PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH CUỐI NĂM

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH CUỐI NĂM

      

   ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT

                          . 

Ta bỗng thấy lòng ta nhẹ bẫng

Trút cơn sầu. Cánh chim vụt bay lên

Hãy bay đi ! Bay tới tận Hoàng Thiên

Rồi đậu xuống một vầng trăng huyền ảo

Người lữ khách rũ bụi trần, xa huyên náo

Quên phàm tình. Nhìn bốn phía mênh mông

Vẫy tay chào ! Ở lại nhé, em thương…

Mình chia tay, biết có ngày trở lại ?

Cũng không phải là người rồ dại

Đã yêu em tự đáy lòng anh

Em đến với anh bằng tình thắm chân thành

Bao giây phút nồng nàn, trao nhau không tưởng tiếc

Thì vẫn biết, em cố ghìm tiếng khóc

Lòng anh đau như dao cắt, kim đâm

Ta trách trời ư ! Trời có thấu đâu em ?

Tại số đó, nếu không thể bên nhau mãi mãi

Anh những muốn cùng em xây dựng lại

Em giận hờn, phẫn chí buông xuôi

Trái tim anh tưởng vỡ làm đôi

Cố gắn lại… mỉm cười nhìn số phận …

Anh cũng biết đời em còn lận đận

Mang tình yêu làm chỗ dựa hồn em

Lòng dạ đàn bà, không thấu nổi bên trong 

Vẫn cần anh sao mãi còn tấm tức ?

Cuộc chia tay đẫm nhòa nước mắt

Nói làm gì … Ai mất nhiều hay ít hơn ai

Rồi ngày mai ngoái lại tiếc hoài

Rơi dòng lệ bên mộ người tri kỷ

Đời anh đó, đỉnh thi sơn kỳ vĩ

Tháng năm cùng nhân thế, không em !

Anh bay lên chín tầng cao mà kiếp cô đơn

Em ở lại dưới trần hiu hắt bóng

Cuộc phân ly hai đứa đều lạnh cóng

Nhưng cứ yếu hèn biết sống làm sao ?

Ừ, thôi… thì quên nhau, mặc cho máu tim trào

Làm kỷ niệm in sâu vào trí não

Thơ càng viết tình dâng thành giông bão

Phút nhớ nhung viết gửi vào thơ

Em giữa đời chịu cảnh sống bơ vơ

Anh đau xé trong lòng, đành quay gót…

    19.12.2018

          

  BÁCH BỘ BÊN HỒ TÂY

                      Gió theo lối gió, mây đường mây

                      Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay …

                                   ( thơ Hàn Mặc Tử )

                                            *

Anh đi đường anh, em đường em

Tình nghĩa đôi ta có thế thôi ?

Chiều đông se lạnh Người Xa Lạ

Lững thững ven hồ lòng chia phôi

Mà trái tim ta thật lạ kỳ !

Mới đây sao đã vội quên đi …

Hỏi cô mặc áo màu lá biếc

Nhắc lại giùm ta: em tên gì ?

Ta nhớ ngày xưa có một người

Một nàng thục nữ tận cuối trời

Đã từng gắn bó yêu tha thiết

Nay lại thành xa quá mất rồi !?

Ừ nhỉ ? Hôm nào đã “ngày xưa”

Em xinh hay cũng chỉ vừa vừa 

Quên cả dáng hình cùng đôi mắt

Có yêu mà tưởng vẫn là chưa …

Chiều nay vẫn cứ buổi chiều nay

Ta đi bách bộ bên Hồ Tây

Thơ vài dòng viết mang gửi gió

“yêu” là cái quái gì đây ?

        16.1.2019

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: