TẠM BIỆT HUẾ! Thơ Hoàng Bích Hà

TẠM BIỆT HUẾ!

Em cũng giã từ xứ Huế nghe anh! 

Người ta không về, Huế mô còn ý nghĩa 

Bước đơn côi trên nẻo về phố nhỏ 

Bâng khuâng buồn man mác nhớ người xưa 

Anh nhớ không khi trời đổ cơn mưa 

Em cũng chỉ thấy từng hạt buồn rơi vỡ 

Trời hửng nắng cũng hanh vàng như mọi bữa 

Mà không vừa cho nỗi nhớ đem hong 

Thôi từ này em cũng chẳng trông mong 

Một người đi miệt mài và xa ngái 

Trả lại anh Trường Tiền sáu vài cong duyên dáng 

Cả những con đường ngày tháng đã từng qua

Em một mình gánh hết những phôi pha 

Và cõi nhớ để rời xa xứ Huế 

Em không thể một mình ôm dĩ vãng 

Ngày mỗi ngày kỷ niệm đến vây quanh 

Trách ai chừ? Trách con tạo đành hanh 

Xui gặp gỡ song hành rồi ly biệt 

Yêu tha thiết cũng đành về đôi ngả 

Thương tình mình như chiếc lá thu phai! 

Tân Sơn Nhất, ngày 3/6/2019 

Bích Hà


NHỚ HUẾ! 

Sống ở Huế cũng thấy lòng nhớ Huế 

Huống chi người xa vạn dặm sơn khê

Gót lãng du chưa có dịp trở về 

Chốn phong trần…vẫn mưu sinh mải miết 

Huế vì sao cứ để lại nhiều tha thiết?

Ai ở, ai đi… cũng thương lạ rứa tề

Có chi mô nà… Huế cũng rứa mà thôi!

Những phố phường, vườn cây…nơi mô mà chẳng có?

Hay tại vì Hoàng Cung mấy trăm năm trầm mặc

Dáng vẻ ôm nhiều mưa nắng của thời gian

Lớp rêu phong cất dấu những thăng trầm

Để lưu giữ chốn kinh kỳ một thuở

Huế- Một trời thương cho kẻ đi, người ở

Nắng hạ về gay gắt những chói chang

Mưa dầm dề…mùa đông lạnh căm căm

Và bão lũ năm đôi lần…ghé đến

Rứa mà rồi, cứ thương và cứ mến

Đến rồi đi, đau đáu những giọt buồn

Có nơi nào như Huế rứa không anh

Hay tại em nhiễm lá bùa của Huế? 

Sài Gòn, ngày 12/8/2020

Hoàng Thị Bích Hà 


XIN LỖI HUẾ GIÙM ANH!

Rất nhớ Huế nhưng anh không về được

Nợ tang bồng vay trả vẫn chưa xong

Những nhớ thương là không thể đếm đong

Nên cuộc sống- Huế đầy trong ký ức

Huế vẫn đợi mà người không về nữa

Một chiếc thuyền trên bến vắng người qua

Mây vẫn trôi hững hờ như vẫn vậy

Ráng chiều phai hoàng hôn đã rụng rồi

Bến Vân Lâu còn ai ngồi câu nữa

Câu Nam Bình thấp thoáng dáng người xưa

Đường Lê Lợi phượng vẫn rơi màu nhớ

Ai bên đường như đang đứng chờ ai

Trường Quốc Học trống tan trường đã điểm

Bước chân xưa gõ xuống những nhịp buồn

Thôi xin Huế hãy quên người năm cũ

Đợi chờ chi hết thảy đã xa rồi

Huế cũng đừng giận hờn người tri kỷ

Dẫu là xa nhưng không hờ hững với Huế mô

Trong tâm khảm chút tình xưa hóa đá

Xây đền đài khắc chạm những vần thơ.

Sài Gòn ngày 8/5/2021

Hoàng Thị Bích Ha

Bình luận về bài viết này