MÙA LÁ ĐAU – Thơ Dzạ-Chi

99014211_3835461353163004_2330553489370906624_n

 

MÙA LÁ ĐAU

Em dẫu vô tình chạm nỗi đau tôi
Vâng rất khẽ nhưng cuồng phong địa chấn

Mầu sơn móng tay hòa máu tôi pha lẫn
Em an nhiên trang điểm một căn phần
Vết sẹo còn nguyên tròn dấu môi hôn
Tôi đã giấu dưới mùa thương rất kỹ

Tội lớp da non mới hôm nào cắt chỉ
Đâu đủ dày để chạm móng tay son
Chẳng biết từ đâu những giọt máu bầm
Cứ rỉ xuống hồn thơ tôi nghiệt ngã

Tôi biết chứ trái tim tôi không đủ
Rộng cho người ẩn náu gió thu đông
Thắm những cơn mơ đẹp nụ cười hồng
Đêm trái gió bóng sương phai thầm lặng

Tôi cũng biết hành trang tôi nghèo lắm
Mỗi tên người viết cạnh trái tim tôi
Với tiếng thủy tinh rơi vỡ tiếng cười
Vang tiếng nhạc trên môi người thánh thót

Mười ngón tay nhăn chất đầy chua xót
Đi giữa mùa hoang hát khúc thăng trầm
Những chiếc lá đau chưa đến tuổi vàng
Bay lả tả tìm dấu chân tiền kiếp

Thắp sáng hồn thơ soi buồn cổ tháp
Để chúc mừng sinh nhật một mùa tang
Sao vết tích xưa tôi vẫn trang hoàng
Sơn phết mãi lời tình em phù thũy

Dòng suối mật ngọt ngào đêm khổ lụy
Giữa tinh sương cuồng nhiệt tắm sông trăng
Níu mây làm gối kết gió thành chăn
Thơ dẫy chết trên môi người say đắm

Tôi cứ đợi nơi em không hò hẹn
Để mình tôi nhảy múa với cô đơn
Có sao đâu thơ vẫn sáng âm thầm
Đêm lấp lánh bóng thiên thần oan nghiệt

Hồn hóa lá dầm sương em chắc biết
Cửa hoang vu tôi mở ngõ điêu tàn
Em nơi đâu ?!! tóc xõa giữa nhân gian
Cho lá nhuốm ung thư mùa ác tính.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: