Phương Xa Thơ Vũ Hoàng Chương

Phương Xa

Nhổ neo rồi thuyền ơi! Xin mặc sóng,
Xô về đông hay giạt tới phương đoài,
Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng,
Lòng cô đơn cay đắng họa dần vơi.

Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bẩy đứa,
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh,
Bể vô tận sá gì phương hướng nữa,
Thuyền ơi thuyền! Theo gió hãy lênh đênh.

Lũ chúng ta, đầu thai lầm thế kỉ,
Một đôi người u uất nỗi chơ vơ,
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị,
Thuyền ơi thuyền! Xin ghé bến hoang sơ.

Men đã ngấm bọn ta chờ nắng tắt,
Treo buồm cao cùng hát tiếng hò khoan.
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt,
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy cho ngoan.

Comments
One Response to “Phương Xa Thơ Vũ Hoàng Chương”
  1. Lu Hà nói:

    Chập Chờn Vì Sao
    chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Phương Xa

    Nhổ neo theo sóng ra khơi
    Thuyền ta lạc hướng chơi vơi cuối trời
    Về Đông hay giạt phương Đoài
    Nỗi lòng cay đắng tả tơi rã rời

    Cô đơn dăm bảy lạc loài
    Quê hương ruồng bỏ giống nòi coi khinh
    Thuyền tình bể ái lênh đênh
    Mênh mông vô tận dập dềnh hư vô

    Sá chi thế kỷ lu mờ
    Đầu thai nhầm lối chơ vơ đợi chờ
    Thuyền đừng ghé bến hoang sơ
    Không dung kiêu bạc mịt mù tương lai

    Men đời ngây ngất trần ai
    Hắt hiu buồm rách canh dài lệ chan
    Thuyền ơi theo gió hãy ngoan
    Phương xa lạc lõng chập chờn vì sao…

    31.3.2012 Lu Hà

    Đắm Chìm Biển Máu

    Neo đã nhổ thuyền xa rời bến
    Dẫu cho dù lận đận bốn phương
    Mặc cho sóng đánh thê lương
    Cô đơn cay đắng vấn vương u hoài

    Lũ chúng ta lạc loài lê bước
    Lỡ sa cơ thảm khốc trần gian
    Giang sơn tổ quốc bần hàn
    Đắm chìm biển máu rũ thân nát dầm

    Còn tức tưởi sinh nhầm thời đại
    Hỡi thiên tài vợi ước mơ
    Ngược xuôi tất bật bơ phờ
    Bát cơm manh áo bên bờ đại dương

    Hồn đắm đuối một phường bạc nhược
    Thuyền ơi thuyền! nuối mộng chiêm bao
    Giong buồm cất tiếng reo hò
    Đất lành chim đậu mịt mờ trầm luân

    Hãy tỉnh dậy trừ gian diệt bạo
    Mảnh trăng tàn lẽo đẽo bám theo
    Heo may đứng nưả lưng đèo
    Tương lai vô định đói nghèo khổ đau

    Một dân tộc sinh ra là khổ
    Thương giống nòi lệ đổ mưa chan
    Một đàn gà vịt ngỗng ngan
    Cánh đồng hoang dã ngút ngàn máu tươi…

    cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Phương Xa
    23.10.2012 Lu Hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: