Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 10

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 10

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 91

Tiếng gà gáy sáng trưa hoan hỉ

Vân khéo tay chăm chỉ món ăn

Cho mùa thi hội trường văn

Khôi nguyên hai giải thanh tân cùng ngày

Bảng xuân chiếm hương say ngõ hạnh

Ông bà cười hiển hách một nhà

Danh thơm vườn Thúy đồn xa

Triều đình ban thưởng sơn hà tân khoa

Treo cờ biển nhạt nhòa mũ áo

Vương sang nhà Chung lão tạ ân

Lâm môn song hỉ Châu Trần

Sóng đôi kim mã đủ phần vu quy

Kim nhậm chức Lâm Truy phủ huyện

Cả gia đình lệnh tiễn đi xa

Bâù đoàn thê tử hoan ca

Gối loan êm ái lụa là tiêu dao

Phòng xuân rủ trướng đào mai trúc

Nàng Vân mơ hồng lục lao xao

Thúy Kiều sương tuyết hư hao

Mặt buồn rười rượi nghẹn ngào em ơi!

Bây giờ mới tới nơi đã muộn

Chị em mình có muốn thế đâu

Bởi vì oan trái túc cầu

Cách xa muôn dặm bể dâu bụi hồng

Nay em đã nên chồng nên vợ

Chị cũng mừng duyên nợ trần gian

Trả vay nhẹ gánh phong trần

Lâng lâng rừng tía tần ngần ngẩn ngơ

Chẳng lâu nữa ai ngờ hội ngộ

Nửa vầng trăng cổ độ thiên thu

Giai không tứ đại tình thù

Nương nhờ cửa Phật ngao du bến thiền

Chị mong hết ưu phiền khổ não

Gương sẽ lành ngọc bảo chi giao

Cam lồ thanh tịnh ngọt ngào

Trang Sinh hồ điệp rì rào suối trăng

21.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 92

Khi tỉnh dậy nàng càng bịn rịn

Chàng phân vân bán tín bán nghi

Từ Lâm Thanh tới Lâm Truy

Khác nhau bởi chữ Thanh Truy chưa chừng?

Có thể lắm Kiều từng trú ngụ

Địa hạt này quan phủ trông coi

Giấy tờ sổ sách xăm soi

Tìm ra sự thể rạch ròi mới thôi

Kim Trọng thấy bồi hồi khó tả

Mộng suy ra ý nghĩa rõ ràng

Giai âm tương khí hay chăng

Chị em ruột thịt thanh hằng mà ra?

Vội thăng đường hỏi tra cặn kẽ

Gìa Đô kia rành rẽ đầu đuôi

Cũng trong nha dịch mà thôi

Xưa tôi biện hộ một người Họ Vương

Xin nhớ lại tận tường mô tả

Mụ Tú bà cùng Mã Giám Sinh

Mua người ở tận Bắc Kinh

Thúy Kiều diễm lệ tài tình đàn thơ

Kiên trinh lắm ai ngờ bi đát

Bị Sở Khanh lường gạt ê chề

Lầu xanh đày đọa não nề

Tương phùng hội ngộ thuộc về Thúc Sinh

Vợ cả mới thất kinh tình địch

Bắt đưa về Vô Tích cầm hoa

Tháng ngày tôi tớ lệ nhòa

Xuất gia rồi lại trốn ra bên ngoài

Nhà họ Bạc mồi chài vật báu

Cưỡng ép nàng lấy cháu mụ ta

Mây trôi bèo dạt quan hà

Mua đi bán lại sa đà châu Thai

Bỗng lại gặp anh tài trí dũng

Từ đại vương ai cũng biết tên

Trai hùng gặp gái thuyền quyên

Tinh binh mười vạn uy quyền nổi danh

Miền duyên hải tung hoành dày dạn

Mở phiên tòa ân oán phân minh

Mấy người trọng tội gia hình

Xương tan thịt nát pháp đình uy linh

Đưa danh thiếp Thúc Sinh mời đến

Nghe ngọn ngành câu chuyện thê lương

Họ Từ tên Hải đại vương

Côn quyền dư sức đao thương hơn người

Cả một giải đất trời thống lãnh

Có năm thành quân mạnh tướng hùng

Kình nghê đạp sóng vẫy vùng

Về sau lại bị kiệt cùng suy vong

22.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 93

Kim thểu não đau lòng xót dạ

Càng rắp tâm sắt đá đi tìm

Mênh mông dặm thẳm im lìm

Lênh đênh sóng vỗ đắm chìm biển khơi

Định treo ấn xa rời nhiệm sở

Cứ ra vào trăn trở khóc than

Lò hương còn đó phím đàn

Hoa trôi bèo dạt hợp tan bến nào ?

Tự dấn mình bước vào sinh tử

Họa thấy nhau tư lự đắn đo

Bóng chim tăm cá thăm dò

Nắng mưa rầu rĩ cánh cò bay xa

Mây ngũ sắc ban ra chiếu chỉ

Kim đặc sai quản trị Nam Bình

Chàng Vương tiết độ thông minh

Châu Dương cải nhậm gia đình mang theo

Lửa Phúc Kiến hắt heo gió thổi

Khói Triết Giang cây cối tạm êm

Hàng Châu trăng sáng vương thềm

Dừng xe tin tức rõ thêm chút nào

Ngày hôm nọ áo bào nhuộm đỏ

Từ thất cơ quân vỡ trận tiền

Dưới trời trợn mắt quy tiên

Hùm thiêng chết đứng nhãn tiền phu nhân

Hồ Tôn Hiến mưu gian kế hiểm

Giả chiêu an dấu diếm trá hình

Phong quan bổng lộc triều đình

Từ nghe lời vợ mạng mình tiêu tan

Quan tổng đốc lường gàn bức bách

Chẳng đền ơn gả quách nàng Kiều

Thổ quan ép tới đất Liêu

Hồn mây liệt nữ phiêu diêu Tiền Đường

Không mồ mả thê lương thảm khốc

Nhà họ Vương khóc lóc thương nàng

Chiêu hồn bài vị đàn tràng

Giải oan dưới ánh trăng vàng cô liêu

Trông ngọn nước cánh diều bay lả

Tinh vệ kia ngậm đá lấp sông

Ngu Cơ thấm máu cỏ bồng

Ngàn thu lưu luyến bóng hồng tiêu dao

22.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 94

Tiếng ai oán trời cao đất thẳm

Động thiên cang thê thảm lòng người

Cây rung hạt lệ tuôn rơi

Cánh chim phiêu bạt mảnh đời hư hao

Mấy nén hương lạ sao bốc cháy

Sư Giác Duyên bỗng chạy tới nơi

Cho tôi xin hỏi đôi lời

Qúy nhân đạo hữu là người phương xa

Lập bài vị làm ma ai đó

Vương Thúy Kiều đang ở cùng tôi

Cả nhà ngơ ngác một hồi

Xúm vào giới thiệu một thôi tên người

Pháp sư dạy sự đời như vậy

Chuyện lạ thường vẫn thấy xưa nay

Hết cơn bĩ cực cho hay

Thái lai thoát khổ trả vay luân hồi

Chị em Kiều xa xôi tìm lại

Mẹ cha mừng hăng hái chàng Kim

Tưởng đâu tăm cá bóng chim

Hồn mây phiêu bạt đắm chìm bể sâu

Sư kể lại trầm châu gieo ngọc

Thuê thuyền chài đón rước nàng về

Sớm khuya nương tựa bồ đề

Thảo am thanh tịnh tiện bề đâu xa

Nàng đau đáu nhớ nhà khôn xiết

Nơi sinh thành da diết cố hương

Trăng vàng vườn Thúy vấn vương

Hoa đào trước gió đoạn trường sầu ly

Tin nở mặt thần kỳ quá đỗi

Chiếc lá bay nguồn cội lại về

Nhìn nhau rạng rỡ hả hê

Chắp tay lạy tạ tràn trề Giác Duyên

Cõi trần thế cửu nguyên lại thấy

Thoát khổ đau nhờ cậy chứng minh

An nhiên bởi tại tâm mình

Cứu nhân độ chúng oai linh Phật đà

Vạch lau lách xông pha đi tới

Đường quanh co dẫn lối thảo đường

Giác Duyên vội gọi Kiều nương

Buồng trong lên tiếng tỏ tường bước ra

Đủ mặt cả một nhà già trẻ

Mẹ cha đều mạnh khỏe xuân tươi

Hai em rạng rỡ sáng ngời

Còn chàng Kim đó là người năm xưa

Hai tri huyện mới vừa nhậm chức

Ngũ phẩm hàng quan tước triều đình

Ai ngờ mình lại gặp mình

Bao năm xa cách bóng hình mù sương

Mười phần xuân dễ thường hao hụt

Bớt một phần tí chút mà thôi

Dù cho lưu lạc nổi trôi

Nàng Kiều vẫn đẹp bồi hồi lòng ai

Mừng khôn xiết nét ngài hoen lệ

Cùng hai em kể lể nguồn cơn

Đứng trông chàng thấy tủi hờn

Phật đài quỳ lạy tạ ơn tái hồi

23.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 95

Huyên già kéo con ngồi bên cạnh

Khóc than hoài nào trách chi ai

Nỗi buồn mãi chẳng nguôi ngoai

Từ ngày lưu lạc dấu hài biệt tăm

Chẳng mấy chốc mười lăm năm đã

Bụi hồng trần sỏi đá giá băng

Cát lầm sông nước hỏi rằng

Kiếp này còn thấy cung hằng nữa không?

Kiệu hoa giục Vương ông bước tới

Con hãy về cùng với mẹ cha

Trời cho xum họp một nhà

Chị em thong thả luống cà vườn rau

Kiều chút phận úa màu thơ dại

Đã mang thân quan tái am mây

Mùi thiền sớm tối vui vầy

Muối dưa đạm bạc cỏ cây bạn cùng

Sự đời đã chập chùng sóng vỗ

Buổi hoàng hôn cổ độ trăng soi

Hồn thương cá nước mặn mòi

Lửa lòng đã tắt vẽ vời làm chi?

Cũng chỉ mong tu trì tinh tấn

Hồng trần còn lận đận chen chân

Dở dang chỉ tội cho thân

Long đong chưa đủ tần ngần tiếc xuân

Ông đâu phải mang phần trần cấu

Dự bố kinh mà bấu víu đời

Lấy điều xin Phật cầu trời

Nhất thì bỉ thử tình người hiếu trung

Duyên hội ngộ mịt mùng sóng cả

Phận làm con vàng đá phôi phai

Ngàn năm thu thảo hương lài

Lập am rồi rước Phật đài được chăng?

Sư Giác Duyên thung thăng tỉ muội

Ơn tái thành sớm tối có nhau

Đắn đo cặn kẽ trước sau

Chiều lòng cha mẹ ngả màu trăng thu

23.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 96

Kiệu hoa rước vi vu gió thổi

Đến phủ nha chiều tối chong đèn

Vội vàng mở tiệc đoàn viên

Nàng Vân đứng dậy nói liền một thôi

Theo lân lý tái hồi duyên chị

Cơn ba đào buộc chỉ chân em

Cùng là máu chảy ruột mềm

Cơ trời tác hợp nỗi niềm xuân thu

Chim hạc trắng vân du đây đó

Chốn tha phương tìm chỗ nương thân

Phong trần dầu dãi bao lần

Đủ mùi cay đắng xa gần nhớ tên

Bao thống khổ sầu miên thảm thiết

Mười lăm năm da diết bóng hình

Bây giờ mình lại thấy mình

Trăng thề trả lại nghĩa tình còn nguyên

Sớm lo liệu tơ duyên nối lại

Gương đã lành còn ngại ngần chi

Mới là mai trúc đền nghì

Phận em sao dám so bì thiệt hơn

Kiều gạt đi đền ơn trả oán

Cuộc bể dâu đại nạn đã qua

Thà rằng sương gió mịt mùa

Dong chơi đáy biển cá cua nhẹ nhàng

Cõi trần tục mơ màng chi nữa

Xét thân mình đôi lứa xứng chăng

Chen chân hổ thẹn bẽ bàng

Nương nhờ cửa Phật khói nhang thỏa lòng

Thân bồ liễu long đong đây đó

Chốn lầu hoa trăng gió chán chê

Nắng mưa dầu dãi ê chề

Mặt dày mày dạn ong ve bướm vờn

Thấy son phấn giận hờn số phận

Bén mùi thiền tinh tấn dễ ưa

Đẹp chi liễu nát hoa thừa

Càng khơi động lại càng cưa cắt lòng

Ân ái tha đèo bòng chi nữa

Nhìn thấy nhau chan chứa tình thương

Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Dưới nhường trên kính xuân hương thuận hòa

23.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 97

Chàng Kim đã thấm nhòa tay áo

Nghe trong lòng gió bão mưa sa

Nỗi niềm khao khát thiết tha

Quản chi sấm sét mới là thủy chung

Thuyền tình ái chập chùng biển cả

Trót một lời vàng đá thâm giao

Trong mơ hồn vẫn khát khao

Nửa đêm gà gáy nghẹn ngào sắt son

Mười lăm năm héo hon thểu não

Ngóng tin hoài ruột cạo dao bào

Nắng mưa dầu dãi hư hao

Đêm ngày tưởng nhớ lẽ nào buông xuôi?

Đóa phù dung nổi trôi dòng nước

Đạo vợ chồng có trước có sau

Hoa thơm phong nhị sắc màu

Chữ trinh đáng giá vàng thau nào bằng

Nay thiếp lại với chàng giao bái

Đuốc hoa càng tê tái xót xa

Trông trăng luống thẹn Hằng Nga

Ong qua bướm lại xấu xa đã thừa

Cái hồng nhan vẫn chưa đủ nát

Trần cấu còn bày đặt bố kinh

Biết là chàng nặng chữ tình

Ngàn năm bia miệng dơ mình nghĩ sao?

Thiếp khép cửa phòng đào oanh yến

Quyết nửa đời dâng hiến nhà chùa

Chẳng tu thì cũng bốn mùa

Ăn chay niệm Phật thêu thùa tâm linh

Quyên sao được mối tình xưa đẹp

Hình ảnh còn vạn kiếp phôi pha

Đem tình cầm sắt đổi ra

Cầm cờ tri kỷ mới là thiên thu

Chữ trinh cũng mịt mù giông bão

Ba bảy đường trong đạo đàn bà

Như nàng lấy hiếu mẹ cha

Bùn nào vẩn đục nõn nà ngó sen?

Đóa sen kia còn chen hương nhị

Cát bụi lầm thế kỷ tàn phai

Nhưng mùi hoa vẫn dằng dai

Hồn trinh phảng phất trang đài nguyệt hoa

24.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 98

Đất hiếu sinh lập tòa ân điển

Đến hôm nay hiển hiện giữa trời

Vén mây đầu ngõ sương rơi

Trăng tàn lại sáng hơn mười rằm xưa

Khách qua đường ban trưa nắng rọi

Vẳng bên tai tiếng gọi chàng Tiêu

Đã nghe thảy hết mọi điều

Hai thân cũng quyết Thúy Kiều phải sao?

Thôi đành chịu khóe đào hoen quẹn

Nàng cúi đầu thèn thẹn nhìn chàng

Mỉa mai Nguyệt Lão xích thằng

Dứt đi rồi lại còn giăng khéo vào

Đủ ba lễ nghẹn ngào giao bái

Đuốc hoa soi ngây dại đào tơ

Mười lăm năm có khi ngờ

Mây trôi bèo dạt bây giờ về đây

Bi hoan nỗi canh chầy ân ái

Rủ gấm thao tê tái cõi lòng

Ngậm ngùi tính sổ long đong

Trúc xưa mai cũ xuôi dòng biệt ly

Mặt nhìn mặt thoát y chẳng dám

Còn làm chi mấy dặm trường đình

Bâng khuâng hai chữ chung tình

Trăng sao vằng vặc lung linh ánh hồng

Thiếp nghĩ chàng đèo bồng đeo đá

Đóa hoa tàn hoang dã giữa rừng

Lẽ nào tình lại rửng rưng

Mẹ cha nài nỉ tưng bừng tiệc hoa

Đành chiều lòng cho qua mọi chuyện

Nỗi đớn đau chẳng tiện nói ra

Khó coi âu yếm mặn mà

Hương thừa vớt vát người ta thói đời

Trò nhơ nhuốc làng chơi hồi tưởng

Khéo vành ngoài chẳng ngượng lắm ru

Còn tình đâu nữa là thu

Oán hờn căm giận mít mù mà thôi

Cửa nhà còn giống nòi tiên tổ

Em nó đây đã đủ lắm rồi

Lọ là thêm chị đền bồi

Chữ trinh còn chút lại bôi nhơ vào

Nhiều ân ái thanh tao hoa lệ

Còn chan chan tri kỷ tri âm

Tình yêu tâm thức âm thầm

Ngàn năm trong sáng gieo mầm thái lai

25.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 99

Kim ngưỡng mộ ban mai bừng sáng

Sương mù tan lai láng xiết bao

Biển ca sóng vỗ dạt dào

Hôn bờ cát trắng ứa trào mạch tương

Đâu cứ phải cùng đường chung lối

Môi kề môi mới gọi là yêu

Đành rằng sinh tử đã liều

Chim trời cá nước sớm chiều nhớ thương

Tưởng cái xuân vấn vương khao khát

Chuyện bướm hoa chưa thoát bụi trần

Lẽ nào hờ hững lần khân

Tỏ bày băng tuyết muôn phần trọng coi

Vầng trăng kia sáng soi vàng đá

Nhọc nhằn nào biển cả mò kim

Sắt cầm gìn giữ trong tim

Lọ là chăn gối mà tìm đâu xa

Nay quân tử bao la quảng đại

Thương mảnh đời oan trái bể dâu

Cài trâm sửa áo cúi đầu

Chắp tay nàng lạy đĩa dầu đầy vơi

Con thuyền đã về nơi bến đậu

Được chở che rào giậu ngăn sân

Trọn đời tâm phúc tao nhân

Trăm năm tiết hạnh hồng quần mấy ai

Thân gạn đục hương lài phảng phất

Mảnh gương trong ngây ngất chứa chan

Thúy Vân thay chị nồng nàn

Con đàn cháu đống xa gần ngợi khen

Tâm thức ấy nhóm nhen bao lớp

Đúng như lời Tam Hợp đạo cô

Thúy Kiều nặng nghĩa chi mô

Tà dâm tránh khỏi mà vô cửa thiền

Càng yêu vẻ thuyền quyên thục nữ

Nến giá thêm tư lự hương bình

Cùng nhau chuốc chén thâm tình

Quỳnh giao tâm đắc gia đình thủy chung

25.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 100

Trời cho để tao phùng tri ngộ

Có ánh trăng phổ độ đôi mình

Lại còn đuốc sáng lung linh

Thong dong hỏi ngón đàn tình ngày xưa

Khúc đoạn trường dây dưa ngày tháng

Dấn thân càng cay đắng xót xa

Đường tơ trong cõi người ta

Ma xui quỷ khiến mà ra nỗi này

Thiếp hối hận mới hay tài nghệ

Tự hại mình đến thế thì thôi

Hiểu ra mọi chuyện đã rồi

Nay chơi lần cuối đàn ôi xin chừa

Bàn tay tiên say xưa lựa phím

Khói trầm bay màu tím thiết tha

Tiếng huyền cao thấp gần xa

Khúc đâu êm ái la đà Trang Sinh

Hồn hồ điệp rung rinh cánh trắng

Tình đỗ quyên lai láng chan hòa

Hạt châu thánh thót nhạt nhòa

Lam Điền sương ngọc một tòa hiền lương

Cung réo rắt duyềnh tương hương phấn

Tiếng ngân nga còn vấn vương tình

Suối trong soi thấy dáng hình

Yến oanh khúc khích bên đình trúc xinh

Ngũ âm dìu dặt bình rượu ấm

Chàng mềm môi thấm đậm cao xanh

Hỏi rằng phổ ấy đã đành

Xưa sao sầu thảm giờ thành vui tai ?

Hết khổ tận cam lai sẽ đến

Chút nghề chơi dâng hiến một thời

Buồn vui bởi tại lòng người

Một phen tri kỷ mỉm cười cả hai

Gà gáy sáng nét ngài chuếnh choáng

Chẳng bờm xơm chạng vạng rạng đông

Chuyện trò chưa cạn chén đồng

Cho hay thục nữ má hồng chí cao

Phải đâu phường sớm đào tối mận

Cả nhà khen hòa thuận vẹn toàn

Chẳng chăn gối, cũng nồng nàn

Ra vào nể trọng chứa chan ân tình

26.1.2019 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 101

Lòng phỉ nguyện ba sinh tái tạo

Duyên lứa đôi giao hảo bạn bè

Cuốc kêu tu hú gọi hè

Trăng lên hoa nở tiếng ve rộn ràng

Khi chén rượu lại càng say đắm

Đọ mưu cờ lá thắm xanh tươi

Bi bô tiếng trẻ thơ cười

Con nàng Vân đó vui đời thảnh thơi

Dạy cháu học làm người tích sự

Chẳng lãng quên thờ tự am mây

Đến nơi chẳng thấy bóng thầy

Sân rêu hiu quạnh cỏ đầy mái hiên

Nặng chút nghĩa trai thiền tịnh thất

Khói nhang bay dào dạt hương sen

Phong lưu tài tử ngợi khen

Một cây đại thụ hồn nhiên quế hòe

Vườn xuân tạc lập lòe bia đá

Để muôn đời con cháu noi theo

Sá chi giậu đổ bìm leo

Đảm đang cát lũy trăng treo ngọn đào

Nền phú hộ dồi dào ân trạch

Quan giai luôn hiển hách gia đình

Trọn hay trời đất công minh

Ngàn năm nức tiếng hiếu sinh cao đài

Tâm với tài tuy hai là một

Tài với tâm tưởng một hóa hai

Phải đâu ghét bỏ nhau hoài

Vì không khéo giữ trần ai hãi hùng

Bởi xã hội lạnh lùng giáo huấn

Cứng nhắc thành lận đận khổ đau

Thuận tình có trước có sau

Tâm tài bồi trợ vàng thau rạch ròi

Này quan nha bọ giòi đỉa đói

Hút máu người quen thói sai ngoa

Chất chồng nghiệp chướng gây ra

Buôn son bán phấn ác ma cường quyền

Từng đêm trắng gom liền thành truyện

Chẳng dông dài tùy tiện viết ra

Mong người thiên hạ gần xa

Công tâm xuy xét mới là tao nhân.

Xin hết.

26.1.2019 Lu Hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: