Sầu Ly Ai Own – Trường ca cảm thán nàng Lê Ngọc Hân: Ai Tư Vãn – Lu Hà

Sầu Ly Ai Oán

Trường ca cảm thán nàng Lê Ngọc Hân: Ai Tư Vãn

 

Ai Tư Vãn, tiếng khóc than

Điếu văn Hoàng Hậu ngút ngàn khổ đau

Trải qua đại nạn bể dâu

Xe rồng hun hút dãi dầu khói hương

 

Cầu tiên đỉnh núi thê lương

Thềm hoa hiu hắt đoạn trường phong vân

Tơ duyên sao nỡ rút dần

Trời cao thăm thẳm tủi thân má đào

 

Cờ vàng Bắc phạt xôn xao

Anh hùng mã thượng chiến bào máu pha

Sông hồng cuồn cuộn phù sa

Phụ Hoàng vâng mệnh ngọc ngà vu quy

 

Phụng long áo gấm quạt quỳ

Se tơ kết tóc tà huy ráng chiều

Phú Xuân thục nữ mĩ miều

Giang Nam Đồng Tước yêu kiều kém chi?

 

Ái tình sâu nặng lâm tri

Ngàn năm xanh ngắt đền nghì trúc mai

Thanh tao rất mực chương đài

Nửa đường đứt gánh đêm dài lệ chan

 

Ngọc Hân thiên bảo ứa tràn

Hoa phong bày tỏ nồng nàn xinh tươi

Ai ngờ giông tố tả tơi

Bể vùi sông dập cảnh đời biệt ly

 

Mùa hè nắng đổ kinh kỳ

Mưa thu trái tiết nhung y đầm đìa

Xiết bao hoảng sợ chia lìa

Miếu thần cầu đảo mấy thìa thuốc tiên

 

Danh y đón khắp mọi miền

Hẹp hòi con tạo quy tiên chầu trời

Đau thương tang tóc muôn nơi

Nhân gian sầu cảm lệ rơi thảo trùng

 

Kiếp này trọn nghĩa thủy chung

Bi hoan tán tụ hãi hùng vó câu

Xe loan khấp khểnh qua cầu

Nại Hà nức nở mái đầu tuyết sương

 

Cậy ai đá lấp sông thương

Lẻ loi phận thiếp thê lương khóc chồng

Tỳ bà gảy khúc tang bồng

Hồn ma bóng quế qua sông anh hùng

 

Hành quân bóng tối mịt mùng

Người khiêng kẻ võng lạnh lùng gió may

Mơ màng bao nỗi đắng cay

Bàng hoàng tỉnh giấc còn say với tình

 

Đống Đa tướng sĩ thiên đình

Ngọc Hồi sấm sét tinh binh bất ngờ

Canh ba gà gáy xác xơ

Phòng the quá bụa giấc mơ tủi hờn

 

Trăng lên sướt mướt đòi cơn

Bên rèm cửa sổ chập chờn dáng ai

Mặt rồng khắc khổ u hoài

Oai phong tột đỉnh tuyền đài thẳm sâu

 

Thôi đành xuống tóc xin cầu

Giai không tứ đại ngọc châu vẹn tuyền

Ba sinh tìm lại cơ duyên

Nghìn năm hương lửa thuyền quyên tuyết đào

 

Trộm nghe Thang Võ anh hào

Công lao đế nghiệp thọ cao mệnh trời

Giúp dân cứu nước thương đời

Công trình Nghiêu Thuấn lòng người tạc ghi

 

Chồng ta nào có kém gì?

Mà sao mệnh yểu chim di nấm mồ

Xót xa vận nước cơ đồ

Giọt châu lã chã liễu bồ thiết tha

 

Ngậm ngùi di chiếu lan xa

Đất trời ảm đạm nhân hà thảm thê

Chập chờn nửa tỉnh nửa mê

Mối sầu ai gỡ ê chề tiệc hoa

 

Chữ tòng khóe hạnh nhạt nhòa

Đền ơn mưa móc thái hòa dân an

Thân còn thể phách mê man

Lần theo bồng đảo suối ngàn hồn mây

 

Bần thần giây phút ngất ngây

Thiếp chàng đàm thoại vui vầy thâu canh

Bình minh chim hót trên cành

Mỉa mai oanh yến kinh thành lìa xa?

 

Âm dương đôi ngả ta bà

Hoàng hôn đom đóm bóng ma vật vờ

Thương hai trẻ nhỏ ngây thơ

Mất cha côi cút bơ vơ gọi hoài

 

Tưởng rằng lạc trốn thiên nhai

Tiếng gà  xao xác đêm dài chiêm bao

Vật mình ôm gối khát khao

Ngọc Kinh xa lắc ngày nào tới nơi ? 

 

Cúng sao giải hạn cầu trời

Khối tình chôn chặt cạn lời nước non

Tình xưa gang tấc đâu còn

Trước sân bóng nguyệt lầu son dãi dề

 

Sính ca thổn thức não nề

Tay ngà vuốt phím bốn bề lửa thiêu

Ngẩn ngơ hồn lạc phiêu diêu

Tử quy giục giã sáo diều đứt dây

 

Đông tây buồm trắng chật đầy

Cửa sông quằn quại bóng cây rườm rà

Trông nam thấy cánh nhạn sa

Ngóng về phương bắc bao la chừng nào?

 

Tỳ bà xé mảnh yếm đào

Hán cung thuở nọ nghẹn ngào Chiêu Quân

Cõi tiên chẳng vướng bụi trần

Chung gương lược trải tần ngần mặt hoa

 

Linh sàng bài vị khói nhòa

Gót lân lẫm chẫm trước tòa đài hương

Áo gai mũ cói tang thương

Xác ve gầy yếu thê lương má hồng

 

Hai hàng văn võ tam công

Bàn dân thiên hạ ngóng trông tiên hoàng

Hang cùng ngõ hẻm hoang mang

Kẻ sơ còn thế họ hàng người thân 

 

Ngồi trông héo hắt gốc phần

Khẳng khiu gầy guộc tấm thân cát đằng

Sân chùa ảm đạm mây giăng

Tụng kinh gõ mõ tuyết hằng giá băng

 

Giọt mưa thánh thót đất bằng

Kim Tiên quy ẩn xích thằng kiếp sau

Chiêu Nghi lòng mẹ buồn rầu

Thương con nhớ cháu mái đầu bạc phơ

 

Oán thù ai dễ làm ngơ

Vua quan nhà Nguyễn đợi chờ một khi

Vạc dầu xử tội lăng trì

Phanh thây tứ mã tình nghi xa gần

 

Áo nâu lầm lũi chân trần

Bùn lầy tay lấm che thân ngọc ngà

Sương mờ sầu tủi Hằng Nga

Hai vầng nhật nguyệt cảnh nhà chứng cho!

 

Lần hồi bữa đói bữa no

Trăm tai nghìn mắt rình mò sớm hôm

Nửa đêm con sốt mẹ ôm

Mưa rầm rả rích cá tôm khóc thầm!

 

Ngọn đèn leo lắt lầm rầm

Bát nhang tàn muội tím bầm ruột gan

Bụi hồng vó ngựa quan san

Ghập ghềnh sỏi đá thông ngàn gió khơi

 

Thuyền đò cách trở chơi vơi

Hai con nhỏ dại khóc cười bơ vơ

Xa xăm chàng có đâu ngờ

Bỗng dưng đời thiếp xác xơ thế này?

 

Bồ hòn ngậm đắng nuốt cay

Triều đình đổ nát vần xoay gian thần

Tôi trung kẻ sĩ mất dần

Tây Sơn chán nản xa gần lao đao

 

Mặc cho họ ngoại xới cào

Nỡ nào để giọt máu đào chảy xuôi?

Tình thâm cốt nhục than ôi!

Tham quan ô lại thịt xôi bầy đàn

 

Qui Nhơn thành quách lụi tàn

Màn trời chiếu đất khóc than dân tình

Hùm beo Gia Định rập rình

Làm sao cự nổi thất kinh ngai vàng

 

Trăm năm cơ nghiệp phũ phàng

Nghìn năm tiếng để bẽ bàng đế vương

Hồn thiêng chín suối tỏ tường

Bát cơm chén nước khói hương cúng rường

 

Người khôn kẻ khó qua đường

Sẻ san chia sớt tình thương mặn mòi

Cô đơn bồ liễu lẻ loi

Chuông chùa Thiên Mụ thiệt thòi lan xa

 

Còn đâu mình ngọc da ngà

Sắt cầm dìu dặt thiết tha thuở nào

Thu ba vàng võ hư hao

Nửa vầng trăng khuyết lệ trào mưa sa

 

Luân hồi trong cõi ta bà

Kiếp sau gặp lại xót xa yếm đào

Hàn huyên chồng vợ nghẹn ngào

Vòng tay ôm ấp thì thào gió mây

 

Bần thần giây phút ngất ngây

Nỉ non chưa hết vui vầy biệt ly

Giận hờn xé mảnh tang y

Mong chi cánh nhạn kinh kỳ giọt sương

 

Ngàn lau xa lắc thê lương

Cõi trời thăm thẳm dặm trường mù tăm

Tơ giăng cái kén dâu tằm

Cuốc kêu khắc khoải đêm nằm sầu mang

 

Ai hay mộng mị mơ màng

Nâu sồng ướt đẫm thiếp chàng rời xa

Xôn xao eo óc tiếng gà

Bàng hoàng ngồi dậy canh ba não nùng

 

Ngàn khơi sóng vỗ chập chùng

Bình minh thấp thoáng rợn rùng quân binh

Ngập sâu đồ thán chúng sinh

Cờ đen san sát điêu linh giống nòi!

 

Hóa công sao nỡ hẹp hòi

Để cho tiên đế về nơi suối vàng

Cơ đồ sự nghiệp dở dang

Nấm mồ vô chủ ngỡ ngàng đồng hoang

 

Quạ kêu nắng cháy chang chang

Một rừng xương cốt vành tang não nùng

Giang san bão tố mịt mùng

Ngàn năm tuyết hận anh hùng mấy ai ?

 

Rồng thiêng thác xuống tuyền đài

Hỏi rằng Nam Quốc anh tài tìm đâu?

Lăng trì vạc nấu sôi dầu

Trẻ già lăn lóc đầu lâu trợn trừng

 

Lẽ nào dân nước rửng rưng

Tiệc hoa nhà Nguyễn vui mừng chiến công

Thẻ bài cấm chợ ngăn sông

Sưu cao thuế nặng chất chồng dân đen

 

Công hầu bá tước bon chen

Ngựa xe nghễu nghện phận hèn kể chi

Chặt đầu giáo sĩ tu mi

Phương Tây đoạn tuyệt xá gì quốc huy

 

Lao nô khổ dịch biên thùy

Quan trường bán chữ ù lỳ sĩ phu

Trong nam ngoài bắc thâm thù

Ki Tô máu chảy mịt mù giang san

 

Kể sao cho hết bạo tàn

Sinh linh thảm khốc bần hàn khổ đau

Quả cà con cá lá rau

Lần hôì sớm tôí theo nhau lên rừng

 

Măng tre củ chuôi cầm chừng

Mẹ cha bóp bụng thắt lưng ruột cào

Tây Sơn tuấn kiệt thuở nào

Chồng ta dẫn dắt tự hào giang sơn

 

Quân Thanh một trận sạch trơn

Đống Đa còn đó chập chờn bóng ma

Càn Long phải sợ chồng ta

Trời gìa ác nghiệt mà ra thế này

 

Quảng Tây cầm chắc trong tay

Phút đâu tuột mất đắng cay lạc loài

Nam bang nuối tiếc mãi hòai

Ếch nằm đáy giếng thở dài sấm vang

 

Phất phơ kìa ngọn vàng

Còn ai mang vác vẻ vang bao đời

Ươn hèn quen thói ăn chơi

Căm tâm nô lệ lòng người phân ly

 

Quang Trung thế trận xuất kỳ

Một thời oanh liệt quân uy khải hoàn

Thần cơ diệu toán chu toàn

Công đồn diệt viện Thoát Hoan trống đồng

 

Chồng ta học tập cha ông

Rạch Gầm Xòai Mút hỏa công tung hoành

Thăng Long tốc chiến sử xanh

Hỏa lôi động đất oai danh thiên thần

 

Mưu sâu khét tiếng xa gần

Đại đao thế võ bôị phần hiểm nguy

Máu đào nhuộm đỏ nhung y

Bừng bừng khí thế quốc kỳ tung bay

 

Quân Nam càng đánh càng say

Xiêm La Chân Lạp dạn dày Ai lao

Liên minh Nguyễn Ánh năm nào

Rước voi dày mả bới đào vấy nên

 

Tham lam quyền quý bạc tiền

Đầu cơ tích trữ đảo điên giống nòi

Tứ bề vây hãm xăm xoi

Thanh Triều ngấp nghé cống đòi nhiêu khê

 

Ngoại giao thương thảo mọi bề

Nâng cao đời sống hẻ hê dân nghèo

Trẻ già trai gái mừng reo

Non xanh nước biếc trong veo suối nguồn

 

Chữ Nôm truyền dạy xóm thôn

Từ nay quốc chủ suy tôn thánh hiền

Á đông gốc rễ vững bền

Than ôi vận nước xoay liền một khi

 

Dặn dò trước lúc ra đi

Bề tôi thất tín ngu si tồi tàn

Gian thần tâm địa dã man

Chia bè kết cánh nát tan cơ đồ

 

Ngô Văn Sở, lắm mưu mô

Lừa thày phản bạn đào mồ chôn thây

Cha con chúng nó một bầy

Họ Bùi chia chác cáo cầy thịt xôi

 

Vũ Văn Dũng, kẻ bề tôi

Can trường đảm lược sục sôi căm hờn

Ngoài khơi quân Pháp chập chờn

Chiến thuyền sắt thép từng cơn sóng gầm

 

Khói hương nghi ngút khóc thầm

Bao nhiêu tâm sự tình thâm tỏ bày

Suối vàng ngậm đắng nuốt cay

Thương cho dân nước đọa đày can qua

 

Phú Xuân đồi tím sim mua

Hương Giang nước chảy bốn mùa quạnh hiu

Nhìn trông quang cảnh buồn thiu

Còn đâu hoa bướm dập dìu bên nhau

 

Ai hay thanh sắc phai màu

Bão giông thịnh nộ nát nhàu cỏ cây

Hai con nhỏ dại thơ ngây

Mái tranh dột nát canh chầy mẹ than

 

Lọ là đá cũng nát gan

Não lòng hoàng hậu bần hàn khổ đau

Đói nghèo bệnh tật đuổi nhau

Vào ra sớm tối dãi dầu nắng mưa!

 

Ngô Thì Nhậm cũng chẳng vừa

La Sơn Phu Tử sớm trưa luận bàn

Đại thần rường cột gian nan

Như Phan Huy Ích thân tàn đòn roi

 

Đặng Trần Thường nó xăm soi

Tiểu nhân hèn mọn trông coi pháp trường

Công hầu danh tướng tai ương

Thảm thê tổ yến xử đường oan gia

 

Dễ ai thọ hưởng tuổi già

Mình làm mình làm mình chịu đầm đìa máu tươi

Trăm năm mai mỉa tiếng cười

Oan khiên nghiệp chướng hại người hại ta

 

Trông ra bốn bể nhân hà

Thẳng ngay dường ấy xót xa chừng nào

Dương Tu uất hận máu trào

Chính nhân Hàn Tín anh hào mấy ai? 

 

Đường trần sao lắm chông gai

Oan oan tương báo tuyền đài thảm thê

Bùi Thị Xuân trọn lời thề

Voi dày ngựa xéo chẳng hề sợ chi

 

Ngọc Hân khấn bái thầm thì

Chỉ nghe gió thoảng rầm rì bên tai

Nỗi niềm sầu hận u hoài

Ngoài sân giun dế bi ai não nề!

 

Giọt mưa thánh thót dãi dề

Quê hương xa cách chán chê phận mình

Vách tường chiếc bóng in hình

Mà sao xa lạ điêu linh hãi hùng?

 

Xung quanh vắng vẻ vô cùng

Bàn thờ lạnh lẽo rợn rùng hồn ma

Sương rơi ngọn cỏ quanh nhà

Dấu giày còn đó thiết tha đợi chờ?

 

Âm dương cách biệt đâu ngờ

Nghe làn gió thổi dật dờ hương sen

Chập chờn dáng dấp quen quen

Mặt rồng đẫm lệ bóng đen lờ mờ?

 

Giật mình tiếng gọi u ơ

Thương hai trẻ nhỏ ngây thơ “ Phụ Hoàng“

Rình mò dòm ngó bên đàng

Mạch rừng tai vách trễ tràng trống canh

 

Buông tay phó mặc thôi đành

Rủi may phận thiếp mong manh liễu bồ

Ăn sương tiếng quạ sông hồ

Xiết bao kinh hãi nhấp nhô sóng cồn

 

Chiều thu chạng vạng hoàng hôn

Chập chờn đom đóm rủ hồn về chơi

Ngậm ngùi nước mắt tuôn rơi

Thương chàng lạnh lẽo ở nơi suối vàng!

 

13.8.2019 Lu Hà

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: