Tưởng nhớ Luật sư Nguyễn Tường Bá

Tưởng nhớ Luật sư Nguyễn Tường Bá

May 15, 2020 cập nhật lần cuối May 15, 2020

Về người anh vừa ra đi

Nguyễn Tường Cường

Cám ơn chị Phương và các cháu đã dành cho Cường cơ hội để nói đôi lời vĩnh biệt anh Bá.

Thưa quý vị, chúng tôi là Tường-Cường, em út của anh Bá, và trước khi ngỏ lời vĩnh biệt, xin cho tôi có đôi lời nói về cuộc đời của người anh chúng tôi. Anh Bá với chúng tôi, tuy cách xa tuổi tác, nhưng gần gũi như tri kỷ, một thời là đồng chí, và về cuối đời là bạn đồng hành, cùng ngao du tận hưởng phong cảnh, qua nhiều chuyến đi thăm miền quê nước Pháp.

Trước cảnh sinh ly tử biệt, trong nỗi đau buồn không nguôi, dù lý trí đang lu mờ bởi tiếc nuối, suy luận có chủ quan vì thươngnhớ, nhưng chúng tôi mạnh dạn nói về anh, dù cho lúc còn sống, anh không muốn nhắc tới, bởi vì anh là một người bình dị và khiêm nhường, coi sự nghiệp chỉ là trách nhiệm, còn công danh là phần thưởng chung của tập thể.

Thưa quý vị, hàng năm, như một thông lệ, từ Ohio, chúng tôi qua Cali ghé thăm anh, chị và các cháu…
Gặp gỡ nhau vào buổi sáng, dưới bầu trời trong xanh muôn thủa của San Jose như ngày hôm nay, hai anh em chúng tôi, bên tách trà và miếng bánh ngọt, nơi mảnh vườn sau nhà, ngắm cảnh cây trái do bàn tay anh chị vun xới. Đó là giây phút bình thản hiếm hoi để cho tôi, đứa em út, được nghe anh kể về chuyện gia đình, về họ hàng bên ngoại ở ngoài Bắc, và nhất là kỷ niệm về người mẹ mất sớm và… lúc nào cũng có chị Bá, lăng xăng có mặt bên cạnh anh, như hình với bóng… lâu lâu ngắt lời anh, lên tiếng nhắc nhở về thuốc men, tận tình chăm sóc anh như một thầy thuốc lo cho bệnh nhân.

Rồi như mọi lần gặp gỡ, anh bỏ dở câu chuyện gia đình và hăng say chuyển qua thảo luận về thời cuộc, như chính trị là miếng cơm và lẽ sống của anh. Ngày ấy, dù tóc có bạc , chân đã yếu, và trái ngược với bề ngoài ốm yếu, mảnh khảnh, lời ăn tiếng nói nhỏ nhẹ, nhưng lòng anh vẫn giữ nguyên sự kiên trì với lý tưởng như một thanh niên đầy nhiệt huyết.

Trong suốt cuộc đời, anh đã có một cuộc sống phong phú, lúc nào cũng bận rộn dấn thân tranh đấu , bền bỉ trong hoạt động như một con tim không thể ngưng đập.

Hồi tưởng về quá khứ, lúc còn trẻ, do thông minh và chăm chỉ, anh tốt nghiệp một lúc luôn cả trường Quốc Gia Hành Chánh lẫn Luật Khoa Sài-Gòn, nhưng vì không muốn làm công chức, do có sẵn chí hướng dấn thân, anh hành nghề Luật Sư, không để kiếm tiền, mà là cơ hội, như cái áo khoác bên ngoài, hỗ trợ cho hàng ngũ Chủ Lực VNQDĐ.

Như con cá cần có nước, lý tưởng của anh chỉ có thể thực hiện qua hoạt động cách mạng, qua tinh thần “Truyền thống Nguyễn Thái Học và Nguyễn Tường Tam !”

Ngoài thời gian làm Luật Sư, sau hậu trường, anh không ngừng chỉnh đốn cơ sở nội bộ Đảng, tham gia liên kết với các đoàn thể, tổ chức thanh niên, sinh viên, quân nhân v.v… kết hợp hành động chống độc tài và tham nhũng…

Trong số đông đảo giới quen biết của anh: có vị là đồng môn ở trường Chu Văn An Hà-Nội thời xa xưa của thập niên 40, có người là đồng nghiệp trong Luật Sư Đoàn ở Sài-Gòn vào những thập niên 60 và 70, hay là chiến hữu, đồng chí trên nửa thế kỷ trong nhiều cương vị hay đoàn thể, và cũng có thể là một người bạn chiến đấu cho Nhân Quyền một thủa trên đất Mỹ gần đây.

Sẽ là một thiếu sót lớn nếu chỉ nói về công danh và sự nghiệp, mà không nhắc đến cá tính, tư cách của anh. Gần đây, trên Dạ Thảo Trang, Luật Sư Nguyễn Viết Đĩnh có viết về anh như sau: ”Luật Sư Bá có phong thái an nhiên tự tại… Ông không dùng danh nghĩa luật sư làm cần câu cơm cho bản thân. Lúc nào ông cũng thảnh thơi, ung dung tự tại như một hiền sĩ chờ thời.”

Sở dĩ có được phong thái như vậy, bởi vì anh là người may mắn, hiếm hoi trên đời, đã hiểu về mình, và biết mình muốn gì: đó là anh đã có được lý tưởng và tình yêu.

Từ khi còn trẻ anh đã ôm ấp một lý tưởng về nước Việt-Nam tiến bộ, Dân Chủ và phồn vinh. Lý tưởng đến với anh, có lẽ nhờ sinh ra trong một gia đình có truyền thống dấn thân, cách mạng, cũng có thể anh thấm nhuần khi gần gũi và hấp thụ được tinh thần Nhất-Linh Nguyễn Tường Tam, người chú của chúng tôi.

Lý tưởng, hiện diện như hơi thở và giòng máu luân lưu trong thân thể, đã giúp anh coi nhẹ địa vị và công danh, vượt qua thử thách của chính trường… là một niên trưởng, anh vẫn thường nhắc nhở chúng tôi về trách nhiệm và đóng góp vào công việc chung, về sự khác biệt giữa hai thái độ: chính trị là nhập thế nhất thời về chính quyền, chỉ có cách mạng là lý tưởng thăng hoa con người và làm tốt đẹp xã hội.
Nếu lý tưởng đưa tới anh do hấp thụ và nuôi dưỡng, tình yêu của anh là do may mắn của duyên số đã ban cho anh mối tình của chị Phương… Gần đây, khi đã già yếu, trong lúc trà dư tửu hậu, một người thân lên tiếng khen anh đã may mắn được vợ thương yêu, anh trịnh trọng giải thích thêm: ”Tất nhiên sung sướng khi được vợ yêu… nhưng sung sướng hơn là được yêu vợ!” Câu nói của một ông già như anh, nghe như lời tỏ tình của Romeo dành cho Juliette.

Tình yêu và lý tưởng, hai điều anh muốn và đã có suốt cuộc đời. Và như người xưa đã phán: ”Hãy biết mình, để hiểu về thần linh và vũ trụ.“ Theo thiển ý, anh đã biết mình, có được hạnh phúc và một cuộc đời trọn vẹn…

Khi nghe tin xấu, chúng tôi không khỏi đau buồn, tiếc thương vì đã mất đi một tấm gương trong sáng và người anh tri kỷ, nhưng cũng an ủi phần nào khi được biết anh ra đi thanh thản và không luyến tiếc…
Xin vĩnh biệt, chúc anh ngàn năm an nghỉ nơi cõi hư vô.

Cầu mong chị Bá và các cháu có được sức khỏe an lành bước qua ngày tháng đau thương.
Xin cám ơn.

Nguyễn Tường Cường
(Ngọc-Cường )

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: