Xuân Về xứ Lạnh thơ Lu Hà

Xuân Về xứ Lạnh

Cảm tác từ câu thơ cuả Nguyễn Bính

” Đã thấy xuân về với gió đông”

Làng quê thôn xóm lá vương đầy

Muà đông lạnh lẽo đừng quay lại

Cho trái tim tôi tuyết phủ dày…

Đất lạ quê người chẳng thấy hoa

Anh đào trước cưả đứng đìu hiu

Hoàng hôn rủ bóng xa với vợi

Mấy chục năm rồi khách vãng lai…

Nguyễn Bính anh ơi! một thuở nào

Tình quê trong trắng ánh trăng mơ

Chiều nay bỗng có ai thầm đọc

Tâm dạ xôn xao lệ ưá trào..

Nỗi buồn day dứt cứ nôn nao

Một mái nhà tranh một gốc dưà

Ai thắp nén hương lòng tưởng nhớ

Tổ tiên họ mạc với ông bà?

Xuân ở xứ người buồn lắm sao

Một trời quan tái chẳng trăng sao

Tuyết rơi lất phất hồn tê tái

No đủ mà sao dạ ngẩn ngơ…?

24.1.2011 Lu Hà

Hỏi Thăm Lê Quang

” Đã thấy xuân về với gió Đông”

Ô kià ai đấy hẳn Lê quang

Ngẩn ngơ bóng đứng trời đang nắng

Xuân rõ là xuân chẳng vội vàng

Ca sĩ du dương biển mặn nồng

Cớ sao chẳng nhớ lá cờ vàng?

Tung bay cờ đỏ dư dòng lệ

Tổ quốc tang thương đỏ máu hồng…!

Tôi vẫn phân vân chẳng rõ ràng

Lòng xuân vương vấn gió rưng rưng

Hồn thiêng sông núi tình dân tộc

Nghìn năm còn đó nước sông hương…

Muốn hỏi Lê Quang có một điều

Trái tim nghệ sĩ để trên đầu

Trương trình nghệ thuật mừng xuân mới

Nức nở lời ca chống giặc Tàu…?

Đảng có cấm không ca sĩ ơi!

Hồn người Việt Quốc ở muôn nơi

Mênh mông sóng nước trùng dương thảm

Giọt lệ Mỵ Châu có ngậm ngùi….?

Đời sẽ ra sao ca sĩ ơi!

Lòng tôi đau lắm trái tim côi

Bơ vơ đất khách chiều sương phủ

Tổ quốc xa vời mây gió trôi…

Tiện gõ vài dòng thơ hỏi thăm

Cùng chung dòng máu chút tình thâm

Có gì không khéo mong tha thứ

Lời thật lòng ngay gửi Việt Nam…!

Lu Hà cảm tác lúc 13 giờ 30 phút 24.1.2011 Lu Hà

Bài thơ này tôi gõ liền một mạch, có gì sơ xuất mong anh Lê Quang và các ban tha lỗi nhé. Cứ nghĩ gì thì tôi viết vậy thôi chứ chẳng có thâm ý, ác ý gì khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng mà nguồn gốc cuả nó là do ông Hồ Chí Minh mượn cuả tỉnh Phúc Kiến bên tàu. Năm cánh sao cuả Tàu nở to ra. Sau này đảng thấy trơ trẽn quá mà vẽ thành cạnh hẹp lại.Theo tôi có thể anh Lê Quang do sơ ý mà thôi vì cách giới thiệu bằng mấy bức hình minh hoạ: Họ tên : Lê quang, Nghề nghiệp: nhân viên nhà băng, sinh vien: học viện Hà Nội, sống ở Đồng Hới sinh quán vào 20.tháng 2 tại Việt Nam với hình lá cờ đỏ sao vàng…Kể ra cũng khó cho anh Lê Quang với kiểu sơ yếu lý lịch trích ngang bằng hình ảnh kiểu này. Nhưng tôi cũng vì thế mà xúc cảm thành thơ thôi.

Chúc Anh Lê Quang và các bạn vui

Lu Hà

Thơ Lục Bát Chùm 120

 

 

Tiếng Đàn Diêu Linh

Thơ tiếp theo hai câu

 

” Đàn kêu tích tịch tình tang

Ai mang hoàng tử mơ màng tới đây?”

Hồn thơ treo ở ngọn cây

Du dương với gió theo mây về trời

Đêm thanh lồng lộng xa xôi

Tiếng đàn vọng xuống trần ai dịu dàng

Phất phơ dải luạ tơ hồng

Mắt xanh biêng biếc chín tầng mây cao

Lòng tôi hồi hộp lao xao

Hỏi thăm tiên nữ tên là Diêu Linh

Thuở còn dìu dặt biển xanh

Xe tơ kết tóc yến oanh nguyện thề

Sớm hôm thui thuỉ đi về

Buồng không chiếc bóng ngậm ngùi thở than

Đêm nay bỗng thấy tiếng đàn

Người tình kiếp trước vẫn còn đắm say

Thả hồn vào mộng như bay

Thái Chân Ngọc Nữ bàn tay ngọc ngà

Diêu Linh nàng ở chốn nào

Để tôi lạc lối ngẩn ngơ vườn đào

Năm cung chín điện đều qua

Diêu Linh chẳng thấy ngân hà mênh mông

Thuyền tình không bến sang ngang

Nên tôi cứ phải bâng khuâng đợi chờ

Mong sao ô thước bắc cầu

Kẻo sao bắc đẩu đã mờ mờ tan…!

 

24.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Đưá Con Vàng Như Nghệ

Tặng nữ văn sĩ Võ Thị Hảo: Dạ Tiệc Quỷ – Chương7

 

Chết rồi oán hận chẳng tan

Cô hồn tiều tụy thở than âu sầu

Dáng hình để lại ngàn thu

Trăng soi vằng vặc bên bờ sông thương

Tiếng cười rùng rợn thê lương

Áo xiêm cô Phượng não nùng oan gia

Cả nhà lão Dậm lao nhao

Vợ chồng con cái vẩn vơ bần thần…

Trưởng ban đấu tố nông dân

Mạng người khinh rẻ dã man một thời

Sinh ra một cái quái thai

Một đầu ba cẳng bốn tai nghệ vàng

Ác nhân quả báo rõ ràng

Cần đâu phải đợi âm cung điạ đàng

Độc tài quỷ đỏ nhiễu nhương

Toàn dân làm chủ cánh đồng xương phơi

Tự do độc lập than ôi

Đấu tranh giai cấp theo loài đười ươi

Bi ai để lại giống nòi

Nưả già thế kỷ trận cười miả mai…

Sống mà không có tương lai

Lạc Hồng con cháu mải vui tự hào…?

Tin lời  phỉnh nịnh Mao Hồ

Tội nhân thiên cổ cơ đồ biển sâu

Trong vòng kiềm toả ba Tàu

Chóp bu lão Dậm bí thư được bầu…?

 

24.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Bạch Tuyết Hay Là Thiên Nga

Mến tặng Nga Phương

 

Kià nàng Bạch Tuyết thiên nga

Con chim xứ sở bên bờ sông thương

Vẩn vơ nhìn áng mây hồng

Mộng hồn cố quốc nắng vàng đỏ hoe

Tóc mây nhuộm mảng tương tư

Khăn voam váy đỏ dạt dào chiều thu

Dưới chân lá rụng u sầu

Nàng đi dấu để cỏ rầu rầu phai

Bên đường lấp ló mấy ai

Công viên sở thú bồi hồi ngẩn ngơ…

Dày đen áo ngắn yêu kiều

Thướt tha yểu điệu một màu thanh thiên

Chiều tà quang cảnh hồn nhiên

London cổ kính nàng tiên giáng trần

 

23.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Đoá Hoa Dạ Hương

 

Diệu Linh cô gái miệt vườn

Quê hương Nam Bộ môi son má hồng

Tuy rằng ăn diện thời trang

Dạ hương thoang thoảng xóm làng năm xưa

Nụ cười thánh thiện bao la

Xiêu lòng quân từ bến bờ lao đao

Chập chờn bướm lượn xôn xao

Nồng nàn sóng nước dạt dào xa đưa

Bao giờ ta được gặp nhau

Nụ hôn đằm thắm lạc vào giấc mơ

Kiếp nào tôi lấy được cô

Phỉ nguyền ước vọng bài thơ năm nào…

Trăm năm tìm lại giấc mơ

Nghìn năm biền biệt muà thu u hoài

 

22.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Thân Ruà Kiếp Số Anh Văn

 

Sao không chết quách cho xong

Tiếc chi danh vọng hỡi ông bố già?

Đời sao khổ nhục như ruà

Hồ Gươm ngáp ngáp vái chào thế gian

Xót xa cho cái thân tàn

Sợ bầy quỷ đói đòi ăn cúng chuà

Tiết canh cho tổng bí thư

Thơm ngon béo bổ già nua lão làng

Tiếng đồn háo hức vinh quang

Hư danh chính trị bá vương mưu đồ…

Biến dân thành những con cừu

Ép theo lề phải xác xơ phận hèn

Trời còn đày đoạ Võ Nguyên

Cả nhà tướng Giáp kêu rên não nùng…!

 

24.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

Bình luận về bài viết này