Song Thất Lục Bát Chùm 73

Song Thất Lục Bát Chùm 73

 

 

 

Mặn Mà Như Xưa

cảm tác thơ Cánh Hoa Tuyết: Tình Nồng

 

Anh đã sắp chết rồi em ạ

Bởi tình em chan chưá hoang vu

Khung trời mây tím mưa sa

Sắt se điệu nhạc sầu u não nùng

 

Anh đã tới thiên đàng cõi chuá

Phút ái ân chẳng có là bao

Để rồi lại phải dời nhau

Trùng dương dặm thảm biển xa mịt mù

 

Em yêu dấu tình thơ hoàn hảo

Vượt phong ba bão tố đại dương

Con tim quằn quại đêm trường

Đê mê ngây ngất má hồng nôn nao

 

Tình rất đẹp hương hoa nồng thắm

Phút giây thiên ảm đạm nỡ nào

Thiên đình sấm chớp xôn xao

Ai cho phàm tục lạc vào cõi tiên

 

Em khóc lóc lệ tràn châu nhỏ

Bởi thiên binh hùng hổ vây quanh

Mái đầu tiên nữ còn xanh
Bông hoa cánh tuyết hoá thành thư cưu

 

Anh con trống bên bờ gọi mãi

Dòng sông tương rền rĩ dãi dầu

Quan quan thiên hạ chi châu

Cánh hoa cánh tuyết mặn mà như xưa…

 

11.12.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Trăng  Quân Tử

cảm tác chuyển thể thơ Thuy anh Lam: Đêm Muà Đông

 

Thúy anh Lam lòng buồn vời vợi

Rót chén sầu tê tái màn sương

Trăng ngoan lừng lững hoài thương

Nưả đêm chờ mộng má hồng nôn nao

 

Trăng thơ thẩn lờ đờ bóng tối

Lọt buồng the êm ái cùng ai

Dập dìu lơi lả canh dài

Bồ đào mĩ tiủ vơi đầy nỉ non

 

Muà đông lạnh gió vờn bối rối

Chợt thổi về lạnh nỗi đam mê

Hồn thơ ngây ngất chưa về

Cho ai rên rỉ tràn trề trăng suông

 

Trăng suồng sã gieo lòng ân ái

Để Hằng Nga nhoi nhói tim đau

Ngán anh chàng Cuội gốc đa

Cù mì củ mỉ bạc đầu héo hon….

 

Trăng là lướt vờn lên trái cấm

Treo lửng lơ chẳng dấm mà hương

Hồng đào chín mọng vì thương

Chàng trăng quân tử vấn vương mãi hoài…

 

10.12.2011 Lu Hà

 

 

 

Tôi Đã Gặp Nàng

cảm tác từ tấm hình ghép cuả Cánh Hoa Tuyết

 

Cánh hoa tuyết tan dần trong tuyết

Đôi mắt huyền tha thiết như mơ

Mênh mông một giải sương mờ

Từng bông tuyết trắng thấm vào hồn tôi

 

Ôi thích quá ngất ngây nghiêng ngả

Tôi muốn nằm lơi lả bên em

Mê man cảm giác êm đềm

Từng bông tuyết trắng bên thềm thiên thai…

 

Nghe gió thổi bên tai vẫy gọi

Hồn tôi nhoà cùng với bóng ai

Tóc mây loã xoã bờ vai

Cõi huyền say ảo canh dài đêm thâu…

 

Trong lầu ngọc Hằng Nga cung quảng

Khúc nghê thường lãng đãng em yêu

Cánh hoa chan chưá yêu kiều

Hoá thành tiên nữ mĩ miều ôm tôi….

 

Rượu cứ rót mê tơi tầm tã

Trận gió mưa suồng sã như điên

Trần gian trái lại ưu phiền

Bát cơm manh áo gạo tiền khổ đau

 

Cánh hoa tuyết Lu Hà bỗng gọi

Ở lại đây cùng với em thôi

Đừng về nơi ấy xa xôi

Cam lai khổ tận chơi vơi biển hồ

 

Tôi bất giác nghẹn ngào nức nở

Nghe tiếng gà láo nháo gáy to

Xôn xao bỗng có tiếng ho

Bước chân rầm rập người ta đi làm…

 

Tôi sực tỉnh lồm ngồm bò dậy

Nhìn xung quanh chẳng thấy em đâu

Bên lò sưởi ấm chạy ga

Nhìn ra cưả sổ xa xa tuyết mờ….

 

11.12.2011 Lu Hà

 

 

 

Ông Vẫn Còn Hăng

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Bà Cụ Cằn Nhằn

 

Thì ra thế ông còn tơ tưởng

Đoá hồng nhan vất vưởng thiên đường

Thấy tôi lẩy bẩy có thương

Trâu già gái mốc thê lương thế này…

 

Đầu ông hói mặt mày hốc hác

Cái sọ dưà nhếch nhác lê la

Bia ôm lảng vảng sa đà

Mấy cô váy ngắn ưỡm à cụ ơi!

 

Nếu ông thích tôi đây đâu kém

Bướm tuy già tóm tém gượng bay

Đưa ông tới đỉnh non say

Sao ông không ngắm còn cay mùi đời…

 

Xưa ông thích vơi đầy trăng gió

Để bao nàng thất thố đảo điên

Trai hùng gặp gái thuyền quyên

Phong tình cổ sự triền miên mặn nồng

 

Trông tướng mạo đường đường quí tử

Đã xiêu lòng bao ả đào mơ

Nhưng còn khách khí làm cao

Thích cô bụ bẫm mông to căng tròn…

 

Sức tráng kiện tu thiền luyện võ

Những đêm dài cổ độ trăng soi

Theo ông tới đỉnh non trời

Nay tôi đã kiệt chơi vơi biển hồ

 

Bao năm tháng phu thê ân ái

Sao ông còn như cái thia lia

Tấm gương tổng thống Mỹ kià

Reagan bệnh hoạn xa lià thế gian…

 

Soi gương lại thân tàn ma dại

Tuổi chín mươi hăng hái thế ông?

Tôi tuy lọm khọm lưng còng

Dấn lên cũng được mấy gồng đê mê

 

Răng rụng hết đầu trê tróc lở

Cái nết nhà như thuở xa xưa

Mẹ cha giòng họ tôi thờ

Đảm đang quán xuyến cháu thơ tôi rèn

 

Còn ông vẫn lan man trần thế

Bệnh thổi kèn rên rỉ canh khuya

Ho hen gà vịt sớm trưa

Tò te tí toét ai nào khen ông

 

Tự phong chức mênh mông trời biển

Sao ba vì lấn bấn vụt qua

Phơ phơ Lã Vọng ngồi câu

Mấy con thài mại nào đâu dại gì….

 

Hãy nghĩ lại ông ơi đừng quá

Cố mần tôi như thuở ngày xưa

Tám mươi đâu đã về già

Tỉ tê ân ái mặn mà thâu canh

 

Lạch đào nguyên nắng hanh khô khốc

Hãy cầu trời gió thốc mưa bay

Dầm dề lại ngập tràn đầy

Cam lai khổ tận vẫn say tình đời….!

 

12.12.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Cụ Bà Rên Rỉ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Chống Chế Hay Lắm

 

Đừng luyến tiếc một thời trai trẻ

Chí nam nhi khí khái anh hùng

Phong trần dầu dãi bốn phương

Mà sao thân cụ thê lương thế này…?

 

Run lập cập chân tay quờ quặng

Cảm xúc gì chập choạng lên trời…

Kià răng rơi rụng tả tơi

Đang hôn cháu tưởng được mời ăn ngô…

 

Như chó đốm bạc màu đen trắng

Nắm xương còm bụng ỏng đít teo

Loay hoay cụ cố còn leo

Nưả thưng tiệc rượu như mèo cắt tai…

 

Cụ khật khưỡng tìm nơi thoáng mát

Chốn động đào lả lướt si mê

Mâý cô mừng cụ còn dê

Bệnh mang tiền mất chán chê về nhà…

 

Cụ khen vợ thật thà chân thật

Gái nhà lành chân đất sớm khuya

Tỉ tê một chút say xưa

Chán mùi thịt chó hơi bà vẫn thơm….

 

Cười móm mém bờm xơm ân ái

Để cụ bà rên rỉ yêu đương

Từ nay cụ hết vấn vương

Giang hồ gác kiếm chỉ thương cụ bà…

 

12.12.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận về bài viết này