VĂN CHƯƠNG HẠ GIỚI – Chu Vương Miện

VĂN CHƯƠNG HẠ GIỚI

Chu Vương Miện

rẻ như bèo *

viết mỏi cả tay lẫn cả chân

rụng rời cả mình

cong cả đuôi

mèo vẫn hoàn mèo

nghèo vẫn hoàn nghèo

có anh xơi cơm bằng tay

có anh đói meo

cứ mãi mãi 1 kiếp ku li

xưa thời phong kiến

sĩ phu sĩ thê nho sĩ

phủ phịc trước bệ

và chỉ only quỳ

mòn sân tướng phủ huyện

thời này đi đoong

thì giới văn nhân nghệ sĩ

đa số là khóc o cười

vừa khom lưng vừa cúi đầu

o dám ấm ức

miệng ngậm hột thị

chỉ cười ruồi

đủ mọi thời

vào luồn ra cúi

chỉ đồng tình cùng vỗ tay

1 chuyện văn chương thôi cũng nhảm **

trẻ già lớn nhỏ giống nhau thôi ?

bằng bằng trằc trắc nom mà chán

hết cà lơ chăm lại lẫn hời

thời thế lem nhem lâu dài quá

100 năm rơm cỏ rạ tơi bời

nhà văn An Nam khổ như chó ***

số phận phơi trần 1 trò chơi

* thơ Tản Đà

** thơ Tú Xương

*** thơ Nguyễn Vỹ

TÌNH CHỪ

hạt muối mặn chu choa còn mặn

củ gừng cay khiềng miết vẫn cay ?

bây chừ giở Nhật giở Tây

dở Tàu đở Chệt dở Tày dở Dao

lỡ Mường lỡ Mán ” lỡ Miêu

dở H’Mông Mèo ” dở Quảng Tiều Kinh

quẩn đi lại tới xứ Nùng

Hà Tu Hà Cối Hà Đầm Mương Nhai

Mông Dương 3 Chẽ xứ ngoài

lối xưa Trà Cổ ngó hoài Đông Hưng

Tiên Yên ngay Quỷ Môn Quan

nhìn mông Mũi Ngọc thù & căm còn hoài ?

hạt muối mặn muôn đời còn mặn

củ gừng cay hoạn nạn càng cay

cầy tơ cùng lọai giả cầy

thứ thiệt thứ giả vẫn say lòng ngừơi

thương nhau 9 bỏ làm 10

mà sao ? thường khóc hơn cười mà đau

*

Quảng An Châu có sông Lục Đầu

Cần Thơ Phụng Hiệp 7 nhánh sông sầu cò bay

rộn ràng chợ nổi miền tây

nhánh qua Rạch Miểu cầu xây mất rồi

đời ta mấy chục năm giời

đổi qua đổi lại kiếp người kiếp ta ?

hết La rồi lại lạc đà

hết thân cửu vạn lại là cu ly porter

vời trông cửa biển não nề

nhớ truyện Kiều nhớ Nguyễn Du nát lòng

thương thay con khỉ đánh vòng

rắn chuyển ra rồng rồng chuyển ra giun

bình thường bỗng chốc hóa điên

 

Bình luận về bài viết này