Đọc thơ của nhà hoạt động–tù nhân lương tâm Nguyễn Thúy Hạnh

Đọc thơ của nhà hoạt động–tù nhân lương tâm Nguyễn Thúy Hạnh

Nhà hoạt động Nguyễn Thuý Hạnh. Photo: Huỳnh Ngọc Chênh

Lời giới thiệu: Tác giả của những bài thơ ngọt ngào, lãng mạn này là nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh, người đã bị nhà nước cộng sản Việt Nam bắt vào ngày 7/4/2021 sau nhiều lần bị “triệu tập” lên đồn công an “làm việc”, bị khủng bố tinh thần. Sau khi bị bắt, chị Nguyễn Thúy Hạnh bị đưa về trại giam số 2 Công An Hà Nội. Suốt trong thời gian hơn 1 năm bị tạm giam này, người thân và luật sư không được phép tiếp xúc để biết tình trạng của chị như thế nào. Bị giam trong điều kiện khắc nghiệt và bị cô lập hoàn toàn với xã hội bên ngoài, căn bệnh trầm cảm của chị Nguyễn Thúy Hạnh bộc phát nặng, nhiều lần chị muốn tự tử nhưng không thành. Đến ngày 28/4/2022, thay vì kết thúc giai đoạn điều tra để đưa chị ra tòa, cơ quan điều tra lại ra quyết định cưỡng chế chị qua viện Pháp Y tâm thần trung ương để chữa bệnh bắt buộc.

Ngày 6/5/2022, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh –chồng chị Nguyễn Thúy Hạnh mới chính thức được thăm gặp chị Hạnh tại viện Pháp y tâm thần, sau 13 tháng tròn kể từ ngày chị bị bắt. 

Theo lời nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, tại viện pháp y, chị Nguyễn Thúy Hạnh tiếp tục bị stress nặng nhiều lần, có những lúc mất ăn mất ngủ kéo dài đến 10 ngày, do phải ở cùng phòng với 7 bệnh nhân khác đang bị tâm thần nặng, trong đó có hai người đã từng giết người thân khi lên cơn. 

DĐTK xin trân trọng giới thiệu những vần thơ của nhà hoạt động–tù nhân lương tâm Nguyễn Thúy Hạnh và cầu mong cho chị có đủ sức khỏe tinh thần, thể chất để vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt này; và mong tất cả các tổ chức hoạt động dân chủ, nhân quyền Việt Nam gửi thư, gửi báo cáo đề nghị quốc tế lên tiếng can thiệp mạnh mẽ để nhà nước cộng sản Việt Nam phải trả tự do ngay tức khắc cho những tù nhân lương tâm như chị Nguyễn Thúy Hạnh và nhiều người khác!

***

GỬI VỀ ANH, MÙA HẠ

Gửi về anh cánh phượng hồng thắp lửa

Gió lạc loài ở mãi tận trời xa

Qua phố nhỏ bước chân ai vội vã

Bóng cây thưa se sắt phủ bóng hè

Gửi về anh da diết khúc sầu ve

Tiếng trống trường vọng từ đâu khắc khoải

Trái tim em có khi nào biết mỏi

Cứ xôn xao như mãi thủa học trò

Gửi về anh thắc thỏm những buồn lo

Và cả những cơn mưa rào hối hả

Trên phố cạn chú cá rô bươn bả

Cái lưng cong cõng luôn cả con đường

Gửi cho anh dòng sông hạ nhớ thương

Nước thượng nguồn về dâng lên ngập bãi

Những con thuyền chở đầy khoang miết mải

Gió thênh thang dào dạt gọi sóng về

Gửi cho anh trái chín đỏ mùa hè

Vải ngọt lịm mơ chua và mận đắng

Trái nhót mọng hay trái đào nồng thắm

Cứ chen nhau giục giã nắng vàng thêm

Gửi về anh khúc hát chưa đặt tên

Của ngày qua hôm nay và mai nữa

Mùa dẫu trôi như gió ngang qua cửa

Vẫn tình em mang hạ gửi vào anh…

————-

HẠ

Én bay về chốn cũ

Sen rộn ràng khoe non

Cơn mưa rào bất chợt

Xoè ô tán lá tròn

Xôn xao con sóng đỏ

Vỗ dào dạt chân đê

Cánh buồm nâu hớn hở

Thênh thang chở nắng về

Xóm xa hồng đuốc gạo

Nhót chín mọng đua chen

Phượng liu riu nhóm lửa

Ve rậm rịch loa kèn

Đám bìm bìm thức dậy

Rải hoa tím chiều quê

Dừng chân bên ngõ nhỏ

Bâng khuâng ô hạ về

—————

NHỚ HẠ

Lạnh lùng nắng khuất về nao

Để cho nỗi nhớ hanh hao đong đầy

Đâu con tu hú gọi bầy

Đâu hồng lửa phượng vơi đầy ve say

Khói luồn theo gió vào mây

Sen tàn theo ngọn heo may cuối chiều

Nào đâu trầm bổng sáo diều

Nào đâu tiếng sấm dặt dìu gọi mưa

Lời xưa nay đã thành xưa

Vàng cây trút lá cho mùa, hạ ơi!

————-

Nhà hoạt động Nguyễn Thuý Hạnh. Photo: Huỳnh Ngọc Chênh

MÙA

Thu còn ở đâu đây

Sao đông kìa đã tới

Lá thu giăng vàng lối

Đợi chân gày đông sang

Hoa theo nắng nhạt vàng

Cây buồn hiu nhớ lá

Cơn gió chiều chợt lạ

Mùa đi qua ngỡ ngàng

Thong thả chiếc lá bàng

Kéo vòm mây xuống thấp

Con ong vàng say mật

Xô ngã một cành thu

Liu riu tiếng chim gù

Rủ đông xoà tóc gió

Thu choàng khăn lá đỏ 

Lên vai gầy bờ đông

Miên man con sóng hồng 

Tiễn thu về xa tắp

Giấc mơ nào chìm khuất

Kỷ niệm vào rêu phong

Ta đan áo cho đông

Bằng sợi hồng lửa hạ

Sợi vàng thu óng ả

Mùa trong nhau rộn ràng

Từ sương khói mênh mang

Khúc nhạc đời dìu dặt

Nghe như trong lòng đất

Hạt cựa mình xôn xao

———-

THÁNG MƯỜI HAI

Run rẩy cành khô bến u hoài

Quầng mây buông mỏi chút sương phai

Thoảng nghe trong gió chiều hoang lạnh

Nốt trầm năm muộn Tháng Mười Hai

Đã xa lắm rồi xuân ngất ngây

Qua rồi hạ đỏ thắm tầng cây

Xa rồi thu lỡ tình theo lá

Đây tháng Mười Hai đông lắt lay

Dừng lại chút thôi cánh nhạn bay

Cho ta gửi với giấc mơ này

Về nơi nao ấy không ngày tháng

Phiêu lãng hồn ta với gió mây

Nghiêng hồn ta rót chén say đầy

Cho gió ngừng bay ấm vòng tay

Dẫu năm dốc cạn đời sương khói

Vũ khúc mùa đông vẫn đắm say

Ta gom chút nắng nhạt vương cây

Rủ đông thắp lửa sáng đêm dày

So lại dây đàn ta khẽ dạo

Khúc tình đông lặng Tháng Mười Hai

NHẠT

Nhạt nắng bên cồn nhạt gió phiêu

Hỏi sông đong nước được bao nhiêu

Mà sao bờ bãi chơ vơ thế

Mà sóng buồn tênh vỗ nhạt chiều.

Nhà hoạt động Nguyễn Thuý Hạnh trong một lần biểu tình chống Trung Quốc xâm lược

DẪU

Đáy biển dẫu ngầm con sóng dữ

Vẫn hoe vầng nắng phía chân trời

Cuồng phong dẫu xé toang lòng đất

Vẫn vươn mầm sống khắp muôn nơi

Đường thiên lý chông gai tăm tối

Sẽ tới hừng đông với gió lành

Thân dẫu tan vùi trong cát bụi

Mộng còn gửi lại với trời xanh

(Chào mừng ngày Nhân quyền Quốc tế 10/12)

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: