LÒNG SUỐI CẠN – Chu Vương Miện

LÒNG SUỐI CẠN

chu vương miện

*

vì lòng suối cạn trước thác cạn

sau trơ ra bờ vực đá tai

 mèo cá chết nổi khô trên mặt

cát bùn non chen lẫn cả rong

bèo đâu nghĩ có ngày giòng thác

cạn đáy hồ đập nứơc đá tai 

heo 2 bên thềm núi mây khát

gió mây xám về qua quá đèo

 heo người cạn trơ ra giòng tóc

cạn phương xa có lẽ chả nhớ

gì ? sóng cuộn uốn quanh hàng lớp

lớp hàng dương xõa tóc khóc Cam

Li từng hàng nham thạch chờ hoang

phế bãi cát từ xưa đã võ

vàng người mới tóc đen chừ tóc

trắng 1 mẩu dã tràng biển lang

thang thì trước hay sau đều cạn

cả bãi bờ hưu hắt nỗi niêm

riêng sóng đâu cào mãi trên gành

đá xô trọn vào lòng Thaí Bình

Dương

LỤC LỤC NGÔN

chu vương miện

6 năm hoa nở hoa rụng

nở 1 mình rụng 1 mình

2 người chả còn gì nữa

lặng lờ an phận loài rong

hoa nào vô ưu tĩnh mạc

hoa nào vô nghĩa vộ tình

trước mặt lòng thung lũng rộng

4 bề bát ngát xa trông ?

miếng trầu là đầu câu chuyện

văn chương nguồn cội oan gia

cũng chỉ dăm câu bằng trắc

mà sao ? tù mãi tận giờ ?

tội tình thay cho trận gió

thổi lá vàng thởi lá hồng

lá nào cũng rơi xuống đất

con gái nào cũng lấy chồng ?

tội nghiệp thi nhân nốc rượu

uống cả ngày có hơn không ?

núi bạc đầu từ nguyên thủy

tuyết phủ trắng tự bao giờ

mây lâu lâu lại xuống thấp

chỉ có đêm và có mưa

lâu lâu bầy chim trốn tuyết

bay vội vàng và quá xa

ta vẫn nằm thiu thiu ngủ

chớp mắt à 1 sátna

đi trên con đường phong đỏ

thời xưa chả phải thời giờ

lang thang con đường phong tím

không còn dang dấp cà ngơ

thời gian không còn xán lạn

lùa đi năm tháng lững lờ

hoa phượng gió bay lãng đãng

vô tình còn chút đường tơ

5 năm thay cành thay lá

làm sao ? tìm lại bây giờ ?

LỤC NGÔN THƠ

chu vương miện

trước mặt là duyềnh nước mặn

sau lưng là dẫy thùy dương

ta đứng giữa trời đất rộng

phía xa là mấy con thuyền

minh mông 1 trời mấy nước

buồn vui giữa nắng hoàng hôn

bờ sông bên lở bên bồi

con sông quanh co khúc khuỷu

họa hoằn có đoạn chẩy xuôi

phía trái trường sơn trùng điệp

ven đường hoa nở thêm vui

thuyền trôi lững lờ trên nước

chiều trôi trên bãi tân bồi

cũng rầu làm thân con bướm

ở không bay tới bay lui

người sống chả hay chả biết

người chết khóc lóc rồi thôi ?

thân thiết có chàng Nguyễn Bính

giờ đây xanh cỏ mất rồi ?

làm thơ dăm ngàn cách trở

bây chừ 1 ánh trăng soi

chim bông lau cánh đồng lau

anh đi trước em đi sau

gió ngược chúng mình tơi tả

tóc tai nghiêng ngả trên đầu

trước mặt là thung xam nghoét

bên triền 1 cán đồng dâu

có người thề để mà nhớ

có người thề để mà quên

người nói như đinh đóng cột

có người nói xong liếm liền

có người hứa nhăng hứa cuội

có người thề thốt luôn luôn ?

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: