NĂM MỚI NĂM CŨ

Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

Năm xưa cũ hơn năm này

Năm này mới quá ngắn ngày dài đêm

Lan man mưa cả tháng liền

Lạnh ngang o độ nửa điên nửa rầu

Nằm nhà chả biết đi đâu ?

Đi ra Covid chặn đầu chặn đuôi

Mưa sao lạnh đất lạnh ngừơi

Lạnh sông lạnh núi 1 trời mù câm

Đời thơ lỡ bước đường cùng

Nhi nhô dăm chữ lòng o còn gì ?

Thương nhau lỡ thủa lỡ thì

Tang thương đến cả bấc chì cũng tiêu 

Đêm nghe 1 khúc ca tiều

“ bình sa lạc nhạn “ con diều đứt giây

Xuân xưa chả giống xuân này

Hoa đào hoa mận rụng bay đầy đường

Làng thôn cho tới phố phường

Lên giường nằm ngủ chờ quên rét nghèo

Giữa dòng bèo dạt theo nhau

Đôi bờ phơ phất bụi lau trăng nhoà

Đêm đêm chớp bể mưa nguồn

Ngày ngày trời tạnh góp buồn làm vui

đã sinh làm kiếp con ngừơi 

ngang thân con nhặng con ruồi nhởn nhơ 

giả say rồi lại giả khờ

ban ngày mà vẫn ngồi mơ lẫn mòng

tình gì ? trước có sau o

tình vật cũng vậy ? chả trông đợi gì ?

sống sao qua thủa qua thì

sống sai có nứơc đi tù dăm năm

mùng 3 rồi tới ngày rằm

16 tháng chạp hết tuần tháng 3

Lơ mơ trông cuốc hoá gà

Xỉn say ngừơi lẫn với ma chắc rồi ?

Giả điên Miên lẫn với Hời

Tây Tàu lộn xộn đi đời tay sai

Củ môn khác với củ mài

Trái ngô khác với củ khoai ngoài vườn

Mần ngừoi luc rắn lúc lươn

Lúc voi lúc chuột luôn luôn ngậm mồm

Thét rồi có lúc câm luôn ?

Con duyên kẻ đón ngừoi đưa

hết duyên xe ngựa xe lừa cũng chê

còn duyên tối ở sớm dìa

hết duyên cam chịu 4 bề nằm o

con duyên vung vãi là chồng ?

hết duyên đến nợ tang bồng cũng thôi 

nhà bè nước vẫn chia đôi

ai dìa Cát Lái cùng “ bọn “ tui thì dìa

ngồi buồn nhìn đám sao khuya

xa xôi típ tắp mà chia nỗi sầu

dí dầu dí dẩu dí dâu

dí qua một chập chả trâu vô chuồng

đêm đêm chớp bể mưa nguồn

ngày ngày ôm mãi cái duyên con bò ?

duyên nhau toàn vạc o cò

hết ngô hết thóc vạc dò lên cây

hết duyên găp cáo lẫn cầy

con duyên còn nợ còn mày với tao ?

Thời gian thấm thoát thoi đưa

Hết gốc dưa qua gốc dừa

Từ ngày nắng qua ngày mưa

Thi nhạc sỡi nào thì cũng buồn

Nhạc nhoẽ lâm ly bi đát

Thơ thoét ngang cánh đồng mùa gặt

Toàn rơm rạ và cói lác

Văn sỡi lúc nào cũng hốc hác

Nhà lúc nào cũng bán mất

Đêm đêm nào cũng nằm dươi đất

Ngửa mặt nhìn sao

Nhà sạch thì mát

Bát sạch o hột cơm

Đêm đêm thường nhịn đói

Ngang cô hồn ?

Chu Vương Miện

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: