Hồ triều mạt vận!

Hồ triều mạt vận!

< A >
Nguyên Thạch (Danlambao) – Một khuôn mặt gà mái, một cái bằng quái đản Tiến sĩ lý luận Mác Lê, không có trình độ về khoa học kỹ thuật, kinh tế, quân sự và xã hội nhân văn… mà Nguyễn Phú Trọng lại nắm chức vua của một nước thì quốc gia ấy sẽ đẩy xã hội đến tụt hậu bị hủy hoại và nô lệ là chuyện phải xảy ra. Muốn thoát khỏi hệ lụy vô cùng tồi tệ này, không chỉ một vài cá nhân hay tổ chức đấu tranh đứng lên, mà toàn dân cả nước hãy can đảm dứt khoát đứng lên biểu hiện thái độ vứt bỏ ĐCSVN bằng hành động CẢ NƯỚC phản kháng.
Thời đại hôm nay, đại đa số người dân ở các nước tiên tiến đã có đủ trình độ về dân chủ và phát triển, ngoại trừ Bắc Hàn, Trung cộng và Việt Nam. Người dân ở nhiều quốc gia tiên tiến đã thừa hiểu thế nào là độc tài, chuyên quyền và kết quả của nó. Riêng 3 nước trên thì mức độ nhận thức hãy còn quá giới hạn.
Mức độ hiểu biết của người dân bị giới hạn là do sách lược bưng bít và cấm cản của guồng máy cầm quyền, sự cấm cản này được bảo hộ bằng nòng súng cùng nhà tù. Nguyễn Phú Trọng là một con gà mái chỉ biết đẻ trứng cho Tập Cận Bình, những ai bầu lên một tên gà mái làm đầu đàn thì hẳn là đám gà què không hơn không kém.
Triều đại Hồ Chí Minh là triều đại mạt vận vì đất nước ta có bao giờ thảm bại như ngày hôm nay mà các Tổng bí thư như Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, “Hồ” Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng là những tên đồ đệ nối tiếp cha già gốc Tàu của chúng trong việc bán nước.
Ở các cơ chế độc tài, làm gì có chuyện người dân ứng cử và bầu cử. Dân không có quyền ứng cử và bầu cử thì dân cũng không có trách nhiệm, đó là lẽ đương nhiên. Bởi vì lý do đó nên mới có tình trạng giặc tràn lan trên đất liền, giặc hung hăng cướp dần biển đảo mà thái độ của người dân vẫn cứ thờ ơ bỏ mặc.
ĐCSVN có ăn (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) thì đảng phải có chịu, bắt dân lãnh đạn thay cho đảng là chuyện bất hợp lý.
Đất nước đang lâm vào cảnh thù trong giặc ngoài như vậy mà lòng dân vẫn mãi thờ ơ thì đất nước cùng dân chúng sẽ rơi vào vòng nô lệ là chuyện cầm chắc. Hệ quả thê thảm này, thiết nghĩ ai cũng nhận ra được nhưng với Nguyễn Phú Trọng và ĐCSVN thì không! Như vậy, sự qui kết Nguyễn Phú Trọng và ĐCSVN BÁN NƯỚC là có căn cơ, và đó cũng đã nêu rõ quyết tâm HÈN đốn của tập đoàn phản bội Tổ Quốc.
Sau gần 45 năm dưới sự vận hành của ĐCSVN, đất nước chẳng những đã không phát triển và vững mạnh theo dòng thời gian mà các quốc gia khác trong khu vực Đông Nam Á đã đạt được như Singapore, Đài Loan, Nam Hàn, Mã Lai và Thái Lan… mà còn tụt hậu, thua sút cả Lào, Miến Điện và Campuchia!. Đây là câu trả lời cho thực tế mà Việt Nam đã và đang gặp phải.
Người dân Việt hãy gạt bỏ mọi viện cớ của ĐCSVN mang tính ngụy biện. Hãy thôi mơ ước về chiếc bánh vẽ vĩ đại mà đảng đã và đang còn tiếp tục tô vẽ mà ngay cả tên đảng trưởng cũng đã thú nhận “Đến hết thế kỷ này, không biết đã có đạt đến XHCN hoàn thiện hay chưa”.
Người dân chúng ta phải nói thẳng với nhau rằng trên 80 năm của XHCN ở miền Bắc đã gây ra xiết bao đau khổ, trên 44 năm cho cả nước, ĐCSVN đã thất bại về nhiều mặt: Kinh tế, xã hội, đạo lý, quân sự, khoa học kỹ thuật, giáo dục, ngoại giao và uy tín của Việt Nam… nhất là trong giai đoạn cực kỳ nguy hiểm hiện nay của buổi giao thời để thực thi Mật Nghị Thành Đô mà ĐCSVN do Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Anh đã ngầm ký kết với Tàu cộng để BÁN NƯỚC, trong đó có đất liền, thác, vịnh, các điểm trọng yếu chiến lược và cả Biển Đông.
Tác giả không nói vu vơ, mà trưng dẫn bằng chứng rõ ràng để người dân nhận rõ hơn rằng trên đất liền, Bô Xít Tây Nguyên, Vũng Áng, Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc đã coi như lãnh địa của Tàu cộng.
Ngoài Biển Đông, 7 đảo thuộc chủ quyền của nước ta như: Chữ Thập, Vành Khuyên, Tư Nghĩa, Subi, Gaven và Gạc Ma đã bị Tàu cộng cướp chiếm và liên tục xây đựng các căn cứ quân sự kiên cố, sân bay hiện đại, kho chứa nhiên liệu và vũ khí, nơi ẩn trú của tàu ngầm, tàu chiến và bom nguyên tử. Thời gian qua, Trung cộng đã ngang nhiên đưa các tàu khảo sát, tàu chiến, giàn khoan HD-981, HD-8 liên tục dọc ngang trong lãnh hải thuộc chủ quyền của Việt Nam mà Luật Pháp Quốc Tế đã qui định và công nhận (UNCLOS 1982). Chúng ra vào lãnh hải cũng như lãnh thổ của nước ta như ra vào chỗ không người mà ĐCS cùng nhà nước, quân đội CSVN vẫn luôn giữ thái độ im lặng một cách vô cùng hèn nhát. Cụ thể hơn nữa, hơn 2 tháng nay, Tàu cộng đã hung hăng muốn chiếm gọn bãi Tư Chính cùng các khu lân cận, thuộc quyền chủ quyền của Việt Nam, nơi có trữ lượng dầu khí, khoáng sản khổng lồ, có giá trị hàng ngàn ngàn tỉ US đô la để làm của riêng cho chúng.
Nguồn tài nguyên quốc gia có giá trị hàng ngàn tỉ đô la ấy là tài sản chung của toàn dân Việt, là của tất cả bà con cô bác, của bạn và của tôi. Không, nghìn lần không, vạn lần không, chúng ta không thể đứng nhìn thấy khối tài sản to lớn đó để ĐCSVN dâng cho giặc.
Đất nước chúng ta hẹp, dân chúng ta đông, các thế hệ con cháu nối tiếp rất cần đất, cần biển đảo, cần khoáng sản, lưu thông hàng hải, ngư phủ của chúng ta cần ngư trường để kiếm sống, kinh tế của nước ta cần dầu khí để sử dụng và phát triển. KHÔNG, triệu lần không, chúng ta không để mất, mà muốn không mất, toàn dân chúng ta phải đứng lên truất phế những tên Việt gian như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc và đám hùa theo lũ phản quốc. Giải trừ ĐCSVN là con đường CỨU QUỐC thoát khỏi bàn tay bá quyền nhớp nhúa lông lá của Tập Cận Bình và ĐCS Trung cộng.
25.09.2019

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: