Nguyễn Đức Tùng: Bài Thơ Này Của Tôi

Nguyễn Đức Tùng: Bài Thơ Này Của Tôi

Bài thơ này của tôi viết cho những người bị giết ở Myanmar
Bài thơ này của tôi viết cho những người bị giết ở Đồng Tâm
Bởi vì họ đòi được sống, đòi làm người, đòi tự do
Bởi vì họ nói thay chúng ta 

Bài thơ này tôi viết cho những người trẻ tuổi ở Myanmar
Họ vừa bị giết hôm qua, ngày hôm trước, ngày hôm trước nữa
Ở ngoài đường, dưới mặt trời, trong bóng tối, sau cánh cửa
Bài thơ này tôi viết cho cánh đồng Sênh

Bởi vì cỏ trên cánh đồng đòi hòa bình
Bởi vì gió trên đường đòi tự do
Bởi vì người trẻ và người già phản đối chiến tranh
Bởi vì họ không có đất

Bởi vì họ chỉ có nước mắt
Bài thơ này tôi viết cho hai nhà thơ ở Myanmar
Họ vừa bị giết hôm qua
Súng bắn thẳng vào ngực 

Bài thơ tôi viết cho một người nông dân ở Đồng Tâm
Súng bắn thẳng vào ngực
Vòi rồng, dao găm, thuốc độc, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay
Ngoài ánh sáng và trong bóng tối
Thứ nào nguy hiểm hơn?

Bởi vì họ chỉ có lòng căm hận
Đối với cái ác
Bởi vì họ khao khát
Đất và nước
Bài thơ này tôi viết cho những người đã chết
Tức tưởi

Bởi vì chúng ta đến chậm
Họ bị bắn ngoài đường
Vì những cánh cửa đóng lại
Bếp lửa nhóm lên rồi
Trong căn nhà ích kỷ của chúng ta
Họ bị bắn trong nhà

Lúc ba giờ sáng
Khi chúng ta đang ngủ
Vì chúng ta ngủ quá say
Vì chúng ta đã phản đối
Nhưng phản đối không đủ mạnh

Vì chúng ta đã lên tiếng
Nhưng lên tiếng không đủ lớn
Vì chúng ta đã khóc
Nhưng đã không thét gào
Bài thơ này tôi viết cho đồng bào tôi ở Đồng Tâm

Những người nông dân ít học bị bóc lột
Bài thơ này tôi viết cho nhân dân Myanmar khốn khổ
Những người đang khóc
Cho Myanmar
Cho chúng ta

Bài thơ này tôi viết cho loài người
Những kẻ im lặng, sợ hãi, đóng kín cửa lại
Trong khi ngoài kia máu chảy
Bịt miệng lại
Không phải vì dịch Vũ hán

Những người chỉ biết lâm râm cầu nguyện trong bóng tối
Càng lúc càng sợ hãi
Càng sợ hãi chúng ta càng bị giết hại
Chúng ta càng bị lôi đi trong đêm
Bài thơ này tôi viết cho các em

Những người trẻ tuổi Myanmar
Họ chính là con cái chúng ta
Họ chính là anh em của chúng ta
Bài thơ này tôi viết cho những người bị giết ở Đồng Tâm
Sẽ bị giết vì Đồng Tâm, đi trong đêm dài
Những người đi trước chúng ta, cầm ngọn đèn lồng, lồng ngực họ hứng đạn
Cho chúng ta

Nguyễn Đức Tùng

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: