NHỮNG “DÂN CHƠI” DƯỚI DẠNG TẦM GỬI- Hương Mai

NHỮNG “DÂN CHƠI” DƯỚI DẠNG TẦM GỬI

Trong giới ăn chơi còn xuất hiện một hạng người chuyên sống dưới dạng “tầm gửi”. Họ sống vật vờ hàng đêm ở những vũ trường chỉ nhằm bắt quen với các “đại gia” để kiếm ly rượu chùa hoặc “chơi ké”, nhưng lại không phải là “call girl” (gái gọi) như mọi người vẫn nghĩ. Các cô gái này thường không thuộc  hẳn vào một nhóm chơi nào nhưng bất cứ một “đại gia” nào đều khó qua mắt họ. Bản thân họ không nhiều tiền để có thể thoải mái ăn chơi nhưng những chốn nhạc chát chúa và ánh đèn xanh đỏ lại luôn cuốn hút họ.

Cũng vì lẽ đó mà chúng tôi đã chẳng khó khăn gì khi tiếp cận được một cô gái đang ngồi nhâm nhi cốc rượu bên cạnh quầy bar của một sàn nhảy. Đó là Thảo, cô gái 21 tuổi, đã nghỉ học được 3 năm, không nghề nghiệp, đêm nào cũng có mặt ở đây để ăn chơi, nhảy nhót tới tàn đêm. Qua nói chuyện, tôi được biết gia đình cô không giàu mà chỉ ở mức trung bình và hiện đang sống ở thành phố. Cô không được bố mẹ chu cấp tiền chơi đêm nhưng lại được buông lỏng về thời gian, vì thế nên cô chỉ mang theo cái ví “rỗng” đến các cuộc chơi.

Thời gian đầu còn bỡ ngỡ nên Thảo còn cố xoay tiền để vào cửa, nhưng sau quen bảo vệ họ cũng chẳng hỏi nữa. Đêm nào cô cũng bắt quen một cách “ngẫu hứng” với một nhóm chơi nào đó và sẵn sàng chơi hết mình. Thậm chí, nếu hăng có khi chỉ cần một ly rượu ngoại cô cũng có thể overnight miễn phí ngay.

Bên cạnh Thảo còn có nhiều “dân chơi dởm” sẵn lòng và mong muốn như vậy, được chơi tới bến mà không phải mất một xu. Họ đâu cần nghĩ đến thể diện và danh dự, chỉ cốt được vui vẻ, thỏa thê trong chốn “thiên đường” ấy là đủ.

Còn một kiểu sống “tầm gửi” khác của giới chơi đêm là “tầm gửi mạng” – một kiểu chơi khá mới mẻ. Chỉ có thể có ở thời đại @. Bình thường chúng ta sẽ không thể nghĩ được rằng  họ còn có thể làm gì trên mạng vào những giờ ấy nữa.

Tiếp cận gần quán cà phê ở quận Thanh Xuân – Hà Nội, sau 11h đêm khách đã vãn, nhưng vẫn còn lại vài ba cô gái trẻ đang mải miết gõ lách cách trên bàn phím. Thấy chủ quán lặng lẽ dọn xe vào trong và kéo cửa lại, tôi nghĩ rằng đây là những vị khách đêm thường xuyên của quán. Phải đến 2 – 3h sáng, cánh cửa quán mới được kéo ra, mấy vị khách có lẽ tuổi chưa quá 20 “ngáp ngắn ngáp dài” bước ra đường, ở ga đứng chờ sẵn mấy thanh niên trên những chiếc xe ga đứng chờ sẵn. Như vậy là buổi sáng thay vì đến trường học hay trở về nhà thì các “cô chiêu” ấy lại phiêu phạt đến các nhà nghỉ, khách sạn nào đó.  Theo lời của mấy người nghiền mạng thì với những cô nàng chát đêm như thế nếu đã đến mức “kêu cứu” thì có nghĩa là chỉ cần vài chục nghìn, quá lắm lên đến tiền trăm là có thể rủ đi bất cứ đâu và làm bất cứ điều gì. Chính điều đó là làm cho ranh giới giữa chơi đêm và mại dâm thật là mong manh.

Có lẽ sống “tầm gửi” theo kiểu “vợ bé” lúc này mới thực sự là mốt. Đối với các nữ sinh viên ngoại tỉnh thì việc có được một chỗ trú an toàn, đầy đủ thì còn gì bằng. Vì lý do ấy mà nhiều “cô chiêu” đã mạnh dạn bất chấp tất cả để cặp bồ với những người đàn ông lớn tuổi ở thành phố.

Thanh Loan, một nữ sinh viên Đại học khoa học xã hội và nhân văn, ngay từ năm thứ nhất đã phải đi làm osin cho một gia đình giàu có ở khu vực Thanh Xuân vì muốn có thêm thu nhập. Đùng một cái cô tin có tin cô bị bà chủ đánh ghen, vì cô đã ngấm ngầm cặp bồ với ông chồng đã 47 tuổi của bà. Trong suốt năm học thứ nhất, bạn bè trong lớp cũng chỉ biết Loan phải đi làm thêm theo giờ để có thêm tiền ăn học…. ai cũng thương nhưng cũng chẳng giúp được gì. Nhưng thực chất thì hoàn cảnh của Loan không đến mức vất vả để phải làm cái việc đó.

Khi bị bắt quả tang, ông chồng quá sợ vợ nên đã thành thực khai nhận tất cả việc đã quan hệ với loan được mấy tháng và đã từng làm cô có thai. Anh ta đã phải chi cho Loan rất nhiều khoản tiền khác ngoài tiền công. Sau vụ tày đình ấy Loan cũng chia tay với người yêu nhưng lại nhanh chóng cặp bồ với một người đàn ông trung niên khác. Không hề cảm thấy đau khổ, xấu hổ hay ân hận, Loan muốn được sống sung sướng, đầy đủ bằng người nhưng lại không phải lăn lộn vất vả.

Nhưng kinh khủng hơn nữa là trường hợp một nữ sinh cặp bồ với một ông già bằng tuổi ông nội mình. Mới bước chân vào năm học thứ 2 của trường ĐH kinh tế quốc dân M đã bám được vào một “ông nội” vào tuổi “thất thập cổ  lai hy” trên phố. Cô “săn” được ông lão này nhờ một lần ngồi nghỉ chân ở bên bờ hồ sau cả buổi cắp hồ sơ đi xin làm thêm ở nhiều địa chỉ quen mà không đâu nhận. Ông lão hay ra bờ hồ ngồi hóng “gió non”, cứ thấy đàn bà con gái đi qua là vẫy nhìn thấy cô ủ rũ, có vẻ “đói tiền”, lão ngồi ghế đá bên cạnh bắt thóp, chuyện qua chuyện lại, rồi lại rủ rỉ suốt cả buổi để làm quen. Không hiểu lão tán thế nào mà M đã chấp nhận nửa con nuôi, nửa vợ hờ của “bố già” ấy. Nghe lão kể “sống có một mình, nhà cửa thênh thang mà mà chỉ có mấy con chim làm bạn. Vợ chồng ly thân đã hơn chục năm nay. Mấy đứa con cũng toàn đồ thất đức, đứa nào cũng trốn ở với bố, nhưng có mảnh đất ở trên phố chúng nó cứ nhăm nhe về gạ ký giấy bán để chia tiền. Chúng nó chưa kịp trở tay, tôi đã nhanh chóng bán, đem tiền gửi vào ngân hàng lấy lãi, hơn 2 tỷ chắc tiêu đến già cũng không hết”, M như ăn mày mò được mật mã kho gạo. Cô nghĩ bụng “kể cả làm vợ lão cũng có sao, lão già khọm rồi còn quờ quạng được gì nữa”, rồi chuyển sách vở, quần áo đến ở hẳn nhà lão. Ở với lão cô mới thực tin là lão giàu có thật. Trong mơ hồ M đã ước ao làm sao được giàu như lão, để được thoải mái thích gì được nấy: được ăn mặc đẹp, hợp mốt, có xe đẹp, được đi chơi đây đó, được tiêu sài như những tiểu thư thành thị… Ở với lão M cũng chẳng phải làm lụng gì, chỉ cơm nước, dọn dẹp nhà cửa một chút vui với con Osin. Thỉnh thoảng đấm lưng, tẩm quất cho “bố già”, còn ngoài ra M vẫn rất thoải mái để đi đây đó. Và đến một đêm nổi hứng “bố già” đã “xơi tái” cô, báo hả hê cho rằng M đã vào chòng, nhưng cô cũng không kém phần khoái chí vì lão mới thực sự bị vào bẫy của mình. M đã giục lão đi làm giấy đăng ký kết hôn nhưng lão cũng “cáo” mà nói rằng “ngần này tuổi mà còn cưới vợ người ta bảo là điên à”. M đành chuyển cách chiều lão để moi được nhiều tiền. Quả là M đã moi được rất nhiều tiền của lão thật. Cô rất xông xênh tiền cho việc đóng học phí, sắm sửa toàn quần áo đẹp, uốn tóc, sơn sửa móng tay, tắm trắng, đi cả nhà hàng quán bar với bạn bè, thậm chí cả gửi qua ngân hàng cho bố mẹ…

Có chút nhan sắc, có tiền, M lại cặp bồ cùng một lúc với một người đàn ông hơn cô đến một con giáp, chuyên đi buôn lậu. Cứ tối đến M lại son phấn, quần là áo lượt ra khỏi nhà, nhưng về lại nói dối với lão là “em đi học thêm ngoại ngữ”. Thực chất thì cô có học hành gì đâu mà là đến các sàn nhẩy, vũ trường với bồ và mấy người bạn chịu chơi khác.

Sinh viên T thì lại “ký sinh” vào một gã trung niên đã có vợ con đàng hoàng. Gã này đã sắm sửa cho T rất nhiều đồ quý, đắt tiền: Nhẫn vàng, bóp, váy, mỹ phẩm, túi, sắc, vòng cổ, hoa tai, nhẫn…. nhưng chỉ “yêu nhau” được vài tháng, sau khi đã hưởng trọn  cả “toà thiên nhiên”, gã chuyển nhượng T cho một gã khác. Cô chấp nhận tất cả những cuộc chuyển nhượng ấy để duy trì cái cuộc sống sung sướng mà để tự mình thì không thể có được.

Chấp nhận cuộc sống “ký sinh” theo cách này hay cách khác của các cô gái trẻ đều có thể quy về một điều là họ quá coi rẻ nhân phẩm, danh dự của bản thân mình. Bất chấp tất cả để được sống theo kiểu dân chơi, quý tộc dởm. Họ không cho rằng như vậy là lãng phí tuổi thanh xuân mà đó là bản lĩnh của tuổi trẻ và sức mạnh của phái đẹp. Không hề quan tâm đến gia đình, bố mẹ ra sao, tương lai mình sẽ như thế nào, miễn là hiện tại mình được thỏa mãn mọi “thú vui” ở đời.

*

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319

quận Long Biên, thành phố Hà Nội.       

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn

.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: