CHÙM THƠ TIỄN CON ĐI – PHẠM NGỌC THÁI

CHÙM THƠ TIỄN CON ĐI – PHẠM NGỌC THÁI

Phạm Ngọc Bảo.jpg

Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 – 22.7.2019)

TIỄN CON

Con đi ! Nhớ giữ gìn. Ta sang trang đời khác

Thế giới ấy đẹp hơn, cha còn chút việc vẫn dở dang

Hãy mang theo Hà Nội vào tim !

Cha gửi lời thăm Bà Quan Âm và các thánh…

Năm tháng sống với mẹ, cha… trở thành kỷ niệm

Ai rồi cũng đi ! Kẻ xuống âm phủ, người lên tiên

Cha, mẹ dưới trần sẽ cầu nguyện cho con

Nói với Đức Như Lai, cha nhớ ông nhiều lắm !

Hồn thi nhân cha lãng đãng trôi, với bầu trời xanh vắng

Không có bóng con…  day dứt ngày, đêm…

Cha không viết thơ tình nữa, đâu con !

Thơ con xong rồi, cha viết sang tiểu thuyết

Nhớ những lúc, con lo cho cha chiếc máy tính làm văn học

Giờ ? Cha đành nhờ người khác sửa thay con

Công việc bộn bề… lòng già vẫn héo hon…

Nỗi nhớ thương có phút nào nguôi được ?

Thỉnh thoảng cưỡi gió mây… về thăm mẹ, cha một lúc

Rồi con đi ! Cha chẳng giữ con lâu

Khi nhớ nhà… lấy đàn ra gẩy giữa đêm thâu…

Ở hạ giới cha nghe, biết tiếng đàn con vọng đến

Nam mô a di đà Phật ! Con trai yêu mến

Theo áng thơ cha… mà bay khắp trần ai…

Không chỉ đất Nam, sang cả trời Tây

Hỡi nhân thế ! Con tôi, cháu thiêng lắm đó !

Gặp Chúa Jê Su ? Xin cho cha cây thánh giá

Nhớ đừng quên tới Tòa thánh Va Ti Căng

Chúa trời sẽ phù hộ cho con

Người cũng phúc, hiền… như Đức Như Lai, con ạ !

Cha viết những dòng thơ từ quê hương, nơi mẹ con sinh nở

Chốn chôn rau, cắt rốn… của con

Hà Nội mùa này sắp bước vào đông

Thôi con nhé ! Chẳng qua con chỉ ngủ quên, không thức…

14.8.2019

 

THÔI, VUI LÊN ! ĐỂ CON ĐI

Con cũng đi rồi ! Không trở lại

Thơ cha khóc tiễn con, đã “độc” nhất cổ kim

Rồi mai ngày hậu thế lưu truyền

Danh con sẽ vang lừng qua vạn kiếp

Thì con nhé ! Cha tạm dừng, không viết

Dù những dòng nước mắt vẫn trào ra

Để con đi cho thanh thoát, cõi trời xa

Con sẽ sống như một thiên cổ tích

Một trang huyền thoại giữa nhân gian

Với giống nòi và non sông nước Việt !

Thôi, con ạ ! Đời người ta: sống, chết

Chẳng qua cũng giấc ảo mà thôi ?

Hôm nay còn, mai sẽ xuôi tay

Như trời đất: ngày, đêm… thay kiếp vậy !

Con thoát xác mà tiếng tăm lừng lẫy

Giữa thiên hà rực cháy, ánh sao băng

Để trên đời phải tiếc mãi, vì con

Thì đâu phải là con đã chết !?

Chỉ người sống phải buồn đau, hết kiếp

Còn con cánh hạc bay đi…

Vậy cha vui với con nhé ! Nam mô

Cha con mình sẽ cùng bay như tiên thánh

Rồi mai đây, trên bầu trời xanh cuộc sống

Đời ngân nga mãi về ta

Cha đã hoàn thành một bản trường ca

Đưa con vào bất tử !

Ôi, Hà Nội ! Hôm nay sao đẹp dữ

Con tôi nó đang cười tôi đó, thế gian ơi

Ngẫm cho cùng, được thế ! Đáng cuộc đời

Thì thôi nhé ! Đi đi, vào viễn xứ…

26.9.2019

PHẠM NGỌC THÁI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: