Bồ tát vô úy Thiền sư Nhất Hạnh viết về Hòa thượng Quảng Độ

Bồ tát vô úy

Thiền sư Nhất Hạnh viết về Hòa thượng Quảng Độ

 

Có lần trong tù, đói quá, Thầy Quảng Độ nằm mơ thấy được nhà bếp cho một cái bánh bao.  Ăn xong thấy bụng căng thẳng, no nê, rất hạnh phúc.  Sự thật là đêm ấy, trước khi đi ngủ, vì đói quá nên thấy uống nước cho đầy bụng dễ ngủ.  Và Thầy đã đái dầm ra quần.  Sáng hôm đó Thầy có làm một bài thơ.  Bài thơ như sau:

 

Cái bánh bao

Không có cái gì quý hơn cái bánh bao

Ăn ngon miệng, trông đẹp mắt làm sao!

Đang cơn đói ruột như cào

Bếp cho một cái, xực vào sướng ghê.

Bây giờ cái bụng căng thẳng  no nê

Lim dim cặp mắt đi vào cõi mê Nhưng lạ thay

Tỉnh dậy nghe mùi khê khê

Và băng-ta-lông thấy dầm dề

Đúng rồi!

Thì ra tôi đã tê rê ra quần

Táo quân ơi hỡi táo quân

Tự do hạnh phút có ngần ấy thôi!

 

Thầy Quảng Độ trong khi ở tù và chịu đói vẫn còn đầy đủ tinh thần hài hước và trong cái hài hước đó còn có cái gan dạ tầy trời.  �Tự do hạnh phút có ngần ấy thôi!�.  Thầy đã dám động đến chế độ.  Thầy đã dám động đến chế độ.  Tự do và hạnh phúc hứa hẹn chỉ là một cái bánh bao trong giấc mơ.  Thầy chẳng biết sợ là gì.  Cả với thần chết Thầy cũng không sợ.  Có một lần nằm trong xà lim quán chiếu về cái chết của chính mình, thầy đã cười lớn.  Thấy Thầy ngồi nói chuyện với tử thần một cách thanh thản, và còn nhận xét rằng thần chết cũng không dữ dằn gì mấy, trái lại còn có vẻ hiền hiền, so với những người trần gian mà tâm trạng đầy dẫy tham sân si.  Tử thần trước khi rời Thầy đã hôn Thầy âu yếm trước khi từ biệt.  Ta hãy đọc bài thơ “Nói chuyện với tử thần” sau đây:

 

Nói chuyện với tử thần

Xà lim trong hệt cái nhà mồ

Mỗi lần mở cửa tôi ra vô

Thấy như chôn rồi mà vẫn sống

Tử thần, tôi sợ con cóc khô

Tử thần nghe vậy bèn sửng cồ

Nửa đêm đập cửa tôi mời “dô”

Sẵn có thuốc lào phèo mấy khói

Tử thần khoái trá cười hô hô

Trong khi vui vẻ tôi trò chuyện

Tử thần đắc ý nói huyên thuyên

Trần gian địa ngục ham chi nữa

Thôi hãy bay mau vào cõi tiên

Tớ xem tướng cậu cũng hiền hiền

Mà sao thiên hạ sợ như điên

Mỗi lần thấy cậu lò dò tới

Chúng nó hè nhau bỏ tổ tiên

Ấy cũng bởi vì chúng nó điên

Chớ anh coi tướng ta rất hiền

Đứa nào hết số ta mới rớ

Bảo chúng làm ăn đừng có phiền.

Tớ đây tuy có chút lo phiền

Nhưng mà cũng chẳng ham cõi tiên

Trần gian địa ngục tớ cứ ở

Mê loạn cuồng say với lũ điên

Trần gian ta thấy bết hơn tiên

Thân bị gông cùm tâm chẳng yên

Sống trong hồi hộp trong lo sợ

Dẫu phải thánh hiền cũng phải điên

Trần gian tớ thấy béo hơn tiên

Ấy cũng bỡi chúng có giấy tiền

Kim cỗ ngàn đời người vẫn thế

Có tiền đầy túi nó mua tiên

Mọi người còn đắm mộng triền miên

Hạ tuần trăng đã dọi vào hiên

Tử thần âu yếm hôn tôi biệt

Phóng ngựa ma trơi về hoàng tuyền

Còn một mình tôi vào cõi thiền

Lâng lâng tự tại cảnh vô biên

Bồ Đề phiền não đều không tịch

Niết Bàn sinh tử vốn vô biên

 

Thầy Quảng Độ không sợ thần chết, không phải vì thấy mình mạnh hơn thần chết.  Các vô úy của Thầy do thiền quán mà có.  Thầy đã nhiều lần thực tập quán chiếu bản chất của cái sống và cái chết.  Thầy đã thấy sống và chết tương tức, nương nhau mà biểu hiện, không có cái này thì không có cái kia.  Trong một giây phút quán chiếu, Thầy thấy đang sống cũng là đang chết và trong tự thân Thầy cái chết và cái sống đang đồng thời có mặt.  Ta hãy đọc bài hát nói “Sống Chết” sau đây để có một ý niệm về cái chết và cái thấy của Thầy.

 

Sống chết

Mưỡu: Đời người như một giấc mơ

Tỉnh ra mái tóc bạc phơ trên đầu

Tuyệt mù xanh thẵm ngàn dâu

Gió tung các bụi tìm đâu lối về

Nói: Sống là thực hay là ảo mộng

Chết đau buồn nhưng chính thực yên vui

Cứ hàng đêm tôi nghĩ mãi không thôi

Chẵng biết nữa mình đang sống hay là chết

Hoàng lương nhất mộng phù du kiếp

Sinh tử bi hoan thục giác tri

Sống với chết là cái chi chi

Lý huyền nhiệm ngàn xưa mấy ai từng biết

Có lẽ sống cũng là đang chết

Bởi sống cũng trong tôi mà chết cũng trong tôi

Chết đeo mang từ lúc thai phôi

Nào đâu phải đến nấm mồ mới chết

Vì lẽ ấy sống: tôi không sợ chết

Vẫn thung dung sống chết từng giây

Nhìn cuộc sương, tuyết, khói mây

Lòng thanh thản như chim hoa người gỗ

Giữa biển trầm luân gió đồi sóng vỗ

Thân tùng kia xanh ngắt từng cao

Sống với chết nào khác chiêm bao

Lý nhất dị là hào quang bất diệt

Cũng có lẽ chết hẵn rồi mới biết

Sống đau buồn mà chết thật yên vui

Xin đừng sợ chết ai ơi!

 

Đã không sợ chết, đã thấy được tính tương duyên của sanh tử, thấy Quảng Độ có lý nào còn sợ và sợ ai, kể cả tù đầy, gông cùm và sự dọa nạt.  Có một số vị xuất gia không có được đức vô úy của thầy lại cho thầy là dại, tại sao cứ lớn tiếng đòi nhân quyền, tại sao cứ lên tiếng chống độc tài áp bức, tại sao cứ phải đấu tranh cho sự tồn tại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để rồi chuốc họa vào thân?  Phải chăng thầy lên tiếng bởi thầy sân si?  Họ nói: tu hành thì phải nhẫn nhục, lấy trứng mà chọi đá ít gì?  Tại sao không thấy mũ ni che tai cho khỏe?  Thấy Quảng Độ trả lời họ trong bài thơ “Sân Si” như sau:

 

Sân Si

Có một số tăng ni

Bảo là tôi sân si

Tu hành chẳng nhẫn nhục

Không hỉ xả từ bi

Luật vô thường là thế

Có thịnh thì có suy

Nay gặp thời mạt pháp

Đạo tất phải suy vi

Đó chính là chân lý

Buồn phiền mà làm chi

Chùa tượng thuộc hình tướng

Phật Pháp vốn vô vi

Ai phá mặt họ phá

Phật Pháp có hề gì

Tu hành nên nhẫn nhục

Trứng chọi đá ích chi?

Không gì hơn sự sống

Hãy sống với mũ ni

Xin cúi đầu phục mệnh

Lạy Đức Phật từ bi

Sự sống quý như thế

Mà sao con vô tri

Từ nay con vui sống

Dù sống chẳng ra gì

Miễn như mọi người khác

Khỏi mang tiếng sân si

 

Một số lớn trong chúng ta là người hèn nhát.  Chúng ta không có được cái tuệ giác và cái vô úy của thầy Quảng Độ.  Lịch sử sẽ phê phán chúng ta như thế nào?  Bằng đức vô úy lớn lao của thầy, thầy Quảng Độ đã cứu chuộc được cho tất cả chúng ta.  Có thầy Quảng Độ ta mới dám ngửa mặt lên nhìn người  và mới dám nhìn thẳng vào con mắt của con cháu chúng ta.  Thầy Quảng Độ là vị Bồ Tát có khả năng cứu chuộc  được cho tất cả chúng ta, là redempteur, gột sạch được cho thế hệ ta cái tội hèn nhát không dám lên tiếng trước bạo lực, áp bức và độc tài.  Tôi không bao giờ dám nghĩ là thầy Quảng Độ sân si.  Tôi nghiêng mình trước tuệ giác và đức vô úy của thầy.  Cũng may là lịch sử hiện đại còn có thầy Quảng Độ và một số các thầy và các đạo hữu khác, hữu danh hay vô danh, có tầm vóc của những vị Bồ Tát.  Tôi rất hãnh diện vì sự có mặt của họ.  Tôi không nghĩ rằng thầy Quảng Độ là trứng chọi với đá.  Tôi thấy thầy là kim cương.  Đá không thể nào làm tổn hại được kim cương. Thầy là kim cương bất hoại dù hình hài thầy còn hay không còn hiển hiện.  Tôi rất đồng ý với thầy là không có một chế độ độc tài cảnh sát nào có thể tồn tại lâu dài.  Sự sụp đổ của một chế độ như thế chỉ là vấn đề thời gian.

 

Trong thời gian thầy Quảng Độ ở tù, tôi và các bạn bên này chỉ có thể một năm một lần vận động các giới nhân bản, tôn giáo và nhân quyền gửi một vài chục ngàn cho nhà nước Việt Nam để nhắc nhở rằng dư luận quốc tế rất ý thức rằng thầy và nhiều vị khác bị giam giữ, và nhà nước chịu hoàn toàn trách nhiệm về sự sống chết của thầy trong tù.  Đó là phương tiện bảo vệ duy nhất để bảo vệ cho thầy và những vị Bồ Tát khác.

 

Thầy Quảng Độ là một trong những vị cao tăng của thời đại chúng ta.  Năm nay thầy đã 72 tuổi, và thầy đang đứng ở một địa vị một bậc tôn túc.  Thầy là một vị chân tu, thẳng thắn, chân thật không màng danh lợi, học và hạnh kiêm toàn.  Tôi nghĩ các vị có trách vụ trong tổ chức Phật Giáo Việt Nam phải tới tham vấn thầy về đường lối Phật Giáo hiện đại.  Tôi nghĩ các ông chủ tịch nhà nước, thủ tướng chánh phủ và chủ tịch quốc hội nên tới xin yết kiến thầy để tiếp nhận những lời chỉ dạy của thầy về sự phục hưng của nền đạo đức dân tộc và về hướng xây dựng tương lai của đất nước.

 

Hiện thời những giá trị tinh thần của chúng ta đã đổ nát, người dân không có chỗ nương dựa tâm linh.  Niềm tin ở xã hội chủ nghĩa đã thật sự mất trong lòng người và cả trong lòng những vị trong ban lãnh đạo trung ương đảng.  Có một khoảng trống lớn trong đời sống tâm linh.  Quốc dân không thể  một ngày không có niềm tin.  Mà niềm tin phải là chánh tín chứ không phải là mê tín dị đoan, dù là mê tính thần quyền hay ở tính vạn năng của một chủ thuyết.  Một số đông chỉ biết bám víu lấy sự lễ bái thờ phụng và tình trạng xã hội hiện thời đã trở nên thật hỗn tạp với bao nhiêu thối nát, hư hỏng mê tín.

 

Nhà nước chỉ cho cúng kiến lễ bái mà không cho phép hồi phục và xây dựng một nếp sống tâm linh có thể làm nền tản cho sự trị liệu và đi tới của dân tộc.  Cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng sau bao nhiêu ngày thao thức và dằn vặt cũng đã phải tìm đến chùa quy y với hòa thượng Đức Nhuận.  Các vị lãnh đạo trong chánh quyền hiện tại cũng là con cháu của gia đình tin Phật.  Tôi nghĩ quý vị đó không nên đợi tới lúc về già mới nghĩ tới chuyện quy y Tam Bảo và hành trì Phật Pháp.  Đạo Bụt rất có tinh thần khoa học.  Nếu được phép làm mới đạo Bụt có thể trở nên một nguồn năng lượng vĩ đại đưa quốc gia dân tộc đi vào con đường thông cảm, thương yêu, lớn mạnh và hạnh phúc.  Chúng ta phải thực tập đạo Bụt ngay từ bây giờ.

 

Tôi biết quý vị ấy cũng có những hạt giống tốt của Phật Pháp  trong tự tâm.  Nếu những hạt giống này được tưới tẩm và chăm sóc chúng sẽ trở nên một nguồn năng lượng của niềm tin và của tuệ giác có thể giúp quý vị lèo lái con thuyền quốc gia dân tộc đến bến bờ của an vui và hạnh phúc.  Tuy bề ngoài các vị ấy đã lên án và xét xử thầy Quảng Độ như một tội phạm đã làm những điều có hại cho an ninh quốc gia, nhưng trong thâm tâm của các vị, tôi biết quý vị vẫn tôn kính thầy Quảng Độ như một bậc cao nhân có đạo hạnh và khí phách có thể làm gương mẫu cho người đồng thời và quý vị cũng ước ao có được tầm vóc đạo hạnh và khí phách như thầy.  Vậy thì sao quý vị không làm như vua Quang Trung đã khẩn thiết đến cầu hiền với La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp? Tâm trạng sợ hãi,  nghi kị không cho phép đi tới một chánh sách thông minh và hữu hiệu.

 

Theo cái thấy của tôi, tới với thầy Quảng Độ với đầy đủ lễ nghi của những bậc cầu hiền, quý vị không làm mất thể diện của chánh quyền mà trái lại khiến cho cả quốc dân thấy được khả năng giác ngộ và cầu hiền của nhà nước và bắt đầu có niềm tin nơi sự lãnh đạo của các cơ quan lập pháp và hành pháp quốc gia.

 

Tôi không dám lên mặt dạy dỗ ai.  Tôi chỉ muốn thỉnh lên một tiếng chuông chánh niệm.  Thức tỉnh kịp thời và đi vào con đường vương đạo thì các vị ấy sẽ đạt được sự thành công của bản thân, quốc gia và dân tộc.  Nếu không thì lịch sử chỉ ghi lại được những lầm lỡ, gian trá, tham nhũng, tranh chấp và hận thù của một giai đoạn mà thôi.

 

Thầy Quảng Độ ơi, có thầy cho nên chúng tôi và con cháu của thầy sẽ không còn để cho sự hèn nhát kéo lôi và làm tê liệt.  Con cháu của thầy sẽ tiếp nối được tinh thần đạo đức và vô úy của thầy.  Xin thầy cứ yên tâm.

 

SOURCE: https://langmai.org/tang-kinh-cac/bai-viet/bo-tat-vo-uy/

Có lần trong tù, đói quá, Thầy Quảng Độ nằm mơ thấy được nhà bếp cho một cái bánh bao. Ăn xong thấy bụng căng thẳng, no nê, rất hạnh phúc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: