NHỮNG VẦN THƠ CỔ – Thinh Quang

 

 

                            NHỮNG VẦN THƠ CỔ

 

Trong ca dao có bài:”Thiên Thần Vĩ NHị Chương” xin nhắc lại:

                       Trần dữ vĩ

                     Phương hoán hoán hề.

                        Sĩ dữ nữ

                     Phương linh nhàn hề

                       Nữ viết “Quan Hồ”?

                       Sử viết “Kỳ thư”

                       Thả vãng quan hồ?

                       Tuân hu thỏa lạc,

                       Duy sĩ dữ nữ

                       Y kỳ tương hước

                       Tặng chi dữ thược dược.

 

       Dịch:

                      Sông Trân,sông Vĩ ven bờ

              Hoa lan vừa chớm nõn nà tiết xuân

                       Chàng vui kề cận má hồng

               Cành hoa riêng tặng mặn nồng cho nhau

                       Hỏi rằng:”Chàng đến rồi sao!

               Ngoại vi sông Vĩ,đưa nhau đến cùng.

                        Sóng vai nhau lòng bên lòng

               Dạo chơi một khối tình chung với chàng

                        Bên nhau xin chớ ngại ngùng

               Trao hoa thược dược cho nồng thắm thêm

                                                     Thinh Quang dịch

Trương Kế có bài “Phong Kiều Dạ Bạc” được xem là xuất sắc:

 

                    Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên

                    Giang phong ngư hỏa đối sầu miên

                    Cô tô thành ngoại Hàn san tự                           

                    Dạ bán chung thiên đáo khách thuyền.

Dịch thơ:

                    Trăng tà,tiếng quạ kêu sương

              Lửa chày,cây bến,sầu vương giấc hồ

                    Thuyền ai đậu bến Cô Tô

              Nửa đếm nghe tiếng chuông chùa Hàn San.

                                                 Thinh Quang dịch

Bài “Thất Bộ Thành Thi” của Tào Thực được người đời ca tụng là bài thơ làm nhanh nhất :

 

                              “Chữ đậu nhiên đậu ky

                              Đậu tại phẫu trung khấp

                              Bản thị đồng căn sinh

                              Tương tiễn hà thái cấp?”

Bài này do Tử Vi Lang dịch:

 

                               Củi đậu bung hạt đậu

                               Đậu trong nồi khóc kêu

                               Cùng sinh chung một gốc

                               Bức nhau chi đến điều”.

 

Và cũng chính bài thơ này mà Trung Hoa có thêm câu thành ngữ “Chữ đậu nhiên ky”.

Việt Nam cũng có câu tương tự: “Nồi da xáo thịt”.

Câu thành ngữ này dịch ra Hán tự:”Bi oa chử nhục”

 

                                                            Thinh Quang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                       

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: