Mất còn…Hỡi quê hương…thơ Nguyen Thạch

Mất còn…Hỡi quê hương…

Nguyên Thạch (Quanlambao)

Những chuyến xe về phố
Thấy đời đầy hoang vu
Mắt nhìn theo dòng lũ

Ta thấy đời ngục tù!.
Em gian nan khốn khó
Sao vượt ngàn giông tố
Màu áo tang trong gió
Lau từng hàng lệ khô.Quê hương
Bao đêm trường…
Tương lai đâu con đường ?
Mây mù giăng đỉnh núi
Mất còn ?
Hỡi quê hương…Ta đi vào lòng đời
Xót xa tình chơi vơi
Ta nghe từng tiếng người
Ước mơ cuộc thảnh thơi.

Quê hương
Bao đêm trường
Tương lai đâu con đường !
Mây mù giăng đỉnh núi
Mất còn ?
Hỡi quê hương…

*
Dâng Mẹ Việt Nam
Con đã về đây
Giữa lòng đất mẹ
Miền hoang vu triệu triệu oán sầu
Tương lai về đâu?
Đất nước về đâu?
Ôm hôn đất
Con cúi đầu cầu nguyện.
Tuổi trẻ ra đi
Với hành trang nhiều lưu luyến
Mẹ giọt thương đưa tiễn chẳng mong về
Quê hương tủi hờn dặm nẻo sơn khê
Nước mắt ly biệt nẻo đường quê yêu dấu ái.
Tuổi thanh xuân
Con nào ái ngại
Nơi xứ người mong gặt hái thành công
Nỗi niềm xưa luôn vương vấn trong lòng
Mau khôn lớn núi sông còn mong đợi.
Nơi xứ người
Niềm tin yêu phơi phới
Vẫn khắc ghi.
Tổ Quốc chiến sĩ hề
Lòng nguyện lòng mai lớn trở lại quê.
Cho trọng nghĩa một lời thề năm cũ.
Con đã về
Dẫu Tự Do chưa đơm nụ
Nhưng trong con tim ấp ủ vô vàn
Dẫu nơi đây triệu oán hận… vạn tiếng than
Vẫn hy vọng mai giang san tươi thắm.
Đêm nguyện cầu.
Chuông giáo đường vang xa thẳm
Ngân chuông chùa sưởi ấm lại lòng con.
Đấng trên cao ơi
Tổ Quốc mất hay còn?
Chúng con nguyện chí sắt son lòng quyết giữ.
Quê hương tang thương!
Ai nhẫn tâm chế ngự
Đời đảo điên đâu đạo lý thánh hiền
Dân tôi ơi sao vẫn mãi triền miên
Trong tăm tối muộn phiền khốn khổ…
Chiều quê hương
Ánh vàng tia trăng đổ
Soi nghẹn ngào, lệ phố tang thương
Thanh bình đâu?
Mù thẳm một con đường!
Con bật khóc ôi quê hương nhược tiểu.
*
Tiếng Mẹ Hát

Sáng ra biển
Nghe lời mẹ hát
Sóng trùng khơi dào dạt tiếng buồn…
Mây đong đưa, đôi mắt mẹ sầu tuôn
Con nước đục lạc nguồn trôi mãi!

Trưa xuống phố
Tôi nghe người em gái
Trong quán bar giọng tê tái cuộc đời
Làm kiếp hoa để phục vụ khách chơi
Nghe não nuột
Em ơi đứt ruột!.

Xế ghé đồng hoang, anh cầm cây cuốc
Cuốc đất nâu
Hay cuốc chính đời mình?
Từng nhát khô, bật chữ nhục vinh
Anh chợt khóc
Khóc cho tình đất mẹ

Giữa canh khuya, lều tranh tôi ghé
Tiếng bé thơ sớm mất mẹ kêu gào
Trong âm vang tôi nhận thấy nỗi đau
Dẫu sáu tuổi ,chưa vào cuộc sống

Buồn lên non
Trời cao gió lộng
Mẹ thở than trông ngóng đàn con
Vừa thiết tha vừa hờn tủi mỏi mòn
Đẫm nước mắt cho đàn con đốn mạtCả vùng trời, rạng đông nghe mẹ hát
Một đảng ma cô
Một lũ bạc tình
Một bọn vong nô
Một lũ bội tình…Một bọn ma cô
Một lũ bạc tình
Một đám vong nô
Một lũ bội tình…

Nguyên Thạch

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: