Tâm Sự Với Ngọc Lan Ý Nghĩa Của Việc Làm Thơ – Lu Hà

Tâm Sự Với Ngọc Lan Ý Nghĩa Của Việc Làm Thơ

Hôm nay vô tình đọc trên mạng facenbook thấy Ngọc Lan làm một bài thơ tình bằng thể lục bát hay quá. Cảm xúc của tôi trào dâng và tâm hồn tôi sảng khoái miên man trên biển cả đại dương thơ phú và muốn nhân dịp này muốn tâm sự với Ngọc Lan về ý nghĩa của việc làm thơ. Tại sao ta cần phải làm thơ?

Trích dẫn:

Đã Có Một Thời

 

Anh ơi đã có một thời

Yêu anh quay quắt đất trời ngả nghiêng

Tình ta sao mãi ưu phiền

Cứ hờn cứ giận tựa miền đất hoang

 

Thu qua đông lạnh lỡ làng

Em buồn em tủi ngỡ ngàng xót xa

Quay lưng bỏ mặc người ta

Để em gối lạnh lệ nhòa trong đêm

 

Bây giờ anh nói nhớ em

Lời yêu tha thiết êm đềm đắm say

Lúc xưa ai nỡ buông tay

Tình như đã nguội tháng ngày dần phai

 

Lan Ngọc 28.2.2014

-Lu Hà: Hay, thơ hay lắm. Tả tâm trạng sầu muộn oán trách rất lâm ly.

-Ngọc Lan: Được anh Lu Hà khen em thấy vui lắm ạ ! Có điều em vẫn chưa làm được thể thơ song thất lục bát !

-Lu Hà: Thì Ngọc Lan hãy học theo anh Lu Hà nhé. Giống như cô thi sĩ Thi Nguyên ngày xưa vào khoảng năm 2011 hay 2012 cũng háo hức xướng họa song thất lục bát với Lu Hà mà trở nên thành thạo đó.

 

Rất tiếc Thi Nguyên không hiểu tấm lòng trân trọng ưu ái của anh dành cho cô ấy. Cô ta bỗng dưng nghe theo thiên hạ mà bài xích anh, tuy rằng trong thâm tâm nghĩ vậy là tốt cho anh, tình cảm huynh muội tự trở nên nguội lạnh, lâu lắm không thấy xuất hiện trên trang facebook nữa. Cái anh thơ phú này phải có bạn tri âm tri kỷ một nam một nữ là tốt nhất, mới tạo hưng phấn được.

 

Cách thức, công thức, thủ pháp làm thơ song thất lục bát thì Ngọc Lan tự học trên google thôi. Làm cái gì cũng phải có ý chí học hỏi, niềm say mê đam mê trí tuệ suy tư vô tư hào phóng sảng khoái em ạ . Không thể hư danh háo danh như nhiều thi sĩ bần cố nông chỉ chăm chăm làm thơ tự do, chẳng chịu học hành mò mẫm nghiền ngẫm gì cả, cứ viết đại lên cho có phần, rồi thuê muớn nguời khác viết bài ca tụng, bình luận thơ mình hay đăng loạn trên báo văn học thời trang gì đó ở Việt Nam. Thỉnh thoảng anh cũng thấy đăng tải đâu đó, cũng ngó qua cái tít đọc vài câu chữ ghi hàng đầu và mặc xác họ, anh không đọc, vì chả có ấn tượng cảm xúc gì cả với những câu chữ thậm xưng quá đáng: Đỉnh cao, chấn động giác linh, rung chuyển văn đàn, quái nhân quái kiệt thế kỷ v. v…. Nhưng khi đọc vài câu thì toàn xu hào cải bắp, ý tứ lộn xộn, và gần như tối nghĩa tắc tỵ. Nguời bình thơ và cả người làm thơ trình độ kém rườm rà trích dẫn linh tinh.

 

Đằng nào cũng bỏ công sức ra làm thơ, cố gắng làm thơ có vần điệu và đọc nhiều thơ các bậc đàn anh đi trước như Tản Đà, Nguyễn Bính v. v…Làm thơ là cách tốt nhất giải toả tâm lý yêu thương, buồn chán, uốt hận, ngán ngẩm bi ai. Luôn nghĩ mình làm cho mình đọc, sau đó nhẩn nha tung lên mạng cho mọi người coi cho vui. Còn trong đầu chỉ chăm chăm làm một bài thơ để thiên thu bất hủ, cho mọi nguời thán phục mình làm thơ hay thì tốt nhất đừng làm thơ nữa mà chăm chỉ làm ăn có nhiều tiền là vui, rảnh rỗi thì đọc thơ thiên hạ. Cái động cơ hám danh hám lợi, cốt cho mọi người khen vui lòng là tối kỵ của tâm hồn thơ đó. Hãy làm thơ cho chính mình đọc trước tiên. Dù cho ai đó không vừa lòng lên án thóa mạ mình thì tự kẻ đó tự hạ thấp nhân cách phẩm giá của y.

 

Anh viết rõ ra như vậy để cô em gái biết mà cẩn trọng. Anh không viết thì còn ai viết cho em đây? Anh không thể chỉ khen suông mà không viết ra vài lời ân cần cho em biết hướng mà tự lần ra đường đi lối lại. Cái chính là nỗ lực bản thân. Em đã có khiếu làm thơ thì cố mà phát huy lên.

 

Anh hàng ngày luôn nghĩ nguồn cảm hứng vốn liếng của mình sẽ mai một dần đi nên thỉnh thoảng anh vẫn đọc lại thơ sư tổ lục bát Nguyễn Du, và sư tổ song thất lục bát Nguyễn Gia Thiều. Còn cỡ Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v. v… đọc lại thường xuyên để học hỏi em ạ. Chúc cô em gái nhiều sáng tác mới để anh đọc và cảm hứng thơ cho cả chính anh.

 

Tình Xưa Còn Nhớ

cảm xúc khi đọc thơ Ngọc Lan: Đã Có Một Thời

 

Ngày xưa đó một thời xa lắm

Em yêu anh môi thắm dạt dào

Bướm ong dìu dặt xôn xao

Vườn rau ao cá má đào hoa xinh

 

Cơn gió chướng chúng mình xa cách

Mùa đông tàn tí tách hạt mưa

Xót xa tủi hận hay chưa

Phòng không lạnh lẽo lưa thưa gió lùa

 

Thuyền dời bến mấy mùa trăng lẻ

Giọt lệ nhòa tê tái lòng em

Hoàng hôn vội vã buông rèm

Bâng khuâng hồ điệp nư thèm làn da

 

Chợt tỉnh mộng gốc đa trách Cuội

Thương chị Hằng đắm đuối mãi thôi

Bổng nhiên từ chốn xa xôi

Thư ai gửi tới bồi hồi vẩn vơ

 

Đời cát bụi bơ phờ mệt mỏi

Nhớ nhung hoài nhức nhối tim can

Xót xa nuối tiếc vô vàn

Mênh mông dặm thẳm ngon ngàn biển khơi

 

Hoa héo úa tả tơi hương sắc

Giận hờn chi gieo rắc ưu phiền

Buồn sao phận liễu sầu miên

Kiếp này lá rụng lạc miền hoang vu!

 

28.2.2015 Lu Hà

Ngọc Lan, em phải tự biết phân loại nhanh, cái gì đáng đọc thì đọc. Cái gì thấy không đáng thì dứt khoát không đọc để tiết kiệm thời gian. Vì thời gian và tuổi đời có hạn không cho phép em đọc tất cả, biết tất cả. Không nên quá tham lam ôm đồm kiến thức, thựợng vàng hạ cám xài tất. Em còn công ăn việc làm mưu sinh cuộc sống bề bộn.

 

Thơ lục bát của em hay lắm, giọng thơ con gái sầu tư mà sâu lắng. Em cũng làm thơ 8 chữ là thể thơ mới do các thi sĩ thời tiền chiến nghĩ ra cải biên từ thơ Pháp kết hợp với thơ đường Việt Nam theo nguyên tắc đổi thanh dễ làm. Mai Hoài Thu cũng có sở truờng về loại thơ này. Còn 7 chữ anh cũng thấy em làm v. v… Bây giờ chỉ còn là song thất lục bát nữa thôi. Thể thơ này khó là bởi vần trắc ở hai câu đầu, còn hai câu sau thì lục bát bình thuờng như ta vẫn làm. Chọn câu chữ cho khéo bởi cái vần trắc này, em phải tự rèn luyện. Nguời Đức có câu: Übung macht den Meister. Người Việt thì: Có công mài sắt, có ngày nên kim hay văn ôn võ luyện mới hy vọng thảnh giai nhân cao thủ được.

 

Anh viết ra đây để em hưởng dụng suy tư của anh dành cho riêng em. Nếu có ai là kẻ vô duyên cha ky chú kiết, vớ vẩn dở ngô dở ngọng kiểu Chí Phèo thị Nở nhảy vào đọc ké viết bậy thì em xóa toẹt nó đi nhé. Cám ơn em!

-Ngọc Lan: Cảm ơn tâm ý của anh Hà Lu , em cũng mong có thời gian để luyện thơ cùng anh ! Hiện tại em bận quá ! Khi nào em tìm được công việc nhàn hơn anh nhé !

-Lu Hà: Anh viết rất nhiều bài bày tỏ tâm trạng lý do làm thơ của anh. Là thú vui tinh thần cũng là cách giải tỏa tâm linh của chính anh với cõi người ta. Anh tìm lại một vài bài đại ý như vậy cho em xem qua để mà tra cứu và tự rèn luyện. Chúc em nhiều thành công  trong lĩnh vực nghệ thuật sáng tạo tinh th ần.

 

 

 

Hồn Tôi

 

Đã có ai hay tớ với hồn

Yêu nhau từ thuở trứng còn non

Ngày xa xưa ấy hồn thăm tớ

Trần thế còn run biển sóng cồn

 

Ra đời có tớ với hồn thơ

Lâu quá quên rồi phút ngẩn ngơ

Hốt hoảng hồn thơ là tiếng khóc

Cho đời thơ tớ cứ bơ vơ

 

Tớ yêu tớ ghét cũng làm thơ

Nên tớ với hồn vẫn mộng mơ

Văn bút phaỉ đâu là nghiệp sống

Mà sao hồn cứ bắt làm thơ?

 

Có thú gì đâu một kiếp người

Quanh năm suốt tháng chỉ ăn chơi

Giàu sang phú quý đầy ham muốn

Kèn cựa bon chen kẻ nịnh đời

 

Hồn mách bảo rằng thơ mới vui

Lao tâm khổ trí để làm chi?

Đời người ai cũng già nua cả

Một cỗ ván thiên sẽ khép thôi…

 

Xuống hố chẳng ai mang được gì?

Âm ty địa ngục lệ còn trôi

Có tiền có của dư thừa thãi

Quỷ xứ ma vương chẳng xót ai?

 

Làm thơ đời tớ thấy chứa chan

Trí tưởng mênh mông chẳng lụi tàn

Cằn cỗi chai lỳ không có chỗ

Tâm hồn phơi phới với nhân gian

 

Thơ tớ làm ra như mấy ai?

Khen chê tớ cũng chẳng lo gì

Thơ làm cho những ai như tớ

Yêu ghét thương đời có thế thôi

 

Bạn thơ chi thiếu khách làng chơi

Dong ruổi muôn phương để đẹp đời

Con chuột dẫn đường trên thảm cỏ

Thông tin thế kỷ khắp muôn nơi

 

Hôm qua hồn tớ đến Hoa Kỳ

Giờ laị lang thang ở xứ này

Sóng nước mênh mông châu đảo lớn

Úc Châu biển cả lại vơi đầy

 

Người ta bảo tớ có tâm hồn

Tớ viết ra đây để hỏi hồn

Đã có khi nào hồn chán tớ

Cho thơ tớ thiếu, thiếu linh hồn?

 

Hồn cười cái mặt ghét mà yêu

Lẩn thẩn hỏi chi chỉ buồn nhiều

Có ai yêu tớ như hồn nhỉ

Hồn luôn trong tớ, tớ càng yêu

 

Cầu sao cho tớ được hồn nhiên

Tớ có vô tư hồn mới yên

Ngộ nhỡ chẳng may đời vấn nạn

Đời buồn hồn tớ sẽ sầu miên

 

Hồn buồn thơ tớ lại chơi vơi

Chỉ viết bao nhiêu nỗi hận đời

Thề thốt với hồn cùng sống chết

Tớ đau hồn lại khóc người ơi!

 

Hồn buồn làm tớ laị lo toan

Suy nghĩ sầu tư khổ bội phần

Chăm sóc từng ly hằng sớm tối

Thủy chung ân ái mãi nồng nàn

 

Nửa già thế kỷ cứ la đà

Quấn quít bên nhau bạc cả đầu

Duyên bén từ khi còn trứng nước

Mẹ sinh hai đưá đã thương nhau

 

Nổi trôi như tớ hồn thông cảm

Sóng cả nhiều khi đã mấy phen

Cứ tưởng chuyến này tan nát hết

Nào ngờ thuyền tớ kéo hồn lên

 

Tớ phải lòng hồn thật chứ sao?

Đời người gai góc sắc như dao

Hồn thường yếu đuối còn hay khóc

Hồn đau làm tớ laị lao đao

 

Nhiều khi thơ bí rối bòng bong

Tớ mới quay sang hỏi thật lòng

Hồn vẫn ôn tồn khuyên bảo tớ

Thơ hay nên ngắn chớ dài dòng

 

Viết ngắn hồn ơi chẳng thỏa thuê?

Còn bao u uất nỗi ê chề

Lời thơ như nước tuôn giòng chảy

Cuốn hút đời nhau sao thảm thê

 

Lắm lúc nhiều khi tớ hỏi hồn?

Vì sao không chán cứ thơ tuôn

Một ngày liên tục hai bài phú

Luỉ thủi mà sao chẳng thấy buồn…

 

Thì đã vậy sao phải tủi hờn?

Thuyền không có gió, đón trăng non

Trải bao đau khổ không bờ bến

Có thế tâm hồn mới thắm son !

 

muà thu 2007 Lu Hà

 

 

 

 

Ta Cứ Mộng Mơ

 

Tưởng rằng đã ngoại ngũ tuần

Ngờ đâu nhựa sống cành xuân nõn nà

Nào ai dám bảo ta gìa

Hồn thơ da diết la ngà suối băng

 

Tình đời chan chứa gió trăng

Ngẩn ngơ thiên hạ thiếp chàng đắm say

Trải bao chìm nổi đắng cay

Dấu bèo lận đận tháng ngày nhởn nhơ

 

Hồ sen cá lội lờ đờ

Dẫu lìa ngó ý đường tơ vẫn còn

Chập chờn bóng nguyệt đòi cơn

Hằng Nga ẻo lả nụ hôn thắm nồng

 

Khuân vàng đáy nước gương trong

Thái Chân Ngọc Nữ lưng ong mĩ miều

Bàng hoàng Facebook sớm chiều

Nghê thường vũ điệu yêu kiều kìa ai?

 

Hỏi thăm rặng liểu chương đài

Nhị đào chớ bẻ u hoài sầu vương

Kiếp nào nên vợ nên chồng

Trăm năm nhớ hẹn trái hồng phẩm tiên

 

Bần thần giấc mộng đào nguyên

Lạc miền hoa nguyệt thiên nhiên điệp hồ

Trang Sinh một thuở huyền mơ

Đa tình tự cổ sương mờ mờ bay!

 

20.5.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Tâm Sự Người Thơ

 

Tâm sự người thơ lệ ưá trào

Thương ai vò võ một đời hoa

Bao muà thu đến trăng tròn khuyết

Tình ái chôn vùi đắm biển sâu!

 

Nàng vẫn nặng lòng chiếc bóng côi

Thời gian lặng lẽ phũ phàng trôi

Tình người nhân thế đầy gian dối

Giấc mộng tàn canh tấm tức hoài…

 

Đáng mặt anh hào có mấy ai?

Cùng ai san sẽ nghiã đầy vơi

Đêm trăng huyền ảo hồn thơ gọi

Để chị Hằng Nga thức giấc cười…

 

 

Ai biết lòng ai như đoá hoa

Hương thơm xào xạc suốt canh khuya

Bướm chim ngây ngất hồn thu thảo

Bột hải triều dâng sóng nước trào!

 

Thôi nhé đừng than nuối tiếc đời

Cung đàn réo rắt gió mây bay

Bá Nha gảy khúc tình nhân thế

Thao thức kià ai Chung Tử Kỳ!

 

Ai vẫn đem lòng ngưỡng mộ ai

Mà sao ai vẫn chẳng nên lời

Ngóng trông như đợi người trong mộng

Tỉnh dậy bâng khuâng luống ngậm ngùi!

 

25.12.2010 Lu Hà

Vài dòng về thú vui làm thơ của anh cho cô em Ngọc Lan biết. Tại sao anh Lu Hà thích làm thơ?

28.2.2015 Lu Hà

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: