THAM NHŨNG CÓ TÍNH ĐẢNG – Trần Trung Đạo

THAM NHŨNG CÓ TÍNH ĐẢNG

Tính đảng là gì?

Theo tạp chí Xây Dựng Đảng ngày 22 tháng 8, 2021 “Tính đảng gắn liền với sự ra đời, lý tưởng và con đường đấu tranh của đảng cộng sản. Đảng cộng sản – đội tiên phong của giai cấp công nhân – ra đời trên cơ sở kết hợp giữa lý luận (chủ nghĩa xã hội khoa học – hệ tư tưởng của giai cấp công nhân) và thực tiễn (phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân chống lại giai cấp tư sản).”

Nói một cách dễ hiểu, tính đảng là một đặc điểm mang tính bản chất gắn liền với sự ra đời, phát triển và mất đi của ý thức hệ CS mà đại diện là đảng CS.

Các tính đảng cùng tồn tại với đảng CS và trong lòng cơ chế CS. “Tính đảng độc tài chuyên chính” đẻ ra “tính đảng tham nhũng thối nát” và vì thế “tính đảng tham nhũng thối nát” không thể nào bị ngăn chặn hay xóa bỏ khi nào “tính đảng độc tài chuyên chính” còn tồn tại.

Do đó, câu hỏi liệu tham nhũng có thể được ngăn chặn hay xóa bỏ dưới chế độ CS hay không, câu trả lời sẽ là “không”. Câu trả lời ngắn gọn này không phải vỏ đoán mà dựa theo “cơ sở lý luận kinh điển” của hệ tư tưởng CS và thực tế xã hội tại các nước cựu CS từ LX cho tới Đông Âu.

Là con người ai chẳng có ít nhiều lòng tham và dễ mềm lòng trước cám dỗ. Tham nhũng xảy ra ở khắp nơi và trong mọi xã hội. Khác chăng, tham nhũng ở các nước dân chủ phát xuất từ lòng tham cá nhân và tham nhũng dưới chế độ CS phát xuất từ hệ thống.

Cá nhân cựu Thủ tướng Ý Silvio Berlusconi can tội hối lộ và trốn thuế nhưng nền Cộng Hòa Ý thì không. Cá nhân cựu Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy can tội hối lộ quan tòa nhưng nền Đệ Ngũ Cộng Hòa Pháp thì không.

Một khi toàn bộ đời sống đất nước đặt trọn trong tay một nhóm người nắm giữ mọi quyền sinh sát, trừ phi họ là những bậc thánh nhân xuất hiện hay Bồ Tát tái sinh để hoằng dương chánh pháp, nhóm người đó sẽ lạm quyền, sẽ tham ô, sẽ tham nhũng, sẽ băng hoại và sẽ thối nát.

Lịch sử cho thấy nếu tham nhũng có thể ngăn chặn được thì Liên Xô đã không sụp đổ năm 1991.

Sau khi Tổng bí thư CSLX Leonid Brezhnev chết (1982), một ủy ban điều tra đã khám phá ra nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Uzbekistan đã thất thoát một ngân sách khổng lồ lên tới 6.5 tỷ dollar theo thời giá 1988 vào tay các lãnh đạo CS trong đó có con rể của Brezhnev. Khi hung thần Brezhnev còn sống, những cán bộ này được hệ thống quyền lực bao che. Tờ Pravda dưới thời kỳ cởi mở của Gorbachev cho rằng tham nhũng tại LX đã bị cơ chế hóa. (Soviet Uncover Massive Corruption : Billions Lost in Uzbekistan Case Involving Brezhnev Kin, L.A. Times, Jan. 24, 1988)

Trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, nghiên cứu về “tính đảng tham nhũng thối nát” của LX là một quan tâm chuyên môn của các phân tích gia Mỹ. CIA quan tâm đặc biệt tới tình trạng tham nhũng tại Liên Xô, Ba Lan và các nước CS vì họ biết đó là điểm hư hoại mang tính bản chất của chế độ.

Bản phân tích mật số SOV 8510145X với tựa “The Soviet Anticorruption Campaign: Causes, Consequences, And Prospects” của CIA vào tháng 8, 1985 được bạch hóa năm 2014 cho biết nguồn gốc của phong trào chống đối tại Ba Lan phát xuất từ tình trạng tham nhũng trầm trọng trong hệ thống đảng và nhà nước CS Ba Lan.

Cũng theo phân tích mật này, Yuri Andropov, còn được gọi là “đồ tể của Budapest” vì vai trò của y trong vụ đàn áp cuộc nổi dậy tại Hungary 1956, Mùa Xuân Tiệp Khắc 1968 và từng là giám đốc KGB từ 1967 đến 1982, khi lên nắm quyền Tổng Bí Thư đảng CSLX đã ra lịnh bỏ tù hàng loạt cán bộ các cấp lãnh đạo đảng vì tội tham nhũng.

Chính sách chống tham nhũng cứng rắn của Andropov phát xuất từ hai mục đích, (1) để thanh lọc hàng ngũ giới cai trị và (2) lấy lòng dân. Andropov chết, Konstantin Chernenko lên thay và cũng tiếp tục chính sách chống tham nhũng của Andropov nhưng cả hai cuối cùng đều thất bại.

Một thước đo quốc tế để đo lường các chính sách chống tham nhũng và sự trong sạch của bộ máy công quyền tại một nước là tính minh bạch của chính phủ nước đó.

Minh bạch của chính phủ (Governmental transparency) là gì?

Theo định nghĩa của The Encyclopedia of American Politics, minh bạch của chính phủ (Governmental transparency) là “Công khai, trách nhiệm, và thành thật xác định tính minh bạch của chính phủ. Trong một xã hội tự do, minh bạch là trách nhiệm của chính phủ để chia sẻ thông tin với người dân. Minh bạch là trọng tâm để qua đó người dân quy trách nhiệm cho các viên chức chính quyền.”

Theo định nghĩa đó, ba đặc điểm của minh bạch cần phải có gồm (1) công khai, (2) trách nhiệm và (3) thành thật. Đồng thời, ba hậu quả của không minh bạch trong chính phủ gồm (1) thông tin bị bưng bít, (2) lạm dụng quyền hành và (3) tham nhũng.

Dưới chế độ CSVN hiện nay, nếu chỉ phải trả lời theo lối trắc nghiệm, một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng có thể dễ dàng chọn “không” cho ba đặc điểm và “có” cho ba hậu quả.

Thử lướt qua tính minh bạch tại vài nước CS điển hình.

Gorbachev và Minh Bạch

Sau khi phong trào CS Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, nhiều nhà nghiên cứu đổ xô đi tìm lý do. Mỗi người nhìn sự sụp đổ của phong trào CS quốc tế từ một góc cạnh khác nhau tùy theo mục đích nghiên cứu của mình nhưng đều cùng nêu ra một lý do chung: Chính quyền CS không minh bạch.

Là lãnh đạo CS cao cấp nhất của đảng và nhà nước Liên Xô, hơn ai hết, Mikhail Gorbachev biết rất rõ điều đó. Ông ý thức rằng hệ thống Soviet dựa vào tuyên truyền dối trá và nhà tù, hơn 70 năm đã kìm hãm sự phát triển tự do của nhận thức con người, đi ngược lại sự chuyển động tự nhiên của xã hội.

Vào cuối thập niên 1980, văn minh nhân loại đã phát triển đến mức những câu chuyện tuyên truyền hoang đường về một thiên đường CS đã thành những chuyện cười trong các quán rượu ở Nga, và nhà tù không thể nhốt hết 300 triệu người dân trong 15 nước thuộc liên bang Xô Viết.

Muốn Liên Xô tồn tại, đảng CS phải thực hiện những thay đổi tận gốc rễ của chế độ và trước hết là minh bạch. Chính từ lý do đó, một trong những trọng điểm của chương trình Glasnost (Cởi mở) mà Gorbachev phát động vào năm 1986 là để gia tăng mức độ minh bạch trong chính phủ.

Gorbachev chủ trương tạo một không khí tranh luận giữa chính phủ và người dân về tất cả các vấn đề của đất nước, và điều này cũng có nghĩa giới hạn quyền kiểm soát của trung ương như đã có trước đây. Nhưng những cố gắng của Gorbachev đến quá trễ và trở thành con dao hai lưỡi, chặt đứt chế độ mà ông ta nỗ lực để cứu vãn.

Từ Đặng Tiểu Bình Đến Tập Cận Bình và Minh Bạch

Học bài học Liên Xô, Đặng Tiểu Bình và các thế hệ lãnh đạo Trung Cộng sau y đã chọn lựa ban cho người dân cơm áo nhưng siết chặt xã hội Trung Quốc bằng một chế độ hà khắc về đời sống tinh thần không khác gì Tần Thủy Hoàng hai ngàn hai trăm năm trước.

Lãnh đạo Trung Cộng ngăn cấm sử dụng internet ngoài giới hạn cho phép. Các mạng thông tin xã hội quen thuộc với phần lớn nhân loại như Facebook, Twitter hay Youtube bị chặn. Mọi đường thông tin ra ngoài Trung Quốc đều do Đề án Lá chắn Vàng (Golden Shield Project) thuộc Bộ An ninh kiểm soát. Để trấn áp dân chúng trong lãnh vực thông tin, Bộ An ninh Trung Cộng tuyển dụng một lực lượng an ninh mạng khoảng 2 triệu nhân viên.

Trong một bài bình luận gởi riêng cho báo New York Times ngày 15 tháng 6, 2015, Bào Đồng (Bao Tong), cựu Trưởng Ban Cải cách Chính trị Trung Ương đảng CSTQ và là Thư ký riêng của cố Thủ tướng Triệu Tử Dương, nhận xét rằng chính sách “làm giàu trước đã” của Đặng đã biến xã hội Trung Quốc thành một xã hội tham nhũng từ địa phương đến trung ương, lãng phí tài nguyên, tàn phá môi trường thiên nhiên và di họa cho các thế hệ mai sau.

Họ Đặng đã làm mọi cách để gia tăng tổng sản lượng bất chấp những tai họa do các chính sách đó gây ra.

Đầu năm 2015, trước áp lực quốc tế và sức phản kháng của người dân như mạch nước ngầm đang chuyển động, Tập Cận Bình lo lắng và tuyên bố sẽ minh bạch hơn trong các chính sách kinh tế, quốc phòng và đẩy mạnh chính sách chống tham nhũng. Tuy nhiên, theo các nhà phân tích, hành động của họ Tập chỉ nhằm mục đích thanh trừng các phần tử chống đối và củng cố quyền lực cá nhân hơn là gia tăng minh bạch trong chính phủ.

Trung Cộng tồn tại được bao lâu hiện đang là một chủ đề được các nhà nghiên cứu kinh tế chính trị tập trung vào. Không ai biết chắc về thời điểm hay cách thức nhưng đều đồng ý Trung Cộng sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Lần nữa, một trong những lý do là không minh bạch trong chính phủ.

CSVN và Minh Bạch

CSVN, về bên ngoài, đang đối diện với con quái vật Trung Cộng đang ăn tươi nuốt sống từng phần thân thể, và bên trong, là một chế độ toàn trị tồn tại bằng tuyên truyền lừa bịp và nhà tù.

Theo Index Corruption Perceptions do tổ chức Transparency International công bố, năm 2018, về chỉ số tham nhũng, Việt Nam bị xếp vào hạng 117 trong số 180 quốc gia được phân tích, tụt xuống 10 hạng so với chỉ số 2017. Đa số các quốc gia cùng nhóm tham nhũng nặng như Việt Nam là những nước nghèo nàn, độc tài và lạc hậu Phi Châu.

Mặc dù lãnh đạo CS gào thét chống tham nhũng trong không biết bao nhiêu nghị quyết, tình trạng tham nhũng ngày thêm trầm trọng. Chỉ số tham nhũng của Việt Nam đã rớt từ hạng 76 năm 2000 xuống hạng 112 năm 2012, và rớt xuống hạng 117 năm 2018.

Cách đây vài hôm, người dân trong nước có vẻ phấn khởi, vui mừng khi các ông Chu Ngọc Anh, chủ tịch UBND Hà Nội và Nguyễn Thanh Long, Bộ trưởng Y Tế bị bắt và bị khởi tố.

Theo lời ông Nguyễn Phú Trọng, hai người này đã “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”. Vào năm 2022 này những khái niệm gọi là “tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” chỉ là những lời rao nhạt nhẽo trong buổi chợ chiều, thực tế chẳng ai nghe. Tù nhân Đinh La Thăng, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị đảng CSVN, trước đây hô hào “chống tham nhũng” còn hay hơn Nguyễn Phú Trọng.

Thời kỳ sống đạm bạc “hết rau rồi em có lấy măng không” chỉ còn trong ký ức của một số đảng viên ở tuổi 70. Lãnh đạo CS ngày nay là những kẻ đi xe sang, ở nhà cao cửa rộng, con cái du học các trường tư Anh, Mỹ, vợ mua sắm bằng những thẻ tín dụng không giới hạn.

Một tầng lớp cán bộ tham nhũng vào tù nhưng sẽ có một tầng lớp cán bộ tham nhũng khác lên thay và nếu bị lộ họ sẽ vào tù. Họ có thể nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu trước tòa như Tất Thành Cang hay nói vài lời hối cải như Đinh La Thăng nhưng sẽ mỉm cười chiến thắng lúc một mình. Nếu phải ở tù vài năm với tiêu chuẩn đảng viên cao cấp mà giấu được nhiều triệu dollar họ vẫn còn lời to.

Không phải hôm nay mà nhiều năm trước Chu Ngọc Anh đã biết có thể một ngày mình sẽ vào tù và chắc chắn đã tẩu tán trước một phần lớn tài sản. Chính trị dưới chế độ CS là sòng bạc quyền lực. Bản thân họ Chu từ một nghiên cứu sinh, sau đó là cán bộ phó phòng cho tới trước ngày bị bắt hẳn đã phải mua các chức vụ bằng những giá rất mắc. Nguyễn Thanh Long mua chức còn nhanh hơn. Từ một cán bộ y tế dự phòng lên chức thứ trưởng Bộ Y Tế chỉ mất 8 năm.

Như những tay cờ bạc khi cơ hội đến Chu Ngọc Anh, Nguyễn Thanh Long phải tận dụng vận may. Chỉ riêng biệt thự của Chu Ngọc Anh ở Nam Từ, Hà Nội được lượng giá vào khoảng 80 đến 100 tỷ đồng trong khi mức lương của chủ tịch thành phố cao nhất là 15.347.000 đồng một tháng. Ngay cả Chu Ngọc Anh chỉ uống nước giếng, ăn mì gói Hảo Hảo và sống thọ như rùa Hồ Gươm cũng phải cần vài thế kỷ mới dành dụm đủ tiền để mua biệt thự 100 tỷ đồng. Tiền đâu ông ta có? Một em học sinh biết làm những phép tính căn bản cộng trừ nhân chia cũng tính được đó là tiền do tham nhũng.

Bản chất giống nhau thì hậu quả không thể khác dù đó là ở LX trước đây hay TC và CSVN hiện nay. Các tính đảng “độc tài chuyên chính” và “tham nhũng thối nát” có quan hệ hữu cơ và do đó sẽ dẫn tới hậu quả giống nhau không tránh khỏi. Chế độ sụp đổ sớm hay muộn là do các chính sách “tự diễn biến” (đổi mới) của nhà nước CS nhưng vỡ là quy luật.

Sau các giai đoạn thanh trừng đẫm máu của Stalin, thời Leonid Brezhnev (1964–1982) là thời kỳ CS chuyên chính nhất tại LX nhưng đồng thời cũng là thời kỳ tham nhũng phát xuất từ hàng ngũ cán bộ cao cấp diễn ra nhiều nhất. Để củng cố quyền lực sau khi loại bỏ Nikita Khrushchev, Brezhnev đưa vào trung ương những cán bộ thuộc thành phần thân tín được gọi là “những cán bộ được đề cử” (nomenklatyra) và thành phần này sống đời sống xa hoa giữa một nền kinh tế đang suy thoái trầm trọng. Khi lên nắm quyền, Gorbachev muốn cứu LX cũng không cứu được.

Người dân bình thường có lý do để vui mừng vì hút máu dân lành là một trọng tội nhưng đừng quên những kẻ đáng tội hơn không phải Đinh La Thăng, Tất Thành Cang, Chu Ngọc Anh, Nguyễn Thanh Long v.v.. mà là cơ chế CS.

Điều đó hiển nhiên đến mức ngay cả cựu TBT đảng CS Lê Khả Phiêu cũng phải thừa nhận khi phát biểu “Tham nhũng ở nước ta là do cả cơ chế lẫn con người.” (Tìm lại lòng tin đã mất, báo Người Đô Thị, 27 tháng 11, 2014).

Cơ chế chính trị CS đã bắt thang cho Chu Ngọc Anh, Nguyễn Thanh Long, Tất Thành Cang v.v.. leo lên đài danh vọng và tạo cho họ cơ hội làm giàu trên sự chịu đựng của nhiều triệu dân nghèo, của hàng ngàn học sinh mỗi ngày phải lội sông, lội suối đến trường, của hàng vạn trẻ thơ không áo ấm mùa đông. Nước mắt chảy thành sông trên quê hương Việt Nam giữa tiếng cười của lớp người cai trị suốt 47 năm qua và sẽ chảy cho đến ngày chế độ độc tài sụp đổ.

Tham nhũng tại Việt Nam là một loại cỏ độc ăn sâu trong đất, không thể cắt, không thể nhổ mà phải thay bằng đất mới.

Trần Trung Đạo

(Viết lần đầu tháng 5, 2019 và viết thêm 10 tháng 6, 2022)

341341

29 bình luận

63 lượt chia sẻ

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: