GỌI HỒN CỐ QUẬN – Võ Thạnh Văn

GỌI HỒN CỐ QUẬN

Mai ta về, môi mọng còn cười tươi lá mạ 

Má còn hồng và mắt còn sáng thuở mười lăm

Ta sẽ đưa em thăm lại ruộng vườn hoa lá

Kỷ niệm một thời tuổi tình tự rất xa xăm

Khi ta về, mắt sâu còn khóc dầm mưa lũ

Tội SÔNG TRÀ trơ bờ cát mỏi ngóng lòng nông 

Ta đền em một chiều qua LONG ĐẦU HÝ THỦY 

Cùng ngắm trăng rằm lên rọi CỔ LŨY CÔ THÔN 

Lúc ta về, BÌNH SƠN còn buồn giăng mây tím

Mây chiều nào trôi qua trời THIÊN BÚT PHÊ VÂN 

Mây nào quấn quít vương tóc bung ai thắt bím 

Mây dỗi hờn, rồi mai, mây cũng sẽ ăn năn 

Buổi ta về, chân thon còn ngoan, thơm đọt lúa 

Vụ gặt tháng Ba: SƠN HÀ, ĐỒNG KÉ, BA GIA

ĐỨC PHỔ, SƠN TỊNH, NGHĨA HÀNH mấy mùa nắng úa 

Đò SÔNG VỆ chở gió qua THẠCH TRẬN LA HÀ

Hồn THIÊN BÚT, tim thổn thức, thơm nồng gốc rạ

THẠCH BÍCH TÀ DƯƠNG ai qua đó những chiều xưa

Giờ trở lại, em có còn nghe buồn xa lạ 

BA LA ngập đồng, không thương, trời cũng đổ mưa

Tay dài BA LÀNG AN, còn mừng reo sóng vỗ 

Trề môi dày hơn viền cát NƯỚC MẶN, CHU LAI  

Dấu chân nào thơ ấu quen qua cầu bước vội

THIÊN ẤN NIÊM HÀ, dẫu vàng đá, nét chưa phai 

Tóc thẩm TRÀ BỒNG còn nồng cay mùi gỗ quế 

Sáng THẠCH AN, chiều CHÂU Ổ, CHU ME 

Hồn sỏi đá, thương VIÊN SƠN, ngậm ngùi hoang phế 

BA TƠ, GIÁ VỰC, SA HUỲNH rã mộng hồn quê


Có buổi nào trước, hẹn GIAO TRÌ cùng ngoạ

Nước BÌNH THỦY, THU XÀ còn trông bến MỸ KHÊ 

Đừng trăn trối, mai TẾ HANH bơi thuyền về tao ngộ 

Sương đẩm trăng, hồn BÍCH-KHÊ còn nhớ nẻo đi về

phù hư dật sĩ võ thạnh văn

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: