RỒI CŨNG HẾT – chu vương miện

 

RỒI CŨNG HẾT

chu vương miện

ngày cũng hết và tuần cũng hết

tháng cũng tàn và năm cũng qua

chả ai quan tâm thời với tíêt

mói hôm qua hôm nay đã già ?

hồi trước là 1 bãi tha ma

bây giờ là cả 1 vườn hoa

hoa tươi đủ mầu thêm đủ sắc

ngườu thôi đủ cả Tàu Chà Và

người thì thả tóc người quấn khăn

người thời đội mũ kẻ đầu trần

rừng hoa hoa người thôi đủ thứ

kẻ thì mặc váy kẻ chơi quần

kẻ đứng kẻ ngồi và kẻ đi

loanh quanh chả biêt làm thứ gì ?

hoa tươi phô sắc hương nao nức

hinh như trời cũng sắp xuân về ?

trận gió vu vơ thổi cái vèo

lá vàng luống cưống vội rơi theo

hết là thu điếu rồi thu đóm

con chó vẩn vơ ngủ gốc đào ?

giữa thu rộn rã lá vàng rơi

ngán ngẫm ngồi coi cái cõi đời

bằng cấp xếp vào nơi bồ lúa

phủ huyện giờ đây lại giống bồi

hia mão hao hao phường hát bội

râu ria lộn xộn buổi giao thời

võng lọng để chờ khiêng xác chết

cống nghè giống 1 đống đồ chơi

hết xương rồi lại đến cả da

tơ văn say khướt cụ Tản Đà

quanh đi quẩn lại dăm hũ rượu

đậu phụng luộc ồ lại cả pha xa

 

 

RỪNG XƯA XƯA

chu vương miện

*

 

rồi có bữa ghé về nơi rừng lá

mường máng mờ lã chã giọt mưa rơi

dăm vệt khói nháng lên từ vết đá

gió bao chiều mà rừng rách tả tơi

 

rồi có lúc nửa khuya tìm hỏi lại

người có còn chiêm nghiệm mối tình si

bao bụi phủ miên man hàng dứa dại

đâu có ngờ gang tấc đã phân ly

 

rồi có lúc ngoài vòng cương tỏa

còn có ai ? sửng sốt buổi ta về

cầu gió lộng còn nhớ chăng lời hứa

nước lầm lầm rờn rợn 1 đam mê

 

rồi có lúc thâm sâu chờ tiếng gọi

mấy chục năm phụng vẫn đợi hoàng

tấc lòng cũ còn lập lòe nhang khói

chả lẽ mình quấn mãi giải khăn tang

 

rồi có lúc còn đăm chiêu đứng ngó

người bây giờ có chắc cố nhân xưa ?

lòng đã úa khuôn mặt càng váng vất

và bỗng đâu văng vẳng pháo giao thừa

SINH TU

chu vương miện

 

*

cây từ đất trồi lên

sinh hoa kết trái

sống 1 ít năm sống 1 ít mùa

có cây còn có cây mất

cây chết trồng cây khác

cứ thế mãi mãi

cứ thế quanh năm

cứ qua rằm rồi ngày mùng 1

tháng đầu tháng cuối

qua 1 năm

cây thêm tuỏi

đất càng ngày càng cỗi

cây càng ngày càng già

ngươì càng ngày càng chất chờng tuổi

 

 

buôỉ sáng chim bay đổ thập phương

buổi tới chim về lại tháp chuông

bao nhiêu giọt nước trên đỉnh nuí

đều đổ về đại dương

có chi đâu mà quản

có chi đâu mà duyên

trang kinh vốn chữ Phạn

vô niệm vốn bình yên

 

 

con cò trắng di tới di lui

để mở ruồi

có cánh bị cắt cụt

ngày ngày còn caí mỏ

luôn đứng chầu rìa không ngôì

 

 

chả hỏi trăng bao nhiêu tuổi

cũng chả hỏi cụ Tản Đà bao nhiêu tuổi

cũng chả hỏi cụ bà Hồ Xuân Hương

bao nhiêu tuổi

và tuyệt nhiên không nên hỏi em làm gì ?

vì em đi  mĩ viện sửa liên miên

lột da độn cằm bơm vú bơm mông

nhưng khi cươì miệng có vết nhăn

thiên hạ không sao ?

nhưng em thiệt phiền

 

chu vương miện

 

TA VỚI NGƯỜI

chu vương miện

*

 

người về 1 chân giầy chân dép

ta mừng hết lớn ở trong lều

8 năm ta hát bài vân cẩu

tre rừng người vác nặng lêu bêu

 

nơi đó là khổ sai biệt xứ

người không ra ngợm ngợm ra người

đêm đêm ngủ gật trong lều lán

đập ống lồ ô dỗ giấc nguôi

 

ta cũng không nhà nương lều cỏ

trăng thanh gió mát chồn non đoài ?

đêm tiếng gà rừng kêu động ổ

sáng mù vượn hú vọng bên tai

 

người chả chinh phu mà đi thú

ta chưa chinh phụ vọng hỏa đài ?

lửa bốc bao năm chưa tỏa lại

cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

 

ta cũng chả chờ người phục phản

nơi này lu mãi ánh trăng chơi ?

người về bên nách cây nạng gỗ

vừa vặn cho nhau 1 tiếng cười ?

 

THIÊN LÍ MÃ

chu vương miện

mưa qua mau

thiên lí mã phi quá mau

thầm hỏi ? về nơi đâu ?

núi vẫn núi đá

sông thường nước ròng

chả lẽ sống ? để tiếc thương ?

sông cạn đá mòn

tội nghiệp nàng Tô Thị

hóa đá đầu non

ngày trước yêu nhau

bây giờ xa nhau

ồ có gì đâu ?

hoa sim trên đồi sim

nhớ quá cũng chỉ biết làm thơ ?

muôn năm chờ

sinh ra lớn lên

lấy vợ đẻ con

nước chẩy đa mòn ?

tháng thiếu thiếu 2 ngày

năm nhuần dư 1 tháng

thiếu mưa hạn hán

hạt mưa sa

hạt mưa rào

hạt nào rơi xuống giếng ?

hạt nào xuống ao ?

48 năm gặp lại

đi đoong thời con gái

bà già thời hiện đại

1 bầy khỉ

đảo Bạch Long Vỹ

qua cầu khỉ

con chuồn chuồn ngô

bay quanh hồ

hiểu đủ nghĩa tự do

con khiếu ở trong lồng

con mèo đi tự do ?

2 con đều nô lệ

 

THƠ TAM CÚ

chu vương miện

núi cao cao

lũng thấp thấp

mây bay bay

núi 1 chỗ

vũng 1 nơi

mây bay hoài ?

giòng nước cạn

trời vô biên

người hữu hạn

đôi thiên nga

bơi trên hồ

lá vàng rụng

giữa mùa thu

trời sương mù

se se lạnh

ngày mười tư

rừng vào thu

toàn lá vàng

toàn lá đỏ

sớm sương mù

trưa nắng nhạt

bầy quạ rừng

kêu quàng quạc

1 lúc sau

rồi bay mất ?

trời hạn hán

gặp cơn mưa

giữa mùa thu

toàn lá rụng

toàn lá phong

trên lề đường

dưới lòng đường

màu vàng đỏ

mầu vàng rơm

 

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: