ANH VỀ ĐÂY – Trần Kiêm Đoàn

Inline image
Inline image

ANH VỀ ĐÂY                            

Anh đã về                                                       
Sau hơn ba mươi năm xa quê                     
Mẹ vắng bóng, con đường xưa mất hút      
Cô bé xóm Kên                                           

Mắt mờ tóc bạc                                           

Chuyện chúng mình                                   
Nhớ nhớ quên quên                                    

Anh đã về                                                   
Con đường cũ thay tên                               
Cầm tay em                                                
Như ngày xưa hò hẹn                                 
Bàn tay run                                                 
Thuở ấy vì tình bây giờ vì lạnh                  
Nắng hoàng hôn không ấm nỗi sương chiều

Quê hương mình                                        
Mẹ và em                                                        
Đều thay đổi quá nhiều                              

Duy chỉ có                                                  
Chiếc loa đầu đường                                  
Thì vẫn thế                                                  

Sau gần bốn mươi năm                               
Loa loa loa; mồm loa mép dãi                    

Vẫn phát hoài                                             
Tiếng nói Việt Nam                                    

Dân chủ, Tự do                                           
Chỉ nói không làm                                      

Anh đã về                                                   
Như cây gỗ gió xoang trầm                        
Chút võ vẽ những mảnh trời khai phóng    
Em nghe anh…                                           
Mỉm cười trông ngóng:                              
Làm được gì ngoài bán mộng tay không    

Dân chủ – Tự do                                         
Đả đảo hoan hô                                            
Hàng quốc cấm                                           

Chỉ được nhìn ngắm                                   

Không được sờ, không được đụng            

Giở nón chào ca tụng bâng quơ                

Muốn độc lập                                              

Phải có tự do                                               
Muốn tự do                                                 
Phải có dân chủ                                          
Muốn dân chủ                                             
Phải hóa sinh thân xác cũ                            
Chờ bao năm                                              
Xác ướp có linh hồn                                   

Anh về đây em                                           
Đường tự tình quê hương yêu dấu             
Chí lớn mang về chẳng từ Mỹ từ Âu          

Trong tim em                                              

Khát vọng dấy từ lâu                                 

Như giông bão                                            

Đang nằm sâu trong đất                               


Chờ đợi bao năm nên em cúi mặt                
Ngước lên nhìn!                                         

Triệu ánh mắt:                                            

Tìm nhau                                                    

Đừng đợi mãi bên cầu                               

             TRẦN KIÊM ĐOÀN        

HERE I HAVE COME BACK

Back here I have come     
After over thirty years home away from.
Mom absent, the old way lost in the whirl.
The once Ken Hamlet girl

With dim eyes and grey hair,

About her personal affair
Remembered and forgot in confusion.

Back here I have come. No illusion.
The former street has changed its name.
I held your hands all the same
Like I did those days we were on a date;
Your hands shook blate
In the past by love but now by cold, true,
The setting sun couldn’t warm the dusk dew.

Our fatherland land:
Have had too many changes to stand   
Mother and sister.

Except that the blister
The street corner’s loud speaker 
Is the same as always a squeaker.

After nearly forty years
Garrulous, loquacious, verbose to all ears,

Still broadcast forever, never calm,
The Voice of Vietnam.

Democracy, Liberty: none!
Only said never done.

I have come back to make good.
As an old tree catching wind of agarwood 
Dabbling a little in bits of liberated life 
You listened to me while evil is rife
Smiled, looking forward with a gleam…
Empty-handed to act: to sell one’s dream!

Democracy! Liberty!  (blah)
Down with! Long live! Hurrah! 
Forbidden merchandise

Only to look, contemplate, for one’s eyes

Not allowed to touch let alone to hold.

Hats off for a salutation vague and cold.

Independent to be
You must be free.
To be free (not hypocrisy)
There must be democracy.
To be democrat
You must renovate the old life flat. 
How many years to expect in whole
For a mummified body to have a soul?

Back here I have come
With deep feelings for our country glum.
cause is not from US or Europe smart,

But it does exist in your very heart.

Aspiration so far arisen urging to perform

Like a storm

Has been lying in the earth profound. 


So long in wait to stoop you were bound. 
Now, raise your head, look up to see

Millions of eyes in glee

Are seeking one another in a world wider:

Start off! No longer remain an outsider!

            Translation by THANH-THANHThanh-Thanh.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: