CẬN TẾT – chu vương miện

CẬN TẾT

chu vương miện

*

cuối năm cận Tết lại nằm đau

vợ già đi chợ ở đâu đâu ?

con trai nơi xa chưa về kịp

mỏi cả chân tay nhức cả đầu

năm Dê thấy ảnh dê trên báo

chỉ thấy 4 bề chó sủa gâu

mèo sóc chạy qua rồi biến mất

qua hàng rào rồi lặn mất tiêu

bạn bè thân thiết chả còn ai ?

anh em kẻ bắc kẻ đông đoài

phương nam ta chỉ nằm chỏng gọng

đì đẹt pháo mừng đốt rát tai

Nam Quốc sơn hà Nam Đế cư

trên non toàn 1 lũ bú dù

vượn trắng đen tay dài đua nhau nhẩy

dưới này Tết đả đến rồi ư ?

những vị thơ hay lên trời cả

nào Tản Đà Nguyễn Bính Hữu Loan

nào Trần Dần Phùng Quán Lê Đạt

giờ toàn vai cày cổ bừa lác lác xàm xàm

nhà văn nhà thơ tròn hơn hòn bi

thứ bằng thủy tinh thứ bằng chì

sản xuất khác nơi nhưng cùng 1 dạng

đứng san sát nhau 1 lũ ù lỳ

đọc thơ câu đầu biết câu kết

đọc văn trang đầu biết hết trơn ?

thành phẩm cứ y sâm bảo lượng

đã ngọt rồi lại thên đường

thế sự bây giờ dầu sôi chảo rang

nằm đau chờ dê cụ kéo màn

năm mới không mèo thì lại chó

lại thêm niên nữa khó khăn chung ?

 

LÁ RƠI XUỐNG ĐẤT

chu vương miện

con cá bơi dưới nước

con chim lưng từng trời

con người bám mặt đất

dòng sông cứ vậy mà trôi

đàn trâu trên đồng cỏ

sáo diều bay từng không

vi vu từng điệu nhạc

đồng lúa trổ đòng đòng

xưa sau vẫn như thế

cuộc sống cứ xoay tròn

hết chuyện sông cùng núi

rồi chuyện nứơc và non ?

cái gì mất đã mất ?

cái gì ? còn lại vẫn còn ?

biết bao mối tình lớn ?

biết bao mối tình con ?

đẻ sót lại 1 mối tình còm ?

lá rơi xuống đất gió thốc lá bay

con ruồi con chim có 4 cánh 2 cánh muốn đậu

muốn bay tùy thích ?

mây trời bay ngang bay dọc

ngừng không đặng

muốn bay không xong

tùy duyên gió thổi

đường trải toàn viên đá cuội trắng

dây hồng leo hoa vàng

ngôi mộ hoang nằm đó

ta ngồi ngóng chiều nghiêng

cùng 1 vòng nhật nguyệt

sinh diệt và sinh tồn

cỏ vẫn xanh mầu cỏ

bình minh và hoàng hôn

mộ bia phai mầu đá

hoa nở trọn thời gian ?

mới thốt lời ca đó

giờ đã xa muôn trùng

hiện tượng là vô ngã

sự vật là vô thường

buổi sáng hoa bụp nở

buổi chiều hoa bụp tàn

ngàn xưa là vậy vậy

khởi thủy là chữ duyên

nơi Hà Nhai vãn độ

neo đó 1 con thuyền

nhổ neo về bến giác

nước do dự ưu phiền ?

bao si mê sân hận

theo gió lộng từng cơn

vũ trụ là vô ngã ?

thân ta là vô thường

đế vương khanh tướng[ công hầu bá tử nam]

tổng thống tổng bộ trưởng thứ trưởng

chủ tịch ủy viên chết xuôi tay ?

trên bệ thờ leo lét

nén nhang bát nước 2 dẫy đèn cầy

thế ra lại thua con cà cuống ?

chết đến đít còn cay ?

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: