LẠI NÔ LỆ Thơ chu vương miện

LẠI NÔ LỆ

Thơ chu vương miện

“ mọi hình thái nô lệ đều khốn nạn , nhưng cái khốn nạn

nhất trong các cái khốn nạn là nô lệ tư tưởng , trích lời dẫn của giáo sư Lữ Hồ in nơi bìa sau cuốn Quốc Văn Dản Dị  xuất bản năm 1968 tại Sài Gòn “ .

trong quá trình lịch sử loài con ngừơi 

từ đầu + cổ + chí kim

từ đông qua tây

từ bắc xuống nam

đều bi đát thê thảm thê lương

nào là ngừơi Do Thái nô lệ cho người Ai Cập

nào ngừơi Việt 1000 năm bị lệ thuộc vào Trung Quốc

90 năm nô lệ Pháp

Rồi Châu Phi bị thực dân  Bồ,  Đào ,Đan Mạch ,Hoà Lan

Lấy dây thừng & dây kẽm gai

Chia đều đất đai sông núi ra

Làm ruộng vườn nông trại của mình

Rồi bắt dân Phi Châu làm nô lệ

Xích chân trói tay mang ra chợ bán

Như gia súc

Hoặc mang lên tàu buồm

Chở qua Châu Mỹ La Tinh bán cho đế quốc Anh

Làm nông nô trồng bông sợi

Chỉ có E’thophia miền Đông Phi là thoát

Và Bắc Phi “ Maroc Alge’ria Tuynidi là thuộc địa 

của Pháp

phần còn lại “ nam phụ lão ấu “

nô lệ tuốt

đến thời tổng thống Mỹ Lincoln

thì chế độ nô lệ được chấm dứt

NÔ LỆ TỰ NGUYỆN

Đó là ngừời ta

Sau 1975 ở Việt Nam

Thì chế độ XHCN toàn là gặp Khó Khăn Chung

 Nên tự nguyện nô lệ

Nào chính quyền bán phụ nữ sang Quảng Châu Loan 

Đài Loan  Nam Hàn

Làm “ thương nữ thương nam “

Làm vợ ngoại nhân già nua tàn tật

Nào đưa thanh niên qua Đông Âu, Nga 

Làm lao động khổ sai “ trả nợ chiến tranh “

Nào đưa phụ nữ qua Iran làm osin 

 Thôi thì đủ thứ là tàn độc dã man

Còn thiếu điều quỳ lậy tứ phương

Xin thực phẩm “ xin đồ ăn “ xin tiền

Ôi nô lệ là nô lệ

 

Cvm

 

THI 9 HÀO NGUYỄN BÍNH

Thơ Chu Vương Miện

Tên thật Nguyễn Trọng Bính “ 1918-1966 “

Xong 1 kiếp làm ngừơi ?

Xong nợ trần ai khoai củ

Y nhà văn 8 hào Nguyễn Tuân

Ban đêm say rượu tụt quần

Đái tứơi hạt sen trên vũng nước

Xong 

Nhìn mặt mình và ánh trăng nơi đó

Văng tục :” đời chó quá ? ”

Dòng đời nào cũng thế ? và thế thôi ?

Cũng “ cuốn theo chiều gió “

Cũng gió chiều nào che chiều ấy

Chữ nghĩa thủa bấy giờ

“ hàng hàng châu ngọc hàng hàng gấm thêu “

Dành hết cho villa thơ Tố Hữu

Đồng loạt khen phò mã tốt áo

O còn sót lại 1 chữ nào

Cho Quang Dũng Hoàng Cầm Nguyễn Bính Yên Thao

Trọn thế kỷ 20

Nguyễn Bính chỉ sau có mỗi một Tản Đà

Còn thiên hạ 

Nói thẳng “ dây “ thừng

Là Nguyễn Bính đứng trên đầu đái xuống

Sòng bài con đỏ con đen

Chiếu rựợu chén đục chén trong

Sòng đời có sơn ca hoạ mi

Có dòi và bọ hung

Sòng thơ văn cũng vậy ?

O thể cứ bổn cũ soạn lại

Bình mới rượu cũ

Toàn tuồng tích cũ

Diễn tới diễn lui

“ biết rồi khổ lắm nói mãi “

1 chiều tay dẫn chiếc xe đạp

Vai xắc cốt dừng chân bơ ruộng nhà

Đói quá làm bát cơm nguội

Vừa xong thì hộc máu tươi lăn ra chết ?

Trên hố vôi

Còn con heo đụng 6 ngừơi

Chưa kịp thịt

Đã thác ?

Thôi hoàn cảnh chừ

Tôi kẻ đi sau ngừơi miền Nam

“ Chúc mừng Huynh thoát “

 

THI ĐỒNG ẤM HIẾU

Gia thế cậu ấm Cửu 

Con quan án sát Nguyễn Danh Kế

Thông làu Bách Gia Chư Tử  “ tuất “

Tứ Thư Ngũ Kinh “ Tương “

2 lần thi Hương trường Nam

Đều vỏ chuối “ chấm dứt vào năm 1912

Bước qua Tây học

O qua trừơng lớp tự học

Tài ba chót vót o thua  thằng Tây ma rốc

Trí tuệ thông mẫn tự mãn tự cuồng

O điên 1 ly ông cụ nào ?

Danh nhân tài tử tài 3 đất Hà Thành

Gặp mặt cụ 1 lần là cạch tới già

Không dám gặp lần thứ 2

Sợ quá

Người bạn già cận kề với cụ là “ lão Ngô “

Tức học giả Ngô Tất Tố

Ngoài lão Ngô cụ o tiếp ai ?

O tri âm tri dương với ai

Hiêu hiêu tự đắc thiên hạ đệ nhất nhân

Thường thì quần áo bà 3 trắng

Đầu húi cao để trần

Chân thấp chân cao mang guốc mộc

Thường xỉn miệng lúc nào cũng hơi rượu

Mắt nhìn lên hay bị vấp ngã xuống lòng đường

2 túi áo ba 2 túi quần

Thừơng là để hạt dẻ rang

Hay đậu lạc rang “ phá xa “

Vừa đi vừa nhai vừa ăn

Nách thường cặp hũ Ngũ Gia Bì

Lâu lâu tu 1 hớp cho đã nghiền

Coi trời bằng cái vung nồi đất

“ Giai thoại văn chương “

Có 1 nhà văn khổ như chó

Giữa đường gặp cụ bèn chắp 2 tay 

Lậy cụ 4 lậy và thưa :” lậy thi sĩ ạ “

Nghe xong cụ đỏ mặt giận và quay đi

Nhà văn chó bèn đi sang phía trước mặt cụ

Khoanh tay thưa lần nữa :” Lậy Thi 10 hào & Đồng ạ “

Cụ cừơi hoan hỉ :” có thế chứ ? 

Thế là 1 già 1 trẻ

Cầm tay nhau ngồi ngay xuống viả hè

Chén chú chén anh 

Vừa nhai đậu lạc vừa hạt dẻ

Hũ Ngũ Gia Bì chia nhau lúc nào hết 

o biết ?

 

NHÀ ĐẠI VDĂNG QUÁ

Chương Dân

Đưa lên bàn cân danh ngang cụ Tản

Tài thì nhiều hơn

Cùng thời cùng tuổi

2 lão kỳ phùng địch thủ “ vô địch thế giới “

Tài danh chỉ còn thua có cọp vằn 

Cụ Tản thuộc vào loại “ Tài Páo “

Là lúc nào cũng to và có ăn ngon

Còn cụ Chương Dân thuộc loại “ Tài Xiểu “

Là khi ăn thì ăn quá lớn

Mà khi thua thì lăn đùng bổ ngửa

Xỉu luôn ?

Lão Tản chầu trời trước 16 năm

Bao nhiêu cái hay cái tuyệt nhận cả

Lão Chương Dân chỉ sau 16 năm 

Bao nhiêu công lao theo nứớc xuôi dòng

Cuốn theo cả rong bèo lòng tong

Sạch như chùi đít ?

Ôi kẻ đi tiền phong “ thơ mới “

Nhà bỉnh bút số 1

Năm 1957 sống o ra sống

Mà thác o ra thác

Chỉ còn duyềnh

Đám ma dưới mưa phùn chỉ có

1 người cháu gái gọi bằng cậu và 2 đứa con nhỏ

Đi theo

2 bên đường o có ai ? 

 

Chu vương miện

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: