Lu Hà Và Johann Goethe Chùm Thơ 17

Lu Hà Và Johann Goethe Chùm Thơ 17

Thư Gửi Lida

Cảm xúc thơ Goethe bài 161

Trái tim anh rỉ máu

Thư gửi tới Lida

Nỗi niềm đau xót xa

Ngày tháng như ngắn lại

Chiều mùa đông quan tái

Dưới ánh trăng lờ mờ

Nửa hồn mây bơ vơ

Bóng dáng em huyền ảo

Chén rượu say lảo đảo

Chốn kinh thành thê lương

Bởi ánh sáng dị thường

Lớp sương mù dày đặc

Di chuyển đèn phía bắc

Những ngôi sao nghẹn ngào

Ngơ ngác ở chốn nào

Làm sao mà rõ mặt

Lề thói xưa nghiêm ngặt

Tự phân cách đôi bờ

Đẳng cấp lại hững hờ

Đại dương gào sóng dữ

Vầng trán nhăn tư lự

Xa xôi miền vĩnh cửu

Trăn trở điều thủ cựu

Tự do của ái tình!

Nguyên tác:“ Đến Lida”

7.3.2021 Lu Hà

Phương Tây Và Phương Đông

Cảm xúc thơ Goethe bài 162

Thế giới cùng chung một

Đấng thiêng liêng tôn thờ

Duy nhất chẳng hững hờ

Hỡi loài người  khốn khổ

Nhờ thần linh che trở

Hạnh phúc cho Lida

William thiết tha

Vũ trụ tình cao cả

Tấm lòng son vàng đá

Lực hấp dẫn trôi qua

Vần xoay đủ bốn mùa

Năm tháng không giới hạn

Tôi còn nợ các bạn

Hết thảy chuyện khứ lai

Phải đâu chỉ tiền tài

Lợi nhuận xin trả đủ

Trong trái tim trú ngu

Tình thương rộng bao la

Vươn tới dải ngân hà

Ngàn ngôi sao soi sáng

Trải qua nhiều cay đắng

Hai thế giới đông tây

Nâng niu bát nước đầy

Mạch suối ngầm chảy mãi!

Nguyên tác:“Giữa Hai Thế Giới”

8.3.2021 Lu Hà

Khát Khao Mãi

Cảm xúc thơ Goethe bài 163

Khát khao tình say đắm

Vĩnh viễn trái tim tôi

Những giây phút bồi hồi

Các vị thần cầu nguyện

Lòng trung thành bất biến

Tên gọi mãi tôn thờ

Bạn bè không nghi ngờ

Ánh sáng cao vời vợi

Nỗi cô đơn khêu gợi

Bước tới đỉnh khôn ngoan

Hồn thi sĩ chứa chan

Thế kỷ càng xúc động

Ngọn lửa lòng nóng bỏng

Nôn nao với thiên nhiên

Những bức tranh thôi miên

Chốn thiên đường tráng lệ

Cõi trần gian nhập thể

Thần vệ nữ làm người

Bông hoa đẹp tuyệt vời

Tôi sẽ là ong mật

Một tình yêu chân thật

Mực học giả thiết tha

Hỡi Olympia!

Hơn máu người tử đạo!

Nguyên tác:“Mãi Mãi”

8.3.2021 Lu Hà

Thức Giấc

Cảm xúc thơ Goethe bài 164

Nửa đêm tôi thức giấc

Thổn thức chuyện khứ lai

Lênh đênh cõi trần ai

Một mối tình tan vỡ

Ngọn đèn mờ trăn trở

Ngôi mộ trong nghĩa  trang

Nhà Mục sư mơ màng

Dịu dàng tia sáng đẹp

Biên giới càng co hẹp

Quê hương vẫn giận hờn

Nỗi nhớ dội từng cơn

Trái tim thường đau nhói

Dưới ánh trăng le lói

Người con gái xa xôi

Cảm xúc buồn đơn côi

Chập chờn chòm mây bạc

Tuổi già nghe tiếng  hạc

Lã chã giọt sương rơi

Khi bình minh mỉm cười

Eo óc gà buổi sáng.

Nguyên tác:“Vào Nửa Đêm”

9.3.2021 Lu Hà

Cái Sọ Của Schiller

Cảm xúc thơ Goethe bài 165

Hộp sọ của thiên tài

Có điều như muốn nói

Sự trống không đau nhói

Vẩn vơ bóng linh hồn

Vào một buổi hoàng hôn

Thê lương khu mộ thánh

Chẳng thấy ghi danh tánh

Lạnh lùng đám đầu lâu

Hỗn độn ai biết đâu

Thân nhân nhìn ngơ ngác

Những khúc xương rời rạc

Chẳng phù hợp ghét nhau

Bình cốt đã nát nhàu

Thuở xa xưa xám xịt

Giờ một màu đen kịt

Âm u chốn nghỉ ngơi

Bỗng xáo trộn khắp nơi

Bả vai như trật khớp

Lăn lóc nhìn nhơ nhớp

Họ không được bình yên

Kẻ ác hay người hiền

Đuổi đi cho bằng hết

Kịch bản tôi đã viêt

Thiêng liêng không lộ ra

Schiller ở trong nhà

Tình bạn càng thắm thiết

Tinh thần từ cõi chết

Thể phách là tinh anh.

Nguyên tác:“Khi Nhìn Vào Hộp Sọ Của Schiller”

9.3.2021 Lu Hà

Werther Và Lotte

Cảm xúc thơ Goethe bài 166

Werther mười bảy tuổi

Tha thiết một trái tim

Cuộc đời như cánh chim

Phiêu bạt tới phương nào?

Chàng trai trẻ khát khao

Với một người con gái

Sự dày vò oan trái

Bao giọt lệ tuôn rơi

Buổi hoàng hôn rã rời

Dưới ánh trăng vàng vọt

Nàng Lotte đau xót

Trái cấm quyến rũ ai

Hôn ước chuyện tương lai

Bướm hoa đừng dan díu

Giáo hội không gánh chịu

Đàn ông chớ noi theo

Nghe gió thổi hắt heo

Nứa hồn mây lạc lối

Một mối tình tội lỗi

Bát canh đời lãng quên

Cũng bởi lẽ tự nhiên

Bản năng linh thiêng nhất

Khi cõi lòng chân thật

Tình yêu mới thôi miên.

Nguyên tác:“Từ Những Đau Khổ Của Werther Trẻ”

10.3.2021 Lu Hà

Hỡi Linh Hồn Werther

Cảm xúc thơ Goethe bài 167

Khóc thầm trong bóng tối

Rạng rỡ lúc ban ngày

Một thời hoa bướm say

Gặp tôi vào buổi sớm

Mùa xuân vừa mới chớm

Các bạn chim líu lo

Gần xa vẳng tiếng hò

Trên cánh đồng tươi mát

Vũ trụ tình dào dạt

Thế gian thật diệu kỳ

Muôn màu sắc nhung y

Sau một ngày lao động

Lo toan vì cuộc sống

Gánh nặng đè đôi vai

Cần cù để ngày mai

Vun vén cho hạnh phúc

Nghe trái tim thúc giục

Bầu trời rộng bao la

Khắp một dải ngân hà

Những ngôi sao định mệnh

Đường trần ai khấp khểnh

Đày dọa đáy bùn sâu

Nắng mưa bạc mái đầu

Bao kiếp người đau khổ

Mong chi ngày hội ngộ

Rồi vội vã chia tay

Chập chờn ngọn cỏ may

Thổn thức làn gió thổi

Nửa hồn trinh lạc lối

Mê mẩn cõi thôi miên

Âm u bến cửu tuyền

Nuối tiếc đời trai trẻ!

Nguyên tác: Đến Werther”

11.3.2021 Lu Hà

Thiên Đường Và Địa Ngục

Cảm xúc thơ Goethe bài 168

Cổng thiên đường địa ngục

Khép mở biết khi nào?

Hoài vương ngấn lệ trào

Trên bước đường hạnh phúc

Nghe trái tim thúc giục

Sự im lặng dày vò

Lương tâm cứ giằng co

Cánh cửa nào đóng mở

Hai mẹ con quả phụ

Đều xinh tươi cả hai

Thơm thảo tựa hương lài

Ba tư và mười bảy

Cuộc hành trình trốn chạy

Khao khát Elegie

Tình yêu thương tràn trề

Thổn thức lòng trai trẻ

Biết tìm ai san sẻ

Lạc lõng chốn mê cung

Ngả thiên đường chập chùng

Sóng biển gào gió thét

Ai hay thuyền mắc kẹt

Giếng nước mắt khô cằn

Nụ hôn cuối ăn năn

Lưới ái tình tội lỗi

Thể xác đang hấp hối

Linh hồn vội  đi đâu?

Biến cải cuộc bể dâu

Đại dương sâu thăm thẳm

Dòng sông xanh ảm đạm

Không thể tắm hai lần

Ngậm ngùi kiếp trầm  luân

Hòn vọng phu tê tái

Đôi thư cưu trống mái

Xây tổ ấm tương lai

Chan hòa nắng ban mai

Sống cuộc đời bình dị

Bầy ma quỷ du hí

Dụ dỗ xuống tuyền đài

Bâng khuâng cõi trần ai

Hiu hắt miền giá lạnh

Còn chi mà oán trách

Sầu hận cũng thế thôi

Trái tim hết bồi hồi

Thần chết cười diễu cợt

Chẳng ai thèm thêm bớt

Trả giá một cuộc đời

Xót xa giọt sương rơi

Trên nấm mồ vô chủ.

Nguyên tác: Elegie”

12.3.2021 Lu Hà

Sầu Tương Tư

Cảm xúc thơ Goethe bài 169

Mê lộ vào cõi khổ

Còn ai cứu vớt ta?

Bầu trời rộng bao la

Hỡi thánh thần cao quý

Biết bao điều bi lụy

Để mất mát quá nhiều

Hồn phiêu bạt cô liêu

Đầu óc thành vẩn đục

Dòng tương tư thúc giục

Âm nhạc với thi ca

Thần Cupid thiết tha

Hòa giải cho nhân thế

Gom nhặt từng giọt lệ

Xót xa chuyện khứ lai

Hy vọng ở ngày mai

Đón chờ niềm vui mới

Dải Ngân hà vời vợi

Sao chiếu mệnh xa xôi

Chim tinh vệ nổi trôi

Thuyền ái tình cập bến

Sẵn lòng xin dâng hiến

Một trái tim thủy chung

Đại dương sóng chập chùng

Ngậm từng viên đá sỏi.

Nguyên tác: Sự Hòa Giải”

12.3.2021 Lu Hà

Độc Thoại Đàn Gió

Cảm xúc thơ Goethe bài 170

Tôi  là cây đàn hạc

Gió thổi vào các dây

Hồn say xưa vơi đầy

Năm tháng hoài đau đớn

Tiếng ma hời mơn trớn

Những trái tim thương đau

Nắng mưa đã bạc màu

Được buộc vào trước trán

Giọt châu không giới hạn

Từ hốc mắt tuôn ra

Nghe vi vu gần xa

Bao cõi lòng thổn thức

Bướm ong càng rạo rực

Khi mùa xuân trở về

Khắp nẻo trốn sơn khê

Trăm hoa tranh đua nở

Ban đêm nhìn dễ sợ

Đom đóm bay rầm trời

Ma trinh nữ chơi vơi

Khóc nhớ người yêu cũ

Khi đã thành nhạc cụ

Vua David tôn thờ

Thời cổ đại hoang sơ

Nôn nao tình chan chứa

Cây lau sậy khéo lựa

Thánh thót đến lạ kỳ

Sợi tơ đồng lâm ly

Dây sắt càng hoàn hảo

Phím đàn làm tinh xảo

Nuôi cảm xúc thơ ca

Thi nhân nhạc tấu hòa

Âm thanh nhờ sức gió

Cổng thiên đình rộng mở

Réo rắt với sáo diều

Chòm mây bạc phiêu diêu

Nhấp nháy ngàn sao sáng.

Nguyên tác:”Đàn Hạc Aeolian”

13.3.2021 Lu Hà

Thơ Tình Chùm Số 1.350

Werther Và Lotte

Cảm xúc thơ Goethe bài 166

Werther mười bảy tuổi

Tha thiết một trái tim

Cuộc đời như cánh chim

Phiêu bạt tới phương nào?

Chàng trai trẻ khát khao

Với một người con gái

Sự dày vò oan trái

Bao giọt lệ tuôn rơi

Buổi hoàng hôn rã rời

Dưới ánh trăng vàng vọt

Nàng Lotte đau xót

Trái cấm quyến rũ ai

Hôn ước chuyện tương lai

Bướm hoa đừng dan díu

Giáo hội không gánh chịu

Đàn ông chớ noi theo

Nghe gió thổi hắt heo

Nứa hồn mây lạc lối

Một mối tình tội lỗi

Bát canh đời lãng quên

Cũng bởi lẽ tự nhiên

Bản năng linh thiêng nhất

Khi cõi lòng chân thật

Tình yêu mới thôi miên.

Nguyên tác:“Từ Những Đau Khổ Của Werther Trẻ”

10.3.2021 Lu Hà

Hỡi Linh Hồn Werther

Cảm xúc thơ Goethe bài 167

Khóc thầm trong bóng tối

Rạng rỡ lúc ban ngày

Một thời hoa bướm say

Gặp tôi vào buổi sớm

Mùa xuân vừa mới chớm

Các bạn chim líu lo

Gần xa vẳng tiếng hò

Trên cánh đồng tươi mát

Vũ trụ tình dào dạt

Thế gian thật diệu kỳ

Muôn màu sắc nhung y

Sau một ngày lao động

Lo toan vì cuộc sống

Gánh nặng đè đôi vai

Cần cù để ngày mai

Vun vén cho hạnh phúc

Nghe trái tim thúc giục

Bầu trời rộng bao la

Khắp một dải ngân hà

Những ngôi sao định mệnh

Đường trần ai khấp khểnh

Đày dọa đáy bùn sâu

Nắng mưa bạc mái đầu

Bao kiếp người đau khổ

Mong chi ngày hội ngộ

Rồi vội vã chia tay

Chập chờn ngọn cỏ may

Thổn thức làn gió thổi

Nửa hồn trinh lạc lối

Mê mẩn cõi thôi miên

Âm u bến cửu tuyền

Nuối tiếc đời trai trẻ!

Nguyên tác: Đến Werther”

11.3.2021 Lu Hà

Thiên Đường Và Địa Ngục

Cảm xúc thơ Goethe bài 168

Cổng thiên đường địa ngục

Khép mở biết khi nào?

Hoài vương ngấn lệ trào

Trên bước đường hạnh phúc

Nghe trái tim thúc giục

Sự im lặng dày vò

Lương tâm cứ giằng co

Cánh cửa nào đóng mở

Hai mẹ con quả phụ

Đều xinh tươi cả hai

Thơm thảo tựa hương lài

Ba tư và mười bảy

Cuộc hành trình trốn chạy

Khao khát Elegie

Tình yêu thương tràn trề

Thổn thức lòng trai trẻ

Biết tìm ai san sẻ

Lạc lõng chốn mê cung

Ngả thiên đường chập chùng

Sóng biển gào gió thét

Ai hay thuyền mắc kẹt

Giếng nước mắt khô cằn

Nụ hôn cuối ăn năn

Lưới ái tình tội lỗi

Thể xác đang hấp hối

Linh hồn vội  đi đâu?

Biến cải cuộc bể dâu

Đại dương sâu thăm thẳm

Dòng sông xanh ảm đạm

Không thể tắm hai lần

Ngậm ngùi kiếp trầm  luân

Hòn vọng phu tê tái

Đôi thư cưu trống mái

Xây tổ ấm tương lai

Chan hòa nắng ban mai

Sống cuộc đời bình dị

Bầy ma quỷ du hí

Dụ dỗ xuống tuyền đài

Bâng khuâng cõi trần ai

Hiu hắt miền giá lạnh

Còn chi mà oán trách

Sầu hận cũng thế thôi

Trái tim hết bồi hồi

Thần chết cười diễu cợt

Chẳng ai thèm thêm bớt

Trả giá một cuộc đời

Xót xa giọt sương rơi

Trên nấm mồ vô chủ.

Nguyên tác: Elegie”

12.3.2021 Lu Hà

Sầu Tương Tư

Cảm xúc thơ Goethe bài 169

Mê lộ vào cõi khổ

Còn ai cứu vớt ta?

Bầu trời rộng bao la

Hỡi thánh thần cao quý

Biết bao điều bi lụy

Để mất mát quá nhiều

Hồn phiêu bạt cô liêu

Đầu óc thành vẩn đục

Dòng tương tư thúc giục

Âm nhạc với thi ca

Thần Cupid thiết tha

Hòa giải cho nhân thế

Gom nhặt từng giọt lệ

Xót xa chuyện khứ lai

Hy vọng ở ngày mai

Đón chờ niềm vui mới

Dải Ngân hà vời vợi

Sao chiếu mệnh xa xôi

Chim tinh vệ nổi trôi

Thuyền ái tình cập bến

Sẵn lòng xin dâng hiến

Một trái tim thủy chung

Đại dương sóng chập chùng

Ngậm từng viên đá sỏi.

Nguyên tác: Sự Hòa Giải”

12.3.2021 Lu Hà

Độc Thoại Đàn Gió

Cảm xúc thơ Goethe bài 170

Tôi  là cây đàn hạc

Gió thổi vào các dây

Hồn say xưa vơi đầy

Năm tháng hoài đau đớn

Tiếng ma hời mơn trớn

Những trái tim thương đau

Nắng mưa đã bạc màu

Được buộc vào trước trán

Giọt châu không giới hạn

Từ hốc mắt tuôn ra

Nghe vi vu gần xa

Bao cõi lòng thổn thức

Bướm ong càng rạo rực

Khi mùa xuân trở về

Khắp nẻo trốn sơn khê

Trăm hoa tranh đua nở

Ban đêm nhìn dễ sợ

Đom đóm bay rầm trời

Ma trinh nữ chơi vơi

Khóc nhớ người yêu cũ

Khi đã thành nhạc cụ

Vua David tôn thờ

Thời cổ đại hoang sơ

Nôn nao tình chan chứa

Cây lau sậy khéo lựa

Thánh thót đến lạ kỳ

Sợi tơ đồng lâm ly

Dây sắt càng hoàn hảo

Phím đàn làm tinh xảo

Nuôi cảm xúc thơ ca

Thi nhân nhạc tấu hòa

Âm thanh nhờ sức gió

Cổng thiên đình rộng mở

Réo rắt với sáo diều

Chòm mây bạc phiêu diêu

Nhấp nháy ngàn sao sáng.

Nguyên tác:”Đàn Hạc Aeolian”

13.3.2021 Lu Hà

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: