Một bài thơ cũ: Nhà thơ Phan Nhự Thức

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Phan Nhự Thức

Jun 16, 2019 cập nhật lần cuối Jun 11, 2019

Nhà thơ Phan Nhự Thức. (Hình: nuiansongtra.net)

Phan Nhự Thức (còn có bút danh Mê Kung, Đạm Hải Triều, Hà Diện Đàm, Chế Phan Nguyên [họ của ba người bạn ghép lại: Chế Quân, Phan Đình Phước, Nguyễn Văn Minh]) tên thật Nguyễn Văn Minh, sinh ngày 4 Tháng Hai, 1942 (?) tại Đà Nẵng, quê nội Phú Thọ, Tư Hiền, Tư Nghĩa (nay thuộc Nghĩa Phú, Tư Nghĩa), Quảng Ngãi. Tốt nghiệp sĩ quan trừ bị Thủ Đức khóa 24. Học tập cải tạo từ 1975 đến 1982.

Thơ ông xuất hiện trên văn đàn miền Nam giữa thập niên 1960 thế kỷ trước. Thân phận, cuộc sống, quê hương, chiến tranh, tình yêu, bạn bè là đề tài sinh động trong thơ ông.

Ông nguyên là chủ tịch hội đồng tỉnh Quảng Ngãi, sáng lập viên Quảng Ngãi Nghĩa Thục, phụ tá hiệu trưởng Quảng Ngãi Nghĩa Thục, chủ biên tạp chí Trước Mặt, tạp chí Tập Họp. Phan Nhự Thức qua đời tại Sài Gòn ngày 21 Tháng Giêng, 1996.

Đã xuất bản: Đốt Tuổi, thơ. Ngưỡng Cửa. Quảng Ngãi, 1969. Thư Ấn quán tái bản, 2007.

Di cảo: Thắp Hương Dân Tộc (tuyển tập thơ văn), 1959.
Rung Đại Hồng Chung (kịch lịch sử 4 màn), 1962.
Nhìn Người Tự Sát (thoại kịch), 1963.
Đi Trên Da Thịt (tập truyện).
Bồng Xác Kẻ Thù (tập thoại kịch).

Tranh Đinh Trường Chinh.

Thơ Tình Trong Trại Cải Tạo

đã cạn dòng thơ từ buổi đó
buổi xa rừng chim cất giọng khan
chiếc lồng nhỏ đời giam bé nhỏ
cõi ngoài mơ là dấu chấm than

đã hết thuở trăng sao xao xuyến
nắng bâng khuâng nhớ sáng thương chiều
mây thôi gọi, gió tình thôi hẹn
tháng năm qua đời xóa chữ yêu

chỉ còn lại mẫu đời giản lược
hòn sỏi kia giạt bãi ngậm ngùi
phơi lòng khô con kênh khô nước
mặt mù sương vàng vọt tuổi người

chỉ còn lại muỗi ruồi ve vãn
nỗi buồn dài buồn tủi thịt da
mắt nâu thâm nửa đời chờ sáng
một người tù gối mộng xót xa

tưởng như thế cho qua ngày tháng
bỗng một hôm trời trở nắng bâng khuâng
nỗi tình cờ vẫy tay lãng mạn
thơ từ đâu đậu xuống tim chàng

tóc người bay lao xao dưới phố
tỏa hương thơm theo gió bay cao
gọi nỗi tình cõi ngoài sương gió
về nâng niu đời đã tiêu hao

xưa làm thơ yêu em nắng dịu
mưa bay chưa ướt vở học trò
giờ làm thơ yêu em nắng gắt
mưa tạt lòng lệ nhỏ trơ vơ

dù có thế nào thơ vẫn thế
xin nâng ly mời rượu ân cần
tình chếnh choáng bước lên cuộc sống
bồng em qua – tay vẫy mùa xuân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: