CHIỀU QUẢNG TRỊ NHỚ ANH – Hoàng Thị Bích Hà
CHIỀU QUẢNG TRỊ NHỚ ANH
Em đang đứng trên đất trời Quảng Trị
Lòng nhớ anh da diết đến cồn cào
Có phải nơi đây địa đầu giới tuyến
Anh đã từng in dấu bước hành quân
Gót giày anh qua những nẻo đường nào
Em muốn tìm dấu giày anh đã bước
Những nơi anh từng qua, nơi nào anh đã đến?
Để em tìm về dấu tích anh đi
Em ước mình trở thành một vầng mây
Che cho anh chiều hành quân nắng đổ
Em cũng muốn trở thành làn gió mát
Quấn quýt bên anh làm mát rượi làn da
Em tìm anh không biết ở nơi đâu
Hỏi gió hỏi mây, hỏi rừng cây, biển cả
Có ai biết người yêu tôi giờ đâu vậy?
Để một lần tay nắm lấy bàn tay
Đi bên nhau cùng ngắm những vì sao
Chờ trăng lên thảo vần thơ xướng họa
Anh nói với em rằng: anh yêu em nhiều lắm!
Vần thơ nào anh cũng viết cho em!
Và em sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian
Bởi đươc anh yêu và yêu anh nhiều đến thế!
Ngày 03/3/2018
Hoàng Thị Bích Hà
NGÀY LỄ TÌNH NHÂN
Ngày lễ tình nhân anh ở đâu?
Để cho con nước cũng thêm sầu
Sông Hương hờn dỗi làn mây tím
Dùng dằng ôm lấy những chờ mong
Ngày lễ tình nhân chẳng song đôi
Năm xưa ngày ấy của đôi mình
Tấm thiệp anh trao lồng tim ấy
Ngọt ngào hương vị sô cô la
Bây giờ tất cả dẫu vời xa
Dĩ vãng năm nao lại ùa về
Khắc khoải vì đâu mình chia biệt
Thôi đành tha thiết với thơ thôi!
Ngày 13/2/2022
Hoàng Thị Bích Hà
BUÔNG
Đặt dấu chấm không viết về anh nữa
Đem thu xưa gửi lại thuở bên người
Năm tháng ấy thuộc về miền quá vãng
Vé khứ hồi không hẹn chuyến tàu xưa
Thời gian qua nhanh như một cơn mưa
Thoắt đã chạm bên kia bờ huyễn mộng
Màu phong sương phủ lên đời lữ thứ
Vẫn xót lòng không cản được thời gian
Dẫu viết rằng ai cũng phải sang trang
Ghi dấu chấm cuối đoạn đường còn lại
Thanh xuân đó đã qua…mùa phai dấu
Cũng mong cầu cho xứ ấy bình yên
Những ngọt ngào một thuở của miền xưa
Đem cất giấu trong những bài thơ cũ
Ai đợi nhau lối về miền phủ đệ
Chẳng mộng gì khi trắng cuộc trùng lai
Mùa có về để tiếp nối phôi phai
Xin đừng nhắc tháng ngày mùa hạ cũ
Một dấu chấm xuống dòng đây người nhé
Mặc cho lòng…những ký ức chưa buông!
Hoàng Thị Bích Hà
VẪN VẸN NGUYÊN TÌNH TRONG CÁNH THƯ
Hôm nay, lục lại tờ thư cũ
Vẫn vẹn nguyên tình, trong cánh thư
Kỷ niệm thuở nào, vừa thức dậy
Viết lại đôi dòng, gửi cố nhân
Buổi ấy thương em…xuân vời vợi?
Đôi bờ giới tuyến, đã cách ngăn
Người ở bên Tần, xa xăm lắm!
Em … Sở bên này, cách đại dương
Anh nói với em: Nhớ thương nhiều!
Mỗi chiều đơn lẻ, bóng cô liêu
Lang thang xứ lạ, mơ ngày cũ
Em xót xa lòng …anh dấu yêu!
Nhớ những ngày xưa, chiều mưa đổ
Nép mình trong gọn, cánh tay anh
Anh sợ gió chiều, em cảm lạnh
Cởi áo khoác ngoài, để che em
Giờ viết vần thơ, chỉ riêng em
Thiết tha nồng thắm, mối duyên đầu
Năm tháng mùa đi, không phai nhạt
Vẫn vẹn nguyên tình, thuở xuân xanh
“
Em là lẽ sống” thật sao anh?”
“ Nguồn nhựa trong cây” dưỡng “lá cành”
Lời nói, răng mà thao thiết quá!
Làm sao không thổn thức, trong tim
Anh cũng…bầu trời của riêng em
Là vì sao, chiếu ở trong lòng
Cuộc sống tinh thần – là anh đó
Khung trời kỷ niệm, của ngày xanh
Cuộc sống thăng trầm, cùng dâu bể
Làm sao tránh khỏi, những đa đoan
Mỗi lúc gặp gập ghềnh, giông bão
Miền xưa dịu ngọt, nghĩ về anh
Thượng đế tặng em, giấc mộng lành
Một thời hoa mộng, thuở bên anh
Dẫu mối duyên tình, không trọn vẹn
Vẫn mãi trong thơ: Một Chuyện Tình.
Hoang Thi Bích Hà
Thơ rất tuyệt vời…