Hồn BẢN GIỐC [Bài 4/10] thơ Võ Thạnh Văn
Hồn BẢN GIỐC
[Bài 4/10]
“Làm trai cho đáng thân trai
Xuống đông, đông tĩnh. Lên đoài, đoài yên!” (CD)
(19) Cha ông uy lẫm ngang tàng
Sương đồng trút bạc. Mây ngàn rơi châu
Nam Bang trí dũng làu làu
Quật cường. Bất khuất. Ngẩng đầu. Kiên trinh
(20) Ngôi cao vạn thặng nghiêng mình
Hùm beo lạc dấu. Nghê kình bặt tin
Biển mầu. Núi thẳm. Rừng thiêng
Mây tan ải Bắc. Trăng chìm cửa Nam
(21) Phút giờ sông núi gọi tên
Cọp gầm. Ngựa hống. Voi rền. Hùm ngao
Cha ông vung kiếm rào rào
Hô quân xáp trận ào ào thác rơi
(22) Nhân hòa. Địa lợi. Thiên thời
Trên lưng chiến mã truyền lời phò nguy
Yên hùng một cõi sấm uy
Hạo nhiên rợp bóng tinh kỳ Nam Vương
(23) Rồng tranh. Hổ đấu. Beo vờn
Trời run kiếm ảnh. Đất rờn đao quang
Cung dương. Tên lóe. Đao hoành
Giặc kinh oai sấm tan tành ý riêng
(24) Voi tràn ải trận ba miền
Ngựa băng sông gấm thành liền Giao Châu
Cha ông cao mặt ngẩng đầu
Tài trùm núi hiểm. Chí sâu sông lành
phù hư dật sĩ VÕ THẠNH VĂN
phuhu.net