Thơ Tâm Tình Chùm 79 – Lu Hà

Thơ Tâm Tình Chùm 79

Chị Em Mình

chuyển thể thơ Huệ Thu & Mai Hoài Thu & Nguyễn Lãm Thắng

Thực hay mơ yểu điệu Công Tằng

Đạp sóng trùng dương cánh đại bàng

Xứ sở quê người tìm hạnh phúc

Tôn Nữ trời ơi! chị Hỷ Khương

Sông Hương núi Ngự trải bao đời

Nông nỗi vì sao phải cách dời

Có chị có em mà vẫn tủi

Dù mưa hay nắng lại cười tươi

Em bé ngày xưa chị bế bồng

Hương Giang mái đẩy nước xuôi dòng

Hò ơ, chị hát ru em ngủ

Vương vấn u hoài nỗi xót thương

Chị cuả em đây vẫn trẻ trung

Bông hoa tươi thắm nét xuân hồng

Chiêm bao thổn thức hồn thơ gọi

Mỹ quốc xanh trời mây nước trong

Hàn huyên chuyện cuả chị em mình

Ôn lại cảnh xưa thời chiến tranh

Đà Lạt quê nhà mờ khói lưả

Cố đô thành Huế rũ đầu xanh…

14.11.2011 Lu Hà

Nhớ Một Chiều Thu

hoạ thơ Mai Hoài Thu: Tôi Sợ Lắm Rồi

Vào một chiều thu rụng lá tàn

Chùm hoa phượng vĩ khóc lià tan

Hiu hiu gió thổi buồn se lạnh

Lặng lẽ người đi chẳng ngó ngàng

Phấp phới mà sao cánh trắng hiên

Con chim lẻ bạn chỉ than phiền

Lòng ai vẫn cứng chai như đá

Hờ hững trên đường chẳng chút riêng!

Tôi nhớ muà thu chuyện dở dang

Hồn tôi thơ thẩn chốn hồng hoang

Thương trời cố quốc xa vời vợi

Tà áo em bay lộng gió ngàn…

Em ở cuối trời anh vẫn đây!

Tháng năm béo tốt chẳng hao gày

Nhớ em ân hận sầu thu thảo

Thu đến thu đi nợ chất đầy…

Em nhé qua rồi tội lỗi sao

Hồn anh chết đắng gió thu hao

Chiều nay lững thững trên hè phố

Lá rụng nôn nao ở xứ nào?

12.11.2011 Lu Hà

Xuân Xa Xứ

hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Bên hè phố xác pháo buồn xơ xác

Ngậm ngùi rơi sương rỏ lệ xa nhà

Hàng cây run tuyết tan màu xứ sở

Xuân quê người biền biệt đám mây xa

Thêm một tuổi khơi sầu thêm vô hạn

Sáng hay chiều tê tái nỗi thương đau

Kỷ niệm xưa bao oan hồn sống lại

Nhói trong lòng le lói những hàng cau

Đầu năm mới long lanh muà hoa trắng

Vương lụy đời bông tuyết cuả tình yêu

Ta lang thang cánh chim trời viễn vọng

Rừng thông xanh chôn dấu thuở hoang sơ

Gió hiu hắt khói sương mờ leo lắt

Dạ bâng khuâng ai thấu nỗi bơ vơ

Thêm một tuổi cây sồi còn rớm lệ

Gốc mai già khô héo biết khi nao?

Chén rượu nhạt lâm ly niềm tưởng nhớ

Bóng mẹ già bên bếp lưả chiều mưa

Cơn sóng hận xoá tan màu huyết lệ

Ánh trùng dương soi bóng mảnh trăng nhoà

Xuân biền biệt muà đông về xứ lạnh

Khói bay nồng ngào ngạt gió đưa hương

Bao oan trái núi sông đòi cuộc sống

Triệu lớp người trơ trọi giưã mênh mông…

7.1.2010 Lu Hà

Ai Thế Nhỉ

cảm tác từ một bức ảnh

Bùi Giáng hay là Xuân Diệu đây?
Mộng đời thi sĩ vẫn sầu cay

Nưả điên nưả tỉnh tình ân ái

Thiên hạ đời nay khối đưá say…

Mũ nồi trần trụi mảnh xu chiêng

Liếc láo ban ngày chúng ngả nghiêng

Cô đồng mấy ả nhồi son phấn

Rên rỉ kià ai Đàm Vĩnh Hưng?

Thành phố Sài Gòn ngơ ngẩn mây
Công an mật vụ vẫn từng bầy

Chí Minh phấp phới chòm dê cụ

Bát nháo ai vui với tháng ngày?

Bùi Giáng tuy rằng còn trí sĩ

Ra đi để lại những vần thơ

Đâu như mợ Diệu cô Đàm đểu

Liêm sỉ muôn đời tiếng nhuốc nhơ.

11.11.2011 Lu Hà

Mộng Làm Thi Sĩ

Hắn vẫn đó một tâm hồn quằn quại

Trong mê ly say loạn mộng cuồng mơ

Con cóc đen ngụp lặn giưã bao muà

Lớp sóng đỏ thuỷ triều dâng cộng sản

Vẫn Thi Khách một linh hồn hằn học

Đời sinh ra chỉ để biết hận thù

Cơn thác loạn vươn lên đầu thế kỷ

Giưã bày đàn trí tuệ mọc ngàn thu

Quen riả rói tranh dành loài điả đói

Chút hư danh hơi hám cuả tinh thần

Thân nhày nhụa tắm mình trong máu đỏ

Nhạc côn trùng rên rỉ điệu sầu than

Căm kẻ sĩ nát mình trong khát vọng

Trán thấp bè hắn đang nghĩ gì đây ?

Quyền bình đẳng đấu tranh vì giai cấp

Mộng cuồng thơ lai láng chảy vô loài

Muốn nở mặt hãy đến đây bái tạ

Lu Hà ta sẽ chỉ dạy vài đường

Tiên học lễ xoá dần tan nghiệp chướng

Để vinh quy hầu hạ chốn thiên đàng

Đảng ca tụng muôn dân mừng hỉ hả

Một nhà thơ như Thi Khách sinh ra

Đôi mắt sếch khát khao miền biển cả

Một trời thơ lồng lộng gió mưa hoà

Con cóc cụ tô son bồi sông núi

Thảm thơ xanh cuồn cuộn lớp huy hoàng

Quốc tử giám nêu danh hàng văn sĩ

Ánh hào quang văn bá bậc kiêu hùng.

7.1.2009 Lu Hà

Thối Quá

Hoạ thối thơ như xác cóc trương

Bảng niêm chưa thuộc cũng văn chương

Ti toe bằng trắc thi đường luật

Bịt mũi ai khen kẻ bất thường

Gượng ép huyên thuyên ngã bất tài

Già mồm bình láo luận thơ ai

Chí Phèo thị Nở con bò ghẻ

Mèo mả gà đồng đặc cán mai

Thuốc lào rắm vặt ợ mùi chua

Số kiếp văn nô phận chó trâu

Ngán ngẩm khối thằng tai mũi điếc

Cho nên thơ thối ngửi không ra

Lão phu đâu có thèm cao thấp

Dở dói thói đời khối đưá ngu

Chí Minh lão tặc phường chôm triả

Nhật ký chôn vùi đắm biển sâu

Tố Hữu Lan Viên được mấy hơi

U mê tăm tối loạn đười ươi

Vương Mai tấp tểnh hàng thi sĩ

Ú xuế ngàn thu để tiếng cười.

10.11.2011 Lu Hà

Bình luận về bài viết này