NỖI LÒNG TAM NGUYÊN – Thơ Chu Vương Miện

NỖI LÒNG TAM NGUYÊN

Thơ Chu Vương Miện

Gửi Anh Cung Tích Biền

Nào tiểu khoa đại khoa

Đứng đầu cả

Tổng đốc 3 tỉnh Sơn Hưng Tuyên

Giờ bó tay dưới quyền quản chế

Của tri huyện Hưng Yên Lê Hoan

Tay em cuả Kinh Lược Sứ Bắc Kỳ Hoàng Cao Khải

“ nguyên là con trai ngoài hôn thú của Cao Bá Quát

& vợ của thông phán Hoàng Văn Thông thuộc cấp dưới quyền quan huyện Nông Cống Cao Bá Đạt “

Già tuy có già

Nhưng chết chưa chết ?

Nhập gia tuỳ tục nhập giang tùy khúc ?

Đéo có chi vui ?

 Mà toàn là nhục

Có ngừơi có cơ may

Có dịp để mà chết ?

Như Ức Trai , Võ Tánh , Ngô Tòng Chu ,Hoàng Diệu , Nguyễn Tri Phương ……

Có ngừời bị bắt làm tù binh

Tay cùm chân xiềng bịt kín cả 2 mắt

Bị giải bằng đường bộ 

Cúi đầu đi qua ải Nam Quan về Kim Lăng

Như Hồ Quý Ly , Hồ Hán Thương , Nguyễn Phi Khanh

1 lũ đi dứới giáo gươm dí vào lưng

Mình chả được giống ai ?

Hưu chả ra hưu tù chả ra tù

Sống o ra sống mà toi chả ra toi ?

Mà chết quách đi cho rồi

Hèn quá xá o dám thác ?

Sống đi ra đi vào

Trong bờ tre khóm trúc

Kèm trẻ em học vỡ lòng

Lớp đồng ấu

Chủ tịch dổm hội thơ Tao Đàn Vườn

Xướng hoạ thơ Kim Vân Kiều truyện

2 mắt thong manh thưởng thức hoa Trà

 Bằng 2 lỗ mũi

Quẩn quanh 1 bày xỏ lá

“ còn cha thi pha chi đốt lông dái

Còn mẹ thì đốt cả lông l…”

1 lũ quan ôn

Cũng xuất thân cửa Không sân Trình

Giờ làm tay sai chả đúng

1 lũ bán nước ác ôn

Ngẫm đáng trách đáng buồn ?

1 đống kinh thư 1 dẫy nho chùm

Đi ra rồi lại đi vào

Trong tư dinh thằng quan huyện

Thời thế nhố nhăng

Thời hoàng hôn nhá nhem nửa Ta nửa Pháp

Nửa Hán nửa Chệt nửa Hoa Lục Súc

Chán thấy bà mụ nội

thời buổi chừ cơm cũng ngang xôi

giả cầy thay thế thịt chó

toàn ba rọi răng cải mả

ôi đời 3 nguyên ? chấm dứt

THÁC QUÁ NHIỀU

gửi Luân Hoán

Vừa làm dứt vài bài ai điếu

Cho mấy vị vừa xong

Người khác đã theo nhau về 9 suối

Ôi cuộc đời trần ai khoai củ

Ra đi là thoát

Thương tiếc khóc than trên giấy 

Cũng chỉ là thủ tục

Dù là thật

Mà ra đi 1 lúc nhiều quá

Nước mắt đâu ? mà khóc

Từ biệt vĩnh biệt mãi nó cũng nhàm

Đời ngừơi ai mà chả chết ?

Sống cũng chả có chi là hô hởi phấn khởi

Thì trơ về cát bụi

Cũng xêm xêm

Canh bạc sòng bài có đi có đến

Có ra có vào có ăn có cháy túi

Những ảo tưởng hư danh

Đầy rẫy trong cõi ta bà

Đều rỗng tuyếch o có thật ?

Ôi cái danh còm ? có đó rồi chạy mất

Ngang chén rựơu cốc trà

Uống xong đi đái vui trong chốc lát

Quê ngừời quê nhà

Y thố ty hoa

Nhờ vào gió và không khi để sinh tồn 

Nắng quá thì khô héo chết

Thơ văn trần thế ?

Viết mãi làm chi ? cho nó mệt ?

Chu Vương Miện

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: