LỘNG LẪY MƯA SA – võ thạnh văn

LỘNG LẪY MƯA SA – võ thạnh văn

Em ngày ấy – thắp từng đêm mộng mị

Đọc phong dao ngầm ước chuyện thần tiên

Trích quái liêu trai sầu vương dị dị

Tưởng như đời tràn nhung lụa phiêu nhiên

Em mười ba – mùa tằm đang say giấc

Có ai hay ong bướm lén đi về

Tay khói động rụng cơn phùn lất phất

Tóc mây bay trời miên viễn thê thê

Em mười bốn – mùa tằm vừa chợt thức

Hiền ngu ngơ kiều diễm mắt môi thầm

Từng sợi nắng chứa mọc mời ngọt mứt

Ngậm hơi sương lộng lẫy nỗi u trầm

Em mười lăm – mùa tằm ăn dâu lá

Mày mi cong biển dậy sóng trăng rằm

Chợt thảng thốt chiều rơi phùn ướt má

Ta dâng thơ làm khăn gấm em chằm

Em mười sáu – mùa tằm đang chín mọng

Mắt môi ngoan lồng lộng Hải Vân Quan

Phù sa úng Cẩm Thành con nước đọng

Ta dâng tình làm mực chảy Trà Giang

Em mười bảy – mùa đạn bom lửa khói

Hỏa châu soi từng nỗi nhớ kinh hoàng

Rồi hạnh ngộ vuột xa tầm tay với

Rồi bể dâu tràn ngập kiếp thương tang

Em bây giờ – phương trời nào lưu lạc

Mắt môi xưa ương ẩm dấu phong hoàng

Gót chân xưa, thuở: Quỳnh, giao, sen, hạc

Câu thơ xưa lộng lẫy buổi mưa tràn. 

phds/vtv

[trích MẶC NIỆM]

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: