Những bài thơ hay của thơ Nguyên Sa

PARIS

Mai tôi ra đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào cũng phải xa nhau…

Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn
Paris sẽ nhìn theo
Nhưng nhìn thì nhìn đời trăm nghìn góc phố
Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù
Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc
Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa

Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy
Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu
Sông Seine về chân đang bước xô nhau
Sẽ vịn ai cho đều giòng nước chảy

Dù mai kia
trong một đêm quá khuya hay một ngày sớm dậy
trên một con đò, bên một góc phố, dưới một luỹ tre
tôi sẽ ngồi kể chuyện nắng chuyện mưa
và có lẽ tôi sẽ kể chuyện Paris
để khói thuốc xám trên môi dăm người bạn
và trên môi tôi
điếu thuốc sẽ run trên những đường cong lận đận
điếu thuốc sẽ run như chân người vũ nữ vừa quen
đôi chân người mà tôi không dám nhớ cũng không dám quên
còn quay đảo giữa điệu nhạc mềm như khói thuốc…

Tôi sẽ hỏi trong những chiều giá buốt
những chiều mưa mây xám nặng trên vai
người con gái mắt xanh màu da trời
trên áng mi dài có quanh co tuyết phủ?

Rồi cả người
cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ
nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly
của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi
những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau
với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh
như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô, những mình búa rắn
của những đôi mắt nhìn theo
và tôi cũng nhìn theo
không biết người ta vừa khâm liêm mình hay khâm liệm một người yêu

Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng

Nhưng cũng sợ phải viết những lá thư xanh về xứ Đũa son
nên tôi không dám hỏi:
tại sao mắt em buồn
tại sao má em đỏ
tại sao môi em ngoan
vì những ngón tay tô đỏ màu đũa son
đang muốn gắp cả đời người hạnh phúc

Và cả tôi cũng vẫn nghẹn ngào trong mỗi lần nói thật
mỗi lần nghe Paris hỏi tôi:
tại sao anh về
tại sao anh không ở?…

Nhưng dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản
dù tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn
hơn một người yêu yêu một người yêu

Dù đêm nay tôi vẫn làm thơ
dặn những người con gái nhỏ đi về
trên hè phố Saint Michel
gò má đỏ phồng bánh graffen
để những hạt đường rơi trên má
lau vội làm gì cho có duyên

Dù đêm nay những người yêu nhỏ vẫn đi về
vẫn đôi mắt nhìn lơi lả hở khuy
cặp môi nghiêng trong một cánh tay ghì
mỗi chuyến métro qua vồi vội
giòng Seine cười ngoảnh mặt quay đi

Dù đêm nay tháp Eiffel
Vẫn kiễng mình trong sương khuya
nhìn bốn phía chân trời

Và đôi mắt tôi
Vẫn tìm đến trong một giờ hò hẹn

Và từ mai trên những lá thư xanh
tôi không được bắt dầu
bằng một chữ P hoa
như tên một người con gái…

Chia sẻ qua Facebook Twitter Email

Paris

November3

Mai tôi ra đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào cũng phải xa nhau…

Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn
Paris sẽ nhìn theo
Nhưng nhìn thì nhìn đời trăm nghìn góc phố
Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù
Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc
Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa

Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy
Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu
Sông Seine về chân đang bước xô nhau
Sẽ vịn ai cho đều giòng nước chảy

Dù mai kia
trong một đêm quá khuya hay một ngày sớm dậy
trên một con đò, bên một góc phố, dưới một luỹ tre
tôi sẽ ngồi kể chuyện nắng chuyện mưa
và có lẽ tôi sẽ kể chuyện Paris
để khói thuốc xám trên môi dăm người bạn
và trên môi tôi
điếu thuốc sẽ run trên những đường cong lận đận
điếu thuốc sẽ run như chân người vũ nữ vừa quen
đôi chân người mà tôi không dám nhớ cũng không dám quên
còn quay đảo giữa điệu nhạc mềm như khói thuốc…

Tôi sẽ hỏi trong những chiều giá buốt
những chiều mưa mây xám nặng trên vai
người con gái mắt xanh màu da trời
trên áng mi dài có quanh co tuyết phủ?

Rồi cả người
cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ
nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly
của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi
những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau
với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh
như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô, những mình búa rắn
của những đôi mắt nhìn theo
và tôi cũng nhìn theo
không biết người ta vừa khâm liêm mình hay khâm liệm một người yêu

Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng

Nhưng cũng sợ phải viết những lá thư xanh về xứ Đũa son
nên tôi không dám hỏi:
tại sao mắt em buồn
tại sao má em đỏ
tại sao môi em ngoan
vì những ngón tay tô đỏ màu đũa son
đang muốn gắp cả đời người hạnh phúc

Và cả tôi cũng vẫn nghẹn ngào trong mỗi lần nói thật
mỗi lần nghe Paris hỏi tôi:
tại sao anh về
tại sao anh không ở?…

Nhưng dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản
dù tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn
hơn một người yêu yêu một người yêu

Dù đêm nay tôi vẫn làm thơ
dặn những người con gái nhỏ đi về
trên hè phố Saint Michel
gò má đỏ phồng bánh graffen
để những hạt đường rơi trên má
lau vội làm gì cho có duyên

Dù đêm nay những người yêu nhỏ vẫn đi về
vẫn đôi mắt nhìn lơi lả hở khuy
cặp môi nghiêng trong một cánh tay ghì
mỗi chuyến métro qua vồi vội
giòng Seine cười ngoảnh mặt quay đi

Dù đêm nay tháp Eiffel
Vẫn kiễng mình trong sương khuya
nhìn bốn phía chân trời

Và đôi mắt tôi
Vẫn tìm đến trong một giờ hò hẹn

Và từ mai trên những lá thư xanh
tôi không được bắt dầu
bằng một chữ P hoa
như tên một người con gái…

Bài giã biệt

1.
Rồi trong ngôi nhà ký ức em sẽ đặt anh ở vị trí nào?
Bên cạnh lớp học ngày xưa hay khu vườn tuổi nhỏ?
Bên cạnh hình ảnh đôi guốc cao gót đầu tiên
hay con búp bê gãy tay trên gác bếp?

Khoá cửa ngồi nhà, viễn du vào cuộc đời thường nhật,
bao nhiêu lâu em trở lại một lần?
Ấy có phải là những ngày mưa, những buổi cuối tuần không có phim hay?
Ấy có phải những lúc chồng em không trở về nhà vào buổi tối?

Chiếc chìa khoá mắt buồn đưa vào đêm vắng.
Trong những gian phòng dĩ vãng em sẽ tìm đến nơi anh.
Anh đã nghe thấy tiếng chân em đi:
đúng là âm thanh của đôi giày ngần ngại,
đúng là bước chân nai trên lá thu vàng.

Em sẽ đặt vài ngón tay tình cảm lên vai anh
rồi vội vã đẩy lui vì chợt nhận thấy rằng
anh chỉ còn là một công trình điêu khắc.
Trong ngôi nhà cũ của tâm hồn em sẽ bỏ đi mau
như một người khách lạ để tránh những nỗi buồn xưa cũ vướng vào vai.

2.
Ðừng nói đến tình yêu trong tâm tưởng.

Anh xin em nếu chẳng gối đầu trên tay anh
thì cũng đừng giam đôi cánh to của loài dã điểu.
Nếu bước chân anh chẳng được theo em
thì hãy mặc con tuấn mã chạy trong rừng.

Trong ngôi nhà ký-ức dù em đặt anh giữa gian phòng chọn lọc,
trong khu vườn kỷ-niệm dù em cho anh miếng đất ưu tiên,
tất cả với anh vẫn chỉ là nghĩa trang tình ái.
Ðừng nói tới những câu thơ xưa cũ với hình ảnh đôi chim liền cánh,
cuộc hò hẹn kiếp sau, sự tưởng nhớ thường xuyên trong xa cách.

Em dư biết giá trị liều thuốc an thần
của những bài thơ nói về tình yêu kiếp khác,
sao còn bắt anh chèo thuyền trong ảo tưởng?

Em dư biết cha mẹ sinh ra anh vốn là một đứa con hư
chẳng biết tôn ai làm thần tượng,
sao còn bắt anh tìm một chỗ ngồi riêng biệt cho em?

Sao nỡ bắt anh về ẩn náu trong khu rừng kỷ-niệm
để loài thú cô đơn tiêu hao thân thể. Những tế bào úa mòn
sẽ chẳng đủ nuôi loài dòi trong bữa tiệc thần kinh.

3.
Anh từ chối chiếc bánh còn thừa, tự do hứa hẹn,
chân lý lưỡi lê và những lời an ủi.

Lịch sử đã dạy anh sự đổi thay. Chiến tranh cho ý thức
ngọn lửa sáng ngời để hoả thiêu những cuộc hoá trang tình cảm.

Cuộc đời đã dạy anh ảo vọng có kích thước của hoả diệm sơn
thân thể đợi chờ chỉ là thân cây
mà chất diệp lục tố chẳng bao giờ còn trong sức lửa.

4.
Tuổi ba mươi và bấy nhiêu lần luỹ thừa đau khổ.

Nhân danh cành tay mọc trái nghi ngờ.
Nhân danh vầng trán quê hương lo ngại.
Nhân danh mái tóc chờ mưa trong sa mạc.
Như lễ vật trong ngày lại quả gửi về chẳng còn nguyên vẹn,
anh trả lại em những mùa thu lá vàng,
những xứ ước mơ, những lâu đài kỷ niệm.

Anh trả lại em cả cặp môi trên gò má,
lá thư xanh và ngón tay tuổi trẻ.

Vỗ mạn thuyền xô động, với nếp trán phế binh,
với đôi mắt dã tràng mệt mỏi,
anh đi vào ngôi nhà nguyện tâm hồn.

Gửi đến cho em âm thanh của những tiếng chuông khởi đầu Thánh lễ.

    • Tương tư

      September9

      Tôi đã gặp em từ bao giờ
      Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
      Kể từ gió thổi trong vừng tóc
      Hay lúc thu về cánh nhạn kia?

      Có phải em mang trên áo bay
      Hai phần gió thổi , một phần mây
      Hay là em gói mây trong áo
      Rồi thở cho làn áo trắng bay?

      Có phải mùa Xuân sắp sửa về
      Hay là gió lạnh lúc đêm khuya
      Hay là em chọn sai màu áo
      Ðể nắng thu vàng giữa lối đi?

      Có phải rằng tôi chưa được quen
      Làm sao buổi sáng đợi chờ em
      Hay từng hơi thở là âm nhạc
      Ðàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương

      Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
      Ði về bằng những ngón chân thưa
      Và nghe em ghé vào giấc mộng
      Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

      Tôi không biết rằng lạ hay quen
      Chỉ biết em mang theo nghê thường
      Cho nên cặp mắt mờ hư ảo
      Cả bốn chân trời chỉ có em.

      Xin lỗi về những nhầm lẫn dĩ vãng

      June2

      Bây giờ khẩu garant ta mang trên vai
      Bây giờ khẩu trung liên bar ta mang trên vai
      Ta mới biết rằng những thỏi sắt đó nặng như thế
      Ta mới biết rằng trong cuộc đời dạy học ta là thằng dốt nát
      Trong mười mấy năm ta làm bao nhiêu tội lỗi
      Trong mười mấy năm ta không nói cho học trò ta biết
      Những thỏi sắt đó nặng như thế
      Ta không nói cho vợ con bạn bè đồng bào ta biết
      Anh em ta và quê hương ta
      Vác những thỏi sắt nặng như thế
      Từ bao nhiêu năm nay

      Bây giờ nằm kích ở ven ruộng sương xuống ướt vai
      Bây giờ đứng gác đêm ở rừng gìa gió lạnh thấu xương
      Ta mới biết rằng sương lạnh như thế
      Ta mới biết rằng gió lạnh như thế
      Ta muốn kêu to lên ta là thằng dốt nát
      Ta là một thằng dốt nát
      Vì mỗi ngày trong mười mấy năm dĩ vãng
      Ta không viết lên giấy trắng mực đen cho những người yêu thơ ta biết
      Anh em ta và quê hương ta đã đứng như thế từ bao nhiêu năm
      Bây giờ di chuyển đêm di chuyển ngày di chuyển nắng di chuyển mưa
      Ăn không được ngủ không được cười không được khóc không được
      Hỡi những anh em đã ngồi trước mặt ta trên ghế nhà trường
      Hỡi những anh em đã đọc thơ ta yêu quý
      Ta nào đã làm được gì
      Để anh em cười được khóc được ăn được ngủ được
      Để anh em tìm thấy tọa độ trong rừng gìa
      Để anh em tìm thấy điểm đứng trong ruộng đồng bát ngát
      Để đạn đừng xuyên qua phổi
      Để đạn đừng xuyên qua tim
      Hãy tha thứ cho ta
      Hãy tha thứ cho ta
      Những anh em đã chết
      Những anh em chết ở bờ ở bụi
      Những anh em chết ở đồn vắng trong rừng sâu
      Những anh em chết khi đi di hành
      Những anh em chết khi đi phục kích
      Những anh em chết mặt đẹp như hoa
      Một ngàn lần hơn ta
      Cũng chết
      Những anh em học giỏi như thần đồng
      Một ngàn lần hơn ta
      Cũng chết
      Những anh em có vợ mới cưới chăn gối còn thơm
      Cũng chết
      Những anh em có người tình viết thư nét chữ còn run
      Cũng chết
      Những anh em con cái còn nhỏ hơn con cái ta
      Cũng chết
      Những anh em mẹ già còn yếu hơn mẹ già ta
      Cũng chết
      Những anh em đáng sống một ngàn lần hơn ta
      Đã chết
      Đang chết
      Và còn chết
      Hãy tha thứ cho ta.

      (8-1967)

      Áo Lụa Hà Đông

      Tác giả: Nguyên Sa

      Thêm vào danh sách bài thơ yêu thích

      Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
      bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
      anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
      thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

      anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
      mà mua thu dài lắm ở chung quanh
      linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
      bay vội vã vào trong hồn mở cửa

      gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
      gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
      thơ học trò anh chất lại thành non
      và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

      em không nói đã nghe từng gia điệu
      em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
      anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
      với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

      em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
      trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
      nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
      để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

      để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
      giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
      em đi rồi, sám hối chạy trên môi
      những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

      em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
      giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
      anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
      giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

      Cần thiết

      Tác giả: Nguyên Sa
      February9

      Không có anh lấy ai đưa em đi học về?
      Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học?
      Ai lau mắt cho em ngồi khóc?
      Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa?
      Những lúc em cười trong đêm khuya,
      Lấy ai nhìn những đường răng em trắng?
      Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
      Lúc sương mù ai thở để sương tan
      Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
      Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc…
      Không có anh nhỡ một mai em khóc
      Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
      Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
      Không có anh thì ai ve vuốt?
      Không có anh lấy ai cười trong mắt
      Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
      Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
      Nghe đường máu run từng cành lộc biếc?
      Không có anh nhỡ ngày mai em chết
      Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
      Sao tay gầy sao đôi mắt héo hon
      Anh sẽ phải cúi đầu đi vào địa ngục…

       

      Tuổi mười ba

      Tác giả: Nguyên Sa

      Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng?
      Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
      Trời nắng ngọt ngào… tôi ở lại đây
      Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng.

      Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
      Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
      Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ…
      Tôi phải dỗ như là… tôi đã nhớn.

      Tôi phải đợi như là tôi đã hẹn
      Phải thẹn thò như sắp cưới hay vừa yêu
      Phải nói vơ vào rất vội: người yêu
      Nếu ai có hỏi thầm: ai thế ?
      Tôi nói lâu rồi.. nhưng ngập ngừng khe khẽ
      Để giận hờn chim bướm chả giùm tôi
      Nhưng rồi lòng an ủi “nắng chưa phai…”
      Tình chưa cũ bởi vì tình chưa mới….”

      Má vẫn đỏ, đỏ một màu con gái
      Với những lời hiền dịu nhưng chua ngoa
      Lòng vẫn ngỡ ngàng: tóc ướp bằng thơ
      Sao hương sắc lên mắt mình thi tứ?

      Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chia sẻ
      Đôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng
      Tôi biết nói gì? Cả trăm phút đều thiêng
      Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng
      Chân díu bước và mắt nhìn vương vướng
      Nàng đến gần tôi chỉ dám… quay đi
      Cả những giờ bên lớp học trường thi
      Tà áo khuất thì thầm “chưa phải lúc….”
      Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
      Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
      Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
      Tôi thay mực cho vừa màu áo tím
      Chả có gì…. sao lòng mình cũng thẹn
      Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ… hay là ai ?
      Trăm bức thư lót giấy kẻ dòng đôi
      Mà nét chữ còn run (dù rất nhẹ)
      Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể
      Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa?
      Nên đêm vui sao cũng chớm buồn thưa
      Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗi
      Rồi trách móc: trời không gần cho tay với
      Và cả nàng hư quá, sao mà kiêu
      Nên đến trăm lần: “Nhất định mình chưa yêu”
      Hôm nay nữa…. nhưng lòng mình sao lạ quá…

Từ khóa: ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: