Cây Gạo Trên Sân Ga
Cây Gạo Trên Sân Ga
Thấy bao cảnh chia ly sầu biệt
Cây gạo già bi thiết thở than
Vi vu đàn vọng chưá chan
Hay là đứt đoạn trần gian xa lià
Lời bèo bọt hoa rầu cỏ uá
Lần lượt thu ảo não đi qua
Có hai cô bé bên nhau
Cầm tay nức nở mái đầu non xanh
Đôi bóng nhỏ dưới cành cây gạo
Dưạ vào nhau dàn duạ chị ơi!
Đường về đèo dốc xa xôi
Giữ gìn sức khoẻ cho đời tươi vui
Rồi lại thấy một đôi nam nữ
Tiễn đưa nhau vào buổi chiều tà
Liêu xiêu bóng ngả trăng ngà
Miền quê heo hút sân ga tỉnh nghèo
Cũng có lúc bản Mèo sơn cước
Hai anh chàng dân tộc tiễn nhau
Người thì vẫy bạn từ xa
Kẻ bên cưả sổ thò đầu nhìn ra
Nghe ríu rít chim câu đôi lưá
Vợ tiễn chồng lần lưã đò ngang
Hồng nhan ân ái dở dang
Bến sông lầm lũi thay chàng lo toan
Thôi mình về đảm đang nuôi mẹ
Chị mở trầu anh lại thắt vào
Sụt sùi mắt ướt nghẹn ngào
Chinh nhân dạm nẻo bến đò chờ mong
Cây gạo thấy tình thương mẫu tử
Người mẹ già tiễn đưá con trai
Đường lên ải Bắc còn dài
Lưng còng bóng đổ tuyền đài xót xa…
Gần giáp tết từ đâu bỗng lại
Dáng bơ phờ thi sĩ khổ đau
Muối sương ướt đẫm mái đầu
Tâm hồn côi cút cũng là phân ly
Chao buồn quá lỳ kỳ thổn thức
Bao cuộc đời lỡ bước dở dang
Chia ly xum họp sang ngang
Cô đơn cây gạo bẽ bàng còn ai…?
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Bóng Người Trên Sân Ga
10.10.2012 Lu Hà
Nguyên tác:
Bóng Người Trên Sân Ga
Những cuộc chia lìa khởi từ đây
Cây đàn sum họp đứt tuôn dây
Những lời bèo bọt, thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tháng ngày
Có lần tôi thấy hai cô bé
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
– Đường về nhà chị chắc xa xôi
Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu
Hai chàng tôi thấy tiễn đưa nhau
Kẻ ở sân ga kẻ cuối tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu
Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn trầu anh thắt lại
– Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!
Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi một chốn xa
Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga
Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly
Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt
Buồn ở đâu hơn ở chốn này
Tôi đã từng chờ những chuyến xe
Đã từng đưa đón kẻ đi về
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly.
Nguyễn Bính
Nhận xét: Tôi rất thích thơ Nguyễn Bính và Hồ Dzech, tuy Hồ Dzech bị đảng treo bút, cuộc sống quá cực khổ nheo nhóc nên thơ ông không nhiều. Nhưng những bài thơ ông viết ra rất chan chưá ý tứ thâm sâu. Đặc biệt Nguyễn Bính có lối thơ tình tự kể chuyện rất hợp với tính nết khẩu khí cuả tôi, nên tôi hay đọc thơ ông và cảm tác mơ mộng thêm cho vui.
Tôi sinh ra ở một tỉnh miền núi, quả thực ngày đó cũng có cậy gạo ở góc rào bên sân ga. Bây giờ có lẽ họ chặt mất rồi?
Cô Gái Việt Nam Ơi!
Hỡi cô gái Việt Nam thơ mộng
Trót sinh ra vất vưởng não nề
Lớn lên lận đận thảm thê
Tình cô u uất ê chề canh thâu
Tôi biết lắm lòng cô chan chưá
Khi ở nhà yêu mẹ kính cha
Rồi mai cô lấy chồng xa
Một sương hai nắng dãi dầu tấm thân
Cô chẳng được ái ân trọn vẹn
Cả cuộc đời túng bấn sầu tư
Má hồng xuân tiết phôi pha
Ngày qua tháng lại bướm hoa lụi tàn
Bận tíu tít con đàn dắt díu
Nưả nụ cười líu ríu bống bang
Trách chi duyên phận dở dang
Nuối hoa tiếc ngọc bẽ bàng hoàng hôn
Tôi hồi tưởng tâm hồn thơ ấu
Tìm bóng cô một thuở xa xưa
Trở về làng cũ gió mưa
Đồng lầy nước ngập gốc dưà héo khô
Rau sam vẫn chân rào sau trước
Đàn gà con ngơ ngác ngẩn ngơ
Ao bèo luống cải bơ vơ
Sắt son cô vẫn đợi chờ mãi thôi
Xuân ý vị lau cười khóm miá
Lá thu vàng cổ độ trăng soi
Nhờ ai chăm sóc luá tươi
Miền quê heo hút bồi hồi sương rơi
Tôi muốn khắc muôn đời cảm tạ
Dấu vàng son cực khổ hy sinh
Bao cô gái Việt quê mình
Nụ cười tươi tắn chân tình nước non!
cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Cảm Xúc
10.10.2012 Lu Hà
Nguyên tác:
Cảm Xúc
Cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi,
Tôi biết tình cô u uất lắm,
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi.
Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa,
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha,
Khi cô vui thú, là khi đã
Bồng bế con thơ, đón tuổi già.
Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi,
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi.
Tôi đến đây tìm lại bóng cô,
Trở về đường cũ, hái mơ xưa,
Rau sam vẫn mọc chân rào trước,
Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ.
Dãi lúa cô trồng nay đã tươi,
Gió xuân ý nhị vít bông cười…
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa,
Trong một làng con, đã héo rồi!
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.
Hồ Dzech