NGUYÊN VẸN thơ Võ Thạnh Văn

NGUYÊN VẸN

(2/2)

Bao năm ngón ngọc mềm đau

Kinh qua dấu lửa tình giàu gian nan

Nầy em đàn vỡ hương tàn

Tay thời gian phủ dày màn tịch nhiên

Bao năm nón hạ vành nghiêng

Nhánh tay măng búp nâng viền nguyệt cong

Tả tơi tròn khoảnh long đong

Bước chân lâm lụy ngoài vòng riêng tây

Bao năm tóc nuột nà bay

Đầu môi bến đợi – cuối mày thuyền mong

Nét nguyên sơ quyện đêm hồng

Trầm thơm lã gió – phấn nồng cợt trăng

Bao năm hương tỏa mùi quen

Hàng mi liễu lục – vuông khăn lựu hồng

Phùn rây ướt ngọn cỏ bồng

Tình vương đỉnh mệt – nghĩa lồng tháp say

Bao năm áo lụa vờn bay

Chiều xuân hẹn bướm khép ngày hợp hoan

Phố xao đường dậy bụi vàng

Hài dong lối cũ gót hoàng thạch lâu

Bao năm dấu ấn hằn sâu

Xanh da rừng ngát – bạc đầu biển thơm

Kể từ khai nụ nhụy đơm

Men dâng mạch sống – nhựa dồn mầm tin

Võ Thạnh Văn

 

 

Bình luận về bài viết này