Báo Giấy • Tháng 4 năm 2014 • Năm thứ 1 • Số ra mắt
Báo Giấy • Tháng 4 năm 2014 • Năm thứ 1 • Số ra mắt
Email: tanhinhthuc@yahoo.com • http://www.thotanhinhthuc.org
P.O. Box 1745, Garden Grove, CA 92842
___________________________________________________________________________
Thư Tòa Soạn
Trong tiến trình hình thành, thơ Tân hình
thức Việt là một thể thơ không vần thuần
Việt, được kết hợp hài hòa giữa truyền thống và
hiện đại. Bước tiếp theo, chúng tôi nối kết cách
đọc trên trang giấy theo truyền thống, và trên
online. Điều này được khai triển từ phong cách
tân chiết trung của Tân hình thức Việt. Đây là tờ
báo giấy gọn nhẹ của thời công nghệ mới, có lẽ
cũng chỉ thích hợp với thơ Tân hình thức, và là
một trong những ưu thế của dòng thơ này. Trên
thực tế, sau nhiều năm đọc trên online, chúng
ta nhận ra rằng, đọc trên trang giấy vẫn là một
cái thú không thể từ bỏ. “Thơ Tân hình thức” là
một hình thức tối giản của báo giấy, đáp ứng nhu
cầu chuyển tải qua các phương tiện truyền thông
hiện đại. Với 8 trang khổ A4, quí bạn nhận được,
save vào CD hay USB, rồi đem ra tiệm copy, in
ra giấy, vừa tiện lưu giữ, vừa đọc trên trang giấy.
Vì ít trang, nên tờ báo chú trọng vào những sáng
tác và bài viết phê bình, tiểu luận ngắn và chọn
lọc. Tờ báo giấy “Thơ Tân hình thức” dự trù,
mỗi tháng 1 số, bắt đầu từ tháng 4 – 2014. Mong
quí bạn ủng hộ, bằng cách copy ra và giới thiệu
tới những bạn đọc khác. Xin thành thật cảm tạ.
Vương Ngọc Minh
BIỂN CẠN CỢT
tôi hỏi con chim bói cá
mày có thấy tao ở đây
hôm qua nó đáp hôm qua
chả có đám mây nào ở
đây hết mẹ rượt cái cọc
nhọn tôi nói hừm có lẽ
nào mày quên rồi ư nó
đáp suýt nữa tôi té nhào
lộn cổ từ cái cọc nhọn
đấy tôi hỏi lại gằn từng
chữ mày có thấy tao ở
đây hôm qua con chim bói
cá ra vẻ nghĩ ngợi nó
đáp hôm qua anh có muốn
như vậy đâu anh mơ thì
có mẹ rượt cái cọc nhọn
tôi nói có lẽ nào mày
quên rồi ư nó đáp có
một thằng điên cắm cái cọc
nhọn kêu tôi đứng trên đó
suýt nữa tôi té nhào lộn
cổ tôi đưa mắt nhìn con
chim bói cá hỏi gằn từng
chữ hôm qua mày có thấy
tao ở đây ra vẻ nghĩ
ngợi con chim bói cá đáp
hôm qua có cái gì đáng
để nhớ lại chứ suýt nữa
tôi té nhào lộn cổ từ
cái cọc nhọn đấy tôi đảo
mắt nhìn quanh mẹ rượt
cái cọc nhọn con chim bói
cá cứ chực đổ nhào tôi
nói mày chưa bao giờ chú
ý đến điều gì cả cuộc
đời có bao giờ hết chuyện
chứ tốt hơn mày trả lời
tao là mày có thấy tao
ở đây nghĩa là trên đời
này hôm qua con chim bói
cá hết còn ra vẻ nghĩ
ngợi nó lưỡng lự đáp tôi
đã nhìn lên đầu thấy mây
nhiều vô kể có phải hôm
qua anh là mây? suýt nữa
tôi té nhào lộn cổ đấy!
sao thôi thì cứ để
nó đó để nó bay
bay trong gió dầu gì
cũng phải dàn cho xong
trang thơ rồi đi chứ
nấn ná biết đến bao
giờ trời đã khuya trời
đã khuya từ lâu.
TRỜI ĐÃ KHUYA
loay hoay dàn trang “thơ
tân hình thức” ngẫm nghĩ
ngẫm nghĩ làm cách nào
phân hai cột song song
cho hai khuôn mặt hai
bài thơ hai hiện thực
hiện hình bắt mắt người
đọc mà người đọc thì
khó tính đấy chợt động
tâm đánh rớt một bài
thơ trên trang thơ vội
bôi bôi xóa xóa ngẫm
nghĩ ngẫm nghĩ trong phút
giây một bài thơ rớt
trên trang thơ thì có
gì đáng nói sao lại
cứ băn khoăn về một
chuyện chẳng ra đâu chẳng
phải trong đời đã đầy
nỗi hẩm hiu hẩm hiu
Tín Trường
TIẾNG BÊN KIA
Tiếng thì thào không phải không
phải tiếng đang thì thào nhưng
cứ thì thào ở bên kia
khi bên này với tôi chỉ
là bên im lặng bởi chung
quanh chỉ là bốn phía tường
và chỉ có tôi làm động
đậy mọi thứ chung quanh mà
thôi dù tiếng rất nhỏ như
tiếng lầm bầm của tôi như
tiếng sột soạt có vẻ mệt
mỏi trong căn phòng buổi chiều
mà bên kia bên đó vẫn
tiếng thì thào đó tiếng nói
không nói về tôi mà sao
tôi lại nghe làm gì khi
kéo dài liên tục qua một
thứ không gian buổi chiều khi
không phải tiếng thì thào mà
sao tôi lại cứ lắng nghe.
Nguyễn Thói Đời
ĐÁM GIỖ
Có những cuộc đời dài dài
đến tận đời con đời cháu đời chít
có những cuộc đời ngắn ngắn
đến chưa kịp thấy mặt người … có những
3 • Tân Hình Thức
bữa tiệc đông đông đến độ
đầy cô hồn ngạ quỷ có những bữa
tiệc vắng vắng đến độ
chẳng thấy mình ngồi ở đâu … đám giỗ!!!
Thiền Đăng
BÀI THƠ, TÔI & NHÂN VẬT THỨ BA
Đó là bài thơ kể về nhân vật
thứ ba bài thơ kể về nhân vật
thứ ba như là chính tôi vì khi
tôi đọc bài thơ kể về nhân vật
thứ ba thì tôi nhận ra tôi trong
chính nhân vật thứ ba đó hắn có
mái tóc giống mái tóc của tôi hắn
có nỗi niềm giống nỗi niềm của tôi
hắn có những cơn mộng mị giống những
cơn mộng mị của tôi hắn có nỗi
đau giống nỗi đau của tôi mỗi tối
tôi thấy hắn trở về người dính đầy
cát và một ít hơi men lẫn mùi
nước biển hắn đẩy cửa và tôi thấy
hắn bước vào rồi lại là hắn bước
vào tiếp theo lại chính là hắn bước
vào bước vào bước vào bước vào như
những cái bóng vâng như những cái bóng
hắn bước vào bước vào bước vào như
những cái bóng như những cái bóng hắn
bước vào tôi.
Nguyễn Hoài Phương
PHIÊN CHỢ
Những con người cũ và những mặt
hàng cũ những người bán hàng cũ
bán những mặt hàng cũ cho những
người mua cũ những người mua cũ
mua lại những mặt hàng cũ của
những người bán cũ cả phiên chợ
rộng mênh mông toàn những đồ cũ
được trao qua đổi lại giữa những
con người cũ chẳng có cái gì
mới vì tất cả những cái tưởng
chừng rất mới đều là những cái
rất cũ tất cả những cái tưởng
chừng rất mới ấy đều là những
cái rất cũ từ những cái rất
cũ thuộc về những cái rất cũ
được sản xuất lại bằng những dây
truyền cũ công nghệ cũ con người
cũ trông cứ như là mới thật
ra là mới nhưng thật ra lại
vẫn rất cũ những mặt hàng cũ
từ những nơi cũ được bán qua
bán lại mua qua mua lại giữa
những con người cũ rồi lại trở
về những nơi cũ chẳng có cái
gì mới từ phiên chợ này đến
phiên chợ khác từ tuần này đến
tuần khác tháng này đến tháng khác
năm này đến năm khác những mặt
hàng cũ đã bán rồi vẫn bán
lại những mặt hàng cũ đã mua
rồi vẫn mua lại chẳng ai bán
được cái gì mới cũng chẳng ai
mua được cái gì mới và cũng
chẳng có ai mới ai cũng rất
cũ vô tình cũ cố tình cũ
bị bắt ép phải cũ tình nguyện
cũ cũ đến nhàm chán đến chẳng
thể cũ hơn được đến càng cũ
lại càng tưởng rằng rất mới càng
đi về phía cũ thì lại tưởng càng
đi về phía mới và cứ thế ngày
lại ngày các phiên chợ diễn ra
3 – 12 – 06
Xuân Thủy
CHO ANH
Mặt trời làm mỗi việc mọc lên
rồi lặn xuống mặt trăng mọc lên
rồi tắt ngấm cứ thế cứ thế
như trái đất quay không dừng lại
chán phèo như anh đang nhớ em
xa em buồn lạm dụng thơ thay
ma túy để quên dần một động
tác chán phèo của em nhấc điện
thoại rồi đặt xuống dù đã hứa
ăn kẹo mà nàng dành
cho trẻ con khi chàng
vẫn vui vẻ ăn kẹo,
chợt chàng reo: “A! Con
thỏ kìa!”
06/5/2013
Hoàng Huy Hùng
CHUYỆN CỦA CHÀNG VÀ NÀNG
Chuyện của chàng và nàng
sẽ chẳng có gì hơn
để nói như chuyện ngày
xưa biển chưa có cát
như bây giờ và chuyện
của chàng và nàng sẽ
luôn là câu hỏi vì
sao sóng cứ vỗ vào
bờ cát trắng mà chàng
háo hức ngỡ như chàng
là con sóng biếc vỗ
vào bờ của nàng để
lộ lên những con dã
tràng trắng phớ cặm cụi
cặm cụi trên bờ cát
trắng lạnh như băng
khi chàng vui vẻ ăn
kẹo dẻo dành cho trẻ
con mà nàng mời chàng
rồi chuyện của chàng và
nàng sẽ có thêm thứ
để nói như ngày nay
biển đã có cát như
bây giờ và vì sao
sóng cứ vỗ vào bờ
của nàng – êm ru – êm
ru khi chàng vui vẻ
Hạc Thành Hoa
GIẤC MƠ CỦA ĐÁ
Không còn tảng đá nào được yên
thân bởi tiếng búa và tiếng đục
vang lên vang lên ngay dưới chân
nàng đang nuôi một giấc mơ đến
thành đá từ khi có đá dù
trơ trọi một mình vẫn đứng cho
bầu trời bớt trống nàng tối sầm
những khi trời chuyển mưa lại xanh
ngay khi trời vừa tạnh nếu một
ngày nàng âm thầm bước xuống thì
cả bầu trời trống trài vô cùng
giấc mơ cũng không còn nữa nàng
đã thật sự chết ngay khi vừa
sống … khi tôi rời thị xã ra
đi thì nàng đã hóa đá hôm
nay dưới mầu trời xanh ngày đó
không biết nàng có còn là đá
những nhát búa cuộc đời và chiếc
đục thời gian có để cho nàng
được yên với giấc mơ của đá.
Lê Hưng Tiến
LU LU
đêm qua con chó Lu Lu ru
rú ngọn gió độc mộc làm khối
âm thanh được đúc bằng ống khí
nhòn nhọn nhưng chẳng ai dám chĩa
5 • Tân Hình Thức
vào khu bảo tồn đồng tiền tiếng
nói khi mặt trăng gối mộng Lu
Lu mang giấc khuya bên lề hoang
mang bằng âm thanh vữa ra từng
khối đá trắng dã như lời nói
khống hu hú những linh hồn bảo
tàng. Và đêm nay con chó Lu
Lu cũng ru rú ngọn gió độc
mộc khi chiếc mặt nạ bày biện
những hợp âm át giảm khiến Lu
Lu nhảy khỏi cái bóng nó rùng
rục linh cảm từ những sợi đêm
chằng bẵng rung lên nhưng chẳng ai
dám đóng cửa khu bảo tồn đồng
tiền tiếng nói …
qua cùng cái mũ và cái mũ
đi qua cùng áo mưa và cái
mũ áo mưa chiếc ô đi qua
và cả cô gái để đầu trần
đi dưới mưa mái tóc ướt như
một bản hòa tấu puppet on a
trong làn mưa xuân những li ti
giọt nước đang vô vàn chuyện kể
về những lời tỏ tình đã chảy
thành sông hôm qua đổ vào để
string của Poul Mauriat
sáng nay đổ vào biển khơi thành
những đợt sóng triều dâng hôn khẽ
khàng lên những dấu chân chim trên
bờ cát vắng trong làn mưa xuân
trong những câu chuyện tình như có
lửa như chúng đang nở hoa
Hồ Đăng Thanh Ngọc
TRONG MƯA XUÂN
trong làn mưa xuân vòm long não
kể câu chuyện một ngàn lẻ một
về chiếc ô đi qua chiếc áo
mưa đi qua về chiếc ô đi
Sách Nhận Được
______________
Đại Nguyện Của Đá, tập thơ Tân hình thức của Đoàn Minh Hải do nhà xuất bản Thanh niên,
2013, 175 trang. Nói với “Đá” hoặc nghe “Đá “ nói, đều là thái độ rất khiêm cung và chân thành
của Đoàn Minh Hải. Đọc những trang bản thảo “Đại Nguyện Của Đá” tôi chợt ngộ ra, Đoàn
Minh Hải không hề nhân cách hóa cho “Đá”. Anh chỉ phát hiện nhân cách vốn có của “Đá”. Một
nhân cách tự nhiên tự tại, một nhân cách bất dịch bất biến, một nhân cách tồn tại vĩnh hằng. Dù
sinh vật có hóa thạch hay không! (Trần Yên Thảo)
Ký Ức Của Bóng, Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, 175 trang, Phố Văn xuất bản 2013.
“Những con chữ được sinh thành từ tình yêu Thi Ca / Nguyễn thị Khánh Minh, khoác nơi tay
những hình tượng mới mẻ. Hắt trên dặm trường nhân thế, những chiếc bóng lấp lánh thương
yêu và, những nhịp chuyển, di đầy tách, thoát hôm qua. Dù cho đôi lúc, nghỉ chân nơi dọc
đường gập ghềnh trí tuệ cam go, đôi bạn tình Thi ca / Nguyễn Thị Khánh Minh chợt thấy:
“Thương niềm đau từng mặc chữ long lanh …” (Du Tử Lê)
TRÒ CHƠI TÂN HÌNH THỨC: MỘT DIỄN GIẢI
________________________________________________
Luân Nguyễn
Thơ Tân hình thức (new formalism verse) là hiện tượng tuy không còn “hot”, nhưng vẫn tân
kỳ. Bài này chỉ lẩy ra vài ý (gọi là) như một liên hệ ngang về tính tư tưởng của thơ Tân hình
1. Tân hình thứcViệt – Trường phái thơ đầu thế kỷ XXI
Thơ Tân hình thức (new fomalism) là một trường phái thơ khởi phát ở Mỹ thập niên 80 thế kỷ
trước. Tiếp thu trường phái thơ Mỹ này, trường phái thơ Tân hình thức Việt được thành lập bởi một
nhóm nhà thơ Việt kiều với Tạp chí Thơ, thập niên đầu thế kỷ XXI. Theo Đặng Tiến 1
hành thơ Tân hình thức đầu tiên là “số 18, xuân 2000”. Sau, những nhà thơ Tân hình thức gồm cả
những nhà thơ trong nước. Khế Iêm vừa là người thực hành thơ tích cực nhất, vừa là nhà lập ngôn
cho Tân hình thức Việt cùng với hàng loạt ấn phẩm và sân chơi Thotanhinhthuc.org. Khế Iêm nêu
ra mấy đặc trưng của thơ Tân hình thức: 1, Vắt dòng, 2, Lặp lại, 3, Tính truyện, 4, Ngôn ngữ đời
thường (để đưa cuộc sống thông tục vào thơ). Nếu căn cứ vào 4 tiêu chí này, thơ Tân hình thức
đã xuất hiện trước khi có Tạp chí Thơ rất lâu. Ngôn ngữ dung tục và lối kể đã có trong thơ Nôm
Nguyễn Trãi, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Khuyến (thơ trung đại) (kê khoai, phì phạch, sướng, cọc,
lỗ, đĩ, chợ búa, dưa muối,…); kỹ thuật vắt dòng trong Tiếng sáo thiên thai của Thế Lữ (Trời cao
xanh ngắt ô kìa /Hai con hạc trắng bay về bồng lai), trong nhiều bài thơ Bích Khê (thơ Mới trước
1945). Nhưng đó, theo tôi, không phải là thơ Tân hình thức. Lý do nằm ở nền tảng tư tưởng.
Nỗ lực đưa cuộc sống hàng ngày vào văn chương ở thơ Nôm trung đại rõ ràng là một tiến bộ lớn:
chứng minh khả năng trở thành chất liệu nghệ thuật của ngôn ngữ dân tộc, góp phần thay đổi điểm
nhìn của nhà thơ trước cuộc sống, qua đó, hình thành bộ phận văn học mới song hành với văn học
quan phương: dùng chữ Hán, nặng về chuyển tải chữ nghĩa Thánh hiền. Văn học, có thể nói, trở nên
dân chủ hơn. Tuy nhiên, điểm tựa tư tưởng không đổi nhiều: ý thức về địa vị ngoại biên của mình.
Từ đây, nhà thơ dù thản thiên hay diễu cợt, cuối cùng cũng vẫn thừa nhận một trật tự đã định. Tư
tưởng và thực hành thơ của Tân hình thức khác: ý thức mình như một trung tâm. Tôi gọi là trò chơi
tư tưởng, xin trình bày cụ thể ở phần kế sau.
2. Tân hình thức- trò chơi tư tưởng
2.1. “Bóng ma” của thơ cũ; sự hóa giải của Tân hình thức
Thơ, trước Tân hình thức có thể gọi là thơ cũ. Thơ cũ là thơ của sự ước thúc. Ước thúc của ngữ
pháp và tư duy, sâu hơn, của tư tưởng.
Ngữ pháp thơ đương nhiên không tuân thủ theo luật thường của ngôn ngữ giao tiếp và câu văn xuôi.
Bản thân thơ là sự “viết sai” ngữ pháp. Tuy nhiên, đến trước khi có thơ tân hình thức, ngữ pháp
vẫn rất được thi nhân chú trọng trong đặc trưng của thể loại. Từ thơ cổ điển đến thơ mới giai đoạn
1932 – 1945, thơ Miền Nam và thơ thời chiến ở Miền Bắc, nhà thơ bao giờ cũng quan tâm đến ngữ
pháp. Ngữ pháp được xác lập bởi các thành phần câu và trật tự của chúng. Điều được coi là thơ
nhất nằm ở hệ thống ngôn từ giàu chất thơ. Ước lệ, trừu tượng, tu từ trở hành xác quyết cho thơ.
, số báo phát
7 • Tân Hình Thức
Thơ Tân hình thức không thỏa mãn với các quy chuẩn vốn có. Các nhà chủ trương và những nhà
thực hành thơ xác lập dạng thức tồn tại mới cho thơ nhằm đưa thơ vượt lên quy ước ranh giới thể
loại trong cách chia ba cổ điển: tự sự – trữ tình – kịch. Song, nhà thơ không viết thơ như thực hiện
thú tiêu khiển thuần túy: “đằng sau mỗi bài thơ là lý luận thơ để từ đó đẩy thơ tới chỗ phi luận lý”
(Khế Iêm). Thơ Tân hình thức cũng là thơ tân – tư tưởng. Tân hình thức xuất phát bằng một điểm
tựa khác, một góc nhìn hoàn toàn khác thơ cũ. Nó đặt lại vị trí của các quy chế thẩm mĩ – ngôn ngữ
tưởng đã là tối ưu, là chân lý. Sáng tạo thơ Tân hình thức có giá trị của hành động tìm một đời sống
khác, đời sống của riêng nó, tránh nguy cơ hòa tan do “quán tính” thơ (quan điểm, sáng tác) từ quá
khứ. Thơ là tiếng nói sinh động, mới mẻ, không lệ thuộc. Từ điểm nhìn của thời trung đại, người ta
sẽ không thể hình dung được đến một khi người ta viết thơ không cần vần điệu, người ta thoải mái
phơi bày nỗi khát thèm ái tình, người ta đòi chốn chạy, ca thán cuộc đời. Nhưng điều đó vẫn xảy ra,
và được gọi là “cuộc cách mạng”. Cách mạng tức là tiến bộ (trái với phản động: chống lại sự vận
động khách quan). Cuộc cách mạng ấy diễn ra đã gần trăm năm. Dĩ nhiên, tiến hóa tinh thần của
người Việt không thể dừng lại ở điểm mốc hàng thế kỷ trước. Một/những “cuộc cách mạng” tinh
thần (văn học) luôn có nhu cầu bùng nổ là điều tất yếu. Thơ Tân hình thức, theo tôi, đang muốn
trở thành cuộc cách mạng như thế. Đó cũng là tiến trình tất yếu của tinh thần mọi xã hội trên đà tới
văn minh.
Lịch sử thơ Việt đã (sẽ) có diện mạo mới với thơ Tân hình thức. Đầu tiên, thơ Tân hình thức là điểm
mút chưa hoàn kết của lịch sử thơ. Điều đó có nghĩa, lịch sử thơ đang làm một cuộc chơi bằng Tân
hình thức, sau khi đã làm những cuộc chơi tương tự với thơ Mới 1932 và thơ Miền Nam. Lịch sử
thơ là lịch sử không dừng các cuộc chơi tân – hình thức (new fomalism) để qua đó, thực hiện cuộc
chơi tân – tư tưởng (new thought). Tiếp nữa, lịch sử thơ (văn học nói chung) là lịch sử được nhìn
tổng quát, công bằng và dân chủ. Tân hình thức có khả năng vạch ra rằng, không gì hài hước và
phản động (theo nghĩa chân chính – nghĩa triết học) bằng việc chỉ xem lịch sử thơ chỉ là “sân chơi”
của bộ phận đương nhiên chính thống.
Tân hình thức chưa hoàn toàn vô hiệu hóa ngữ pháp. Ngay cả ở những nhà thơ cách tân nhất, người
ta vẫn phải dựa vào quan hệ ngữ pháp biến thể để luận ngữ nghĩa. Ở Khế Iêm và các nhà Tân hình
thức, giới hạn của ngữ pháp – câu bị phá rỡ, nhưng quan hệ trật tự từ vẫn có ý nghĩa quan trọng để
lý giải thơ. Khế Iêm coi vắt dòng là lối diễn ngôn đặc trưng của tân hình thức. Nói rộng ra, vắt dòng
cũng chỉ là một trong nhiều cách thức của diễn ngôn thơ Tân hình thức, cùng với lối nói không vần,
hạn chế chấm phẩy, … Như thế, ngữ pháp Tân hình thức là một thứ ngữ pháp của sự chơi, hay, nhà
thơ tỏ rõ quyền lực ở trò chơi ngữ pháp. Nhà thơ giải thiêng ngữ pháp (cũ) quy chuẩn và uy quyền
để xác lập một ngữ pháp khác không có quy tắc. Tổ chức câu thơ rất mờ nhạt, nếu không muốn nói
là bị vô hiệu hóa. Mỗi dòng thơ, qua thủ pháp vắt dòng (enjambement), mất toàn bộ tính tự trị, phải
hòa vào bối cảnh. Trước, bối cảnh ngữ nghĩa của bài, sau, bối cảnh của sự đọc (reading). Ngôn ngữ
Tân hình thức đang thực hành quan niệm ngôn ngữ của Wolfgang Huemer: “Bằng việc tập trung
vào nhu cầu khẩn thiết được nói ra những gì khó diễn đạt và tìm những cách thức mới để thể hiện
điều đó, nhà thơ đã đưa ngôn ngữ đến những giới hạn của nó, thậm chí có khi còn vượt qua nó” 3
Thơ Tân hình thức là thơ của những sự vụ “tầm thường”. Lối kể miên man, có khi không logic, ít
có trọng tâm, nội dung khá “lặt vặt”. Cái gì cũng có thể đem vào thơ, khái quát hơn, “thơ có ở mọi
nơi” (Khế Iêm). Điều này có nghĩa gì? Lối tư duy biện biệt là “bóng ma” hãi hùng nhất của thơ cũ
(tạm gọi thế). Biện biệt là cội nguồn của cái nhìn nhị phân: chính – phụ, chính thống – ngoại lề,
sang quý – bình phàm,… Nó, bao giờ cũng kèm một kiểu theo thái độ, hành động văn hóa – xã hội
– chính trị tương thích, trong đó, nhất định phải loại bỏ hay ít ra, gạt bỏ bộ phận được cho là kém
giá trị văn hóa và thiếu tư cách xã hội cần có. Một thực tế rằng, như M. Foucault nói, “Mỗi một
xã hội có cái chế độ về chân lí (regime of truth) của nó”. Chân lý không độc lập tuyệt đối và vĩnh
cửu. Nên, mỗi thời đại – quyền lực tự chọn lấy chân lý, qua đó, có một diễn ngôn (discourse) của
riêng nó. Diễn ngôn thi ca Tân hình thức (discourse of new formalism verse) là diễn ngôn, trước,
vốn thuộc ngoại vi, nay, được đẩy vào trung tâm trong khát vọng trở thành diễn ngôn thời đại. Loại
“ca dao tân thời” (Đặng Tiến) ấy, trước, là ngôn từ nơi xóm làng, vỉa hè, xó bếp, tóm lại, là ngôn từ
hàng ngày (thứ diễn ngôn phù sinh – ephemeral discourse – trong quan điểm M. Foucal), đến nay,
đòi trở thành quyền lực trong bối cảnh tinh thần xã hội đa trung tâm. Nó đòi hỏi chân lý mới, tức là
bác bỏ thứ diễn ngôn đầy uy quyền đã được xác lập địa vị trung tâm. Khi không có điều gì là trung
tâm, một trung tâm trở thành đa trung tâm, uy quyền tuyệt đối bị tước bỏ.
2.2. Tân hình thức, cuộc chơi của người đọc
Thơ dễ, thơ quen sẽ không “kén” độc giả. Thơ khó, thơ khác thì ngược lại, có thể làm nản độc giả.
Người đọc chỉ mới được “phát hiện” chưa đầy nửa thế kỷ, trong khi với người viết và văn bản là
hàng ngàn năm. Nhưng với Tân hình thức, người đọc nghiễm nhiên có chỗ đứng quan trọng của
cuộc chơi. “Các trò chơi ngôn ngữ không có những quy tắc trong bản thân chúng, mà được cấu tạo
nên từ sự thỏa thuận mặc nhiên hay minh nhiên giữa những người tham gia cuộc chơi”4
thơ Tân hình thức, người đọc bị phân hóa (ủng hộ – không ủng hộ). Những người quen với mĩ cảm
cũ sẽ gặp khó khi đọc “thơ khác”. Những người đọc “bằng vai” thì ra sức cổ súy. Cả hai nhóm đều
tạo nên đời sống cho thơ Tân hình thức, những vai trò quyết định thuộc về nhóm độc giả hiểu thơ.
Sự xuất hiện và khả năng tồn tại của thơ Tân hình thức được quy định bởi chính người đọc với ý
thức / kiến văn cá nhân độc lập: “bản sắc thơ không nhất thiết tùy thuộc vào ngôn ngữ mà tùy thuộc
vào cách nhìn, cách xử thế ở nhiều môi trường và cảnh khác nhau” 5
Người đọc Tân hình thức, có điểm chung nhất định với độc giả tri âm của thơ trung đại nói riêng,
độc giả của thơ cũ nói chung: nằm trong hệ giá trị với người viết. Tuy nhiên, chúng khác nhau ở ba
điểm: 1, Độc giả tri âm không chỉ phải hiểu thơ mà qua thơ, còn phải tri tâm, tức hiểu người (viết).
Độc giả Tân hình thức chỉ cần hiểu thơ theo năng lực văn hóa của mình. 2, trước thơ cũ, độc giả có
thể bằng lòng với quán tính thơ của mình, trước thơ Tân hình thức, độc giả phải “tự cách mạng”
chính mình. 3, Độc giả tri âm hiểu thơ chỉ để chia sẻ tâm sự tác giả; độc giả Tân hình thứcthấy phải
hành động cùng tác giả: hàng động tri thức và hành động văn hóa. Hành động ấy có giá trị cấp nghĩa
cho thơ. Người đọc, theo đó, bị đòi hỏi một tinh thần cấp tiến để không lảng tránh hay định kiến với
cái mới, cái khác, trước là trong khía cạnh sáng tạo thơ, sau, trong cuộc chơi ở đời.
(Trích Kỷ Yếu Sông Hương)
Tham khảo
1. Đặng Tiến, Tân hình thức, nhịp đập của thời đại, http://thotanhinhthuc.org/Thokhongvan/Introduction.html
2. Khế Iêm, Vũ điệu không vần, tứ khúc và những tiểu luận khác, Nxb Văn học, Hà Nội, 2011, trang 140.
3. John Gibson & Wolfgang Huemer, The Literary Wittgenstein, London & New York: Routledge, 2004, pp 6.
4. Jean-Francois Lyotard, Hoàn cảnh hậu hiện đại, Phạm Xuân Nguyên dịch, Nxb Tri Thức, Hà Nội, 2007, trang
5. Khế Iêm, Vũ điệu không vần, tứ khúc và những tiểu luận khác, Nxb Văn học, Hà Nội, 2011, trang 138.
. Đứng trước
.