THI TẬP MẶC NIỆM – VÕ THẠNH VĂN

unnamed-1

 

“MẶC NIỆM” — VÕ THẠNH VĂN — Rất hân hạnh trình với chư vị kết quả của mùa trốn dịch VŨ HÁN: Một thi tập mang tên “MẶC NIỆM” [ảnh bìa trước và bìa sau, đính kèm] vừa ra đời. Quả thật, nếu không có vụ trốn dịch nầy, thì, vtv cũng chưa nghĩ đến chuyện in ấn một tác phẩm nào. Song song với MẶC NIỆM, còn thi tập “KHẮC THƠ VÁCH ĐÁ” sẽ trình diện chư vị bằng hữu vài hôm nữa… Cảm ơn Nhà Thơ LÊ HÂN và Nhóm Chủ Trương NXB NHÂN ẢNH đã tận tình…

Mời quý bạn đọc bài thơ đầu tiên “Lộng Lẫy Mưa Sa” trang 07

và bài thơ sau cùng “Mặc Niệm,” trang 214.

Ta làm thơ vất vưởng
Truy điệu cuộc tình phai
Nửa kỷ nguyên mộng tưởng
Thưở ban đầu phôi khai

Ta thổi kèn mặc niệm
Tình luân lạc, cách chia
Năm mươi năm tẩm liệm
Cung lòng đắp mộ bia

Cánh rừng hương ngát toả
Đá tảng ngậm ngùi vương
Trăng phơi cành trắc bá
Toả thơm rừng kỳ hương

Trăm năm đời kiêu bạc
Suốt kiếp dài ruỗi rong
Truân chuyên, hề, luân lạc
Phận người, hề, long đong

Xa người, xa, mấy thuở
Gần nhau, gần, bao lăm
Tình yêu, hề, thác vỡ
Mệnh số, hề, lạnh căm

Võ Thạnh Văn

 

LỘNG LẪY

MƯA SA
Em ngày ấy –thắp từng đêm mộng mị

Đọc phong dao ngầm ước chuyện thần tiên

Trích quái liêu trai sầu vương dị dị

Tưởng như đời tràn nhung lụa phiêu nhiên

 

Em mười ba –mùa tằm đang say giấc

Có ai hay ong bướm lén đi về

Tay khói động rụng cơn phùn lất phất

Tóc mây bay trời miên viễn thê thê

 

Em mười bốn –mùa tằm vừa chợt thức

Hiền ngu ngơ kiều diễm mắt môi thầm

Từng sợi nắng chứa mọc mời ngọt mứt

Ngậm hơi sương lộng lẫy nỗi u trầm

 

Em mười lăm –mùa tằm ăn dâu lá

Mày mi cong biển dậy sóng trăng rằm

Chợt thảng thốt chiều rơi phùn ướt má

Ta dâng thơ làm khăn gấm em chằm

 

Em mười sáu –mùa tằm đang chín mọng

Mắt môi ngoan lồng lộng Hải Vân Quan

Phù sa úng Cẩm Thành con nước đọng

Ta dâng tình làm mực chảy Trà Giang

 

Em mười bảy –mùa đạn bom lửa khói

Hỏa châu soi từng nỗi nhớ kinh hoàng

Rồi hạnh ngộ vuột xa tầm tay với

Rồi bể dâu tràn ngập kiếp thương tang

 

Em bây giờ –phương trời nào lưu lạc

Mắt môi xưa ương ẩm dấu phong hoàng

Gót chân xưa, thuở: Quỳnh, giao, sen, hạc

Câu thơ xưa lộng lẫy buổi mưa tràn

Võ Thạnh Văn

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: