan

Cách xa muôn dặm quan san

Đêm nằm mộng tưởng nồng nàn ái ân“

 

Nỗi buồn của kiều vời vợi khôn nguôi ở lầu Ngưng Bích. Kiều nhớ tới Kim Trọng, càng nhớ Kiều lại càng không muốn sống, nhưng sau vụ tự tử hụt yếu tố cha mẹ đã đần dần vượt lên vực đỡ nàng. Kiều nghĩ tới trong lịch sử có nhị thập tứ hiếu tức là 24 tấm gương sáng con cái hiếu thảo với cha mẹ nhất là Lai Tử. Lão Lai Tử là người ở nước Sở, sinh vào đời Xuân Thu, đã 80 tuổi mà cha mẹ vẫn còn sống, ông thờ cha mẹ rất có hiếu. Không muốn cha mẹ thấy con già nua mà lo buồn, ông thường mặc áo sặc sỡ, rồi tay múa miệng hát trước mắt cha mẹ. Có hôm trời mưa rả rích, cha mẹ buồn, ông ra sân vớt bong bóng nước lên tay, bong bóng vỡ, ông khóc oa oa trước mặt cha mẹ như trẻ nít mới lên ba lên năm vậy, làm cha mẹ bật cười trước trò ngộ nghĩnh của con mình… 

Truyện Kiều của Nguyễn Du:

“Sân Lai cách mấy nắng mưa

Có khi gốc tử đã vừa người ôm” 

 

 Có người kể lại điển tích này cũng bằng những vần thơ song thất lục bát rất hay:

“Lão Lai Tử đời Chu, cao sĩ,

Thờ hai thân chẳng trễ ngọt bùi,

Tuổi già đã đúng bảy mươi.

 Nói năng chẳng chút hở môi rằng già.

    

Khi thong thả, mẹ cha ngồi trước,

Ghé gần vào bắt chước trẻ thơ,

Thấp cao điệu múa nhởn nhơ,

Xênh xoang màu áo, bạc phơ mái đầu.

    

Chốn đường thượng, khi hầu bưng nước,

Giả làm điều ngã trước thềm hoa,

Khóc lên mấy tiếng oa oa,

Tưởng chừng lên bảy, lên ba thuở nào.

 

Trên tuổi tác trông vào vui vẻ

Áng đình vi, gió thụy mưa xuân

Cho hay nhân tử sự thân,

Trong trăm năm được mấy lần ngày vui”

 

30.11.2019 Lu Hà

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: